Xiềng xích yêu thương – Chương 35-36

    Thuộc truyện: Xiềng xích yêu thương

    Chương 35

    Edit: Thỏ

    Cao Dung hỏi bạn cùng lớp chỗ ở của Phùng Tầm Kha, một đường quanh co, lúc này cậu đứng trước cửa nhà hắn, giơ tay gõ ‘cốc cốc’ vài tiếng.

    Phùng Tầm Kha kích động đánh người, kết quả bị trường cho thôi học một tháng, hôm nay là ngày thứ hai Phùng Tầm Kha không đến lớp.

    Ngày hôm đó Cao Dung vừa được xử lý xong vết thương đang chuẩn bị rời khỏi phòng y tế, vừa ra cửa đã đụng phải mấy bạn học ôm lấy hai bạn nam chạy vào trong. Cậu toan hỏi chuyện gì xảy ra thì một nam sinh đã gào lên: “Phùng Tầm Kha như phát điên vậy, cậu ta suýt chút đánh chết người!”

    Loading...

    Trong nháy mắt, đầu óc Cao Dung trống rỗng, cậu vội vàng quay về lớp nhưng cặp sách Phùng Tầm Kha cũng chẳng thấy đâu. Hắn đã về nhà.

    Nghĩ đến thất thần cũng là lúc cửa mở, tay Cao Dung giơ ở không trung.

    Trước mặt cậu là chàng thiếu niên mặc sơ mi trắng, tóc ánh kim có chút rối bời, thật giống như vừa ngủ dậy, mắt cũng hơi híp.

    Bốn mắt giao nhau trong một phút giây, Phùng Tầm Kha đã nắm chặt cổ tay Cao Dung kéo vào nhà.

    “Dung Dung, sao cậu lại đến đây?” Phùng Tầm Kha trợn to đôi con ngươi xanh lam, trong giọng nói không hề che giấu niềm vui sướng. Còn không đợi Cao Dung trả lời, hắn đã vòng tay ôm siết Cao Dung. “Dung Dung, mình vui ghê.”

    Cao Dung bị hắn làm cho hoảng sợ, vội vuốt ve cánh tay đối phương: “Đừng nghịch, thả mình xuống đất.”

    Phùng Tầm Kha như nghĩ đến chuyện gì bèn thả Cao Dung xuống, nhưng cũng đột ngột bế thốc Cao Dung đặt lên ghế salon. Hắn vén áo cậu từ đằng sau, lộ ra tấm lưng trắng nõn.

    Phùng Tầm Kha nhăn mày nhìn chỗ bị bỏng đằng sau nổi lên một ít phồng rộp. “Cái lũ đáng chết này!”

    Cao Dung luống cuống đẩy Phùng Tầm Kha, sửa sang quần áo. Đối diện với biểu tình bất mãn kia, Cao Dung bèn đưa tay sờ sờ mặt bạn trai, bất đắc dĩ nói: “Cậu thật là, đánh nhau bị nghỉ học một tháng…”

    “Khụ khụ.” Giọng ho khan từ ngoài cửa vang lên, Lâm Thuần cầm theo một ít hoa quả trong tay về. Ánh mắt vẩn đục của bà ta rơi trên người Cao Dung tựa như một chiếc đinh sắc bén, hùng hổ dọa người, khiến người khác không biết làm sao.

    Cao Dung nhanh chóng đứng dậy mỉm cười với bà ta, bởi vì lễ phép nên cũng học theo Phùng Tầm Kha gọi: “Bà.”

    Nhưng Lâm Thuần đột nhiên trừng Cao Dung thật gắt gỏng. Bà ta ‘hừ’ một tiếng, sau đó bỏ vào phòng. Lúc Cao Dung đang luống cuống trước sự cư xử lạnh nhạt kia thì Phùng Tầm Kha đã kéo tay cậu: “Dung Dung, theo mình.”

    Đi vào phòng của Phùng Tầm Kha, nhìn chăn còn bừa bộn trên giường cậu cũng biết hắn vừa tỉnh giấc mới đây.

    “Dung Dung.” Phùng Tầm Kha ôm lấy Cao Dung từ phía sau, đầu hắn tựa vào vai cậu, dáng vẻ hết sức vui mừng. “Dung Dung, Dung Dung…” Tựa như đang làm nũng.

    Cao Dung dùng tay nắm lấy bàn tay đang ôm eo mình: “Cậu quá kích động, Phùng Tầm Kha.” Sau đó xoay người lại. “Bởi vì mình nên mới vậy đúng không?”

    Trán Phùng Tầm Kha cọ vào trán Cao Dung: “Ai cũng không được tổn thương Dung Dung.”

    Cao Dung thở dài, còn cố tình nhăn mặt: “Về sau cấm cậu đánh người. Dù thế nào cũng không được kích động. Lần này thôi học một tháng, lần sau thì? Là nghỉ học luôn, lần này đánh dập mũi người khác, nếu có lần sau?” Cậu càng nói càng giận, thật muốn tàn nhẫn cắn đau Phùng Tầm Kha để hắn biết nặng nhẹ.

    Nghĩ như thế, Cao Dung chợt ngẩng lên cắn vào cằm Phùng Tầm Kha. Hắn bị hành động này của cậu làm cho bất ngờ, rồi hắn cong mắt cười thích chí, càng ôm chặt Cao Dung hơn.

    Rốt cuộc Cao Dung không cắn nữa, ngược lại Phùng Tầm Kha vẫn chưa thấy thỏa lòng. “Dung Dung, tiếp tục đi, cắn nhiều lần mình càng nhớ kỹ.”

    Cao Dung bị hắn chọc cho bật cười, bèn trốn thoát khỏi cái ôm của Phùng Tầm Kha: “Nhanh, lấy sách ra mình kèm cậu học.”

    “Ơ?”

    “Ơ cái gì mà ơ, không học bù cậu sẽ không thi đậu đại học, cậu không muốn học cùng trường đại học với mình à?”

    Lời này vừa nói ra đã khiến Phùng Tầm Kha đàng hoàng nghiêm chỉnh ôm một chồng sách giáo khoa to đùng đặt trên bàn học.

    Mới vừa rồi tình thương mến thương thắm thiết, bấy giờ đổi thành một kẻ nghiêm túc giảng bài, một kẻ nhíu mày, buồn ngủ ngồi nghe.

    Sau 30 phút, Phùng Tầm Kha chống đỡ không được nữa; hắn giương đôi mắt nhìn chằm chặp Cao Dung. Cậu nói hồi lâu bỗng phát hiện Phùng Tầm Kha không quan tâm, liền trừng hắn.

    Phùng Tầm Kha mỉm cười: “Dung Dung, lên giường cho có không khí đi.”

    Dứt lời, còn không đợi Cao Dung phản ứng hắn đã lôi kéo tay cậu đẩy lên giường. Cao Dung muốn đứng lên nhưng bị hắn đè xuống đệm, toàn bộ cơ thể đều áp trên người Cao Dung. Như là tránh chỗ bị thương sau lưng, Phùng Tầm Kha cũng hơi nhổm dậy. “Ngủ cùng Dung Dung rất vui.” Cả khuôn mặt hắn chôn trong hõm cổ Cao Dung, nhẹ nhàng hé môi cười.

    Hơi thở nam tính bủa vây lấy Cao Dung, cậu vội vàng hỏi: “Làm gì đó?”

    Phùng Tầm Kha đột ngột xốc áo sơ mi của người bên dưới, Cao Dung còn chưa kịp ngăn cản thì hắn đã cúi đầu gặm cắn một bên ngực cậu, còn thè lưỡi liếm mút nụ hoa nhỏ.

    Cao Dung bỗng rơi vào kích thích khiến cơ thể cậu run lên. “A…” Khóe môi tràn ra một tiếng kinh hô rên rỉ.

    “Thật dễ nghe, Dung Dung rên rất dễ nghe.” Phùng Tầm Kha khàn khàn nói, đôi môi dời khỏi đầu nhũ, chuyển qua môi Cao Dung.

    Chương 36

    Edit: Thỏ

    Tay Cao Dung đặt trước ngực Phùng Tầm Kha, nhiệt độ nóng bỏng từ người hắn như đang thiêu đốt cậu, toàn thân cũng bắt đầu nóng lên.

    Ngay lúc Cao Dung đang rất hỗn độn, đột nhiên cơ thể bị xoay một cái, cậu còn chưa kịp thốt lên kinh ngạc thì cả người đã ngồi trên bụng Phùng Tầm Kha. “Cậu…” Lời chưa nói xong, câu chữ đã bị Phùng Tầm Kha nuốt lấy. Đầu lưỡi linh hoạt cuốn lấy lưỡi Cao Dung, vừa hung hăng vừa mãnh liệt, thẳng đến trong phòng vang lên tiếng mút mát của hôn môi.

    Cao Dung đỏ bừng mặt, cậu không thể né tránh Phùng Tầm Kha. Tay hắn cố định sau gáy khiến cậu không giãy dụa được, chỉ có thể bị động thở hổn hển đón nhận nụ hôn hoang dại này.

    Mà một tay khác của Phùng Tầm Kha lại bắt đầu mơn trớn trên eo Cao Dung, dần dần luồn vào bên trong vạt áo, sau đó càn rỡ di chuyển đến trước ngực cậu, xoa nắn.

    “Phùng…” Cao Dung nghiêng mặt áp vào vai Phùng Tầm Kha, căng thẳng thở dốc.

    “Hửm?” Thanh âm hắn tràn đầy tình dục, lần nữa thè lưỡi hôn mặt Cao Dung, sau đó dùng ngón tay thon dài nâng cằm cậu lên, lần thứ hai hôn lên môi cậu. Bàn tay vuốt ve trước ngực đối phương cũng dời xuống dưới, ‘cạch’ một tiếng, thắt lưng cũng bị rút ra. Cao Dung cảm thấy trên eo buông lỏng, ngón tay lành lạnh của Phùng Tầm Kha len vào, hắn muốn xoa dục vọng của cậu.

    Đầu Cao Dung nổ ầm một cái, nháy mắt ý thức tìm về ngay. Cậu đột ngột giữ tay Phùng Tầm Kha: “Không thể.”

    Phùng Tầm Kha ngừng động tác, đôi con ngươi thẳm xanh giờ phút này càng thêm thâm trầm, như là một biển sâu không đáy. Hắn nghiêng đầu thì thầm bên tai Cao Dung: “Dung Dung, anh…” Sau đó hắn ngồi thẳng một chút, Cao Dung bởi vì sự nóng bỏng dồn dập mà trở nên căng thẳng, luống cuống. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng thứ nóng rực của Phùng Tầm Kha, cũng biết nó rõ như thế nào.

    Như là sợ Cao Dung trốn tránh, Phùng Tầm Kha ôm chặt lấy Cao Dung, khàn giọng nỉ non: “Anh muốn Dung Dung, rất muốn, rất muốn…”

    ‘Rất muốn’ này của hắn còn mang một tầng nghĩa khác. Cao Dung cũng không thể giả vờ không biết, bởi vì Phùng Tầm Kha đã trần trụi cho thấy sự ham muốn dục vọng của mình, điều này càng khiến Cao Dung căng thẳng hơn. Tuy rằng cậu đã đồng ý cùng Phùng Tầm Kha ở bên nhau, như người yêu, như nhân tình, nhưng đi đến bước cuối cùng cậu hoàn toàn chưa nghĩ tới, không, phải nói là chưa chuẩn bị xong.

    “Phùng Tầm Kha.” Cao Dung lắc đầu. “Không thể.”

    “Không thể sao?” Phùng Tầm Kha cắn xương quai xanh của Cao Dung, hơi thở ấm áp phả trên người cậu như khiến hõm vai càng nóng bỏng hơn.

    “Không thể.” Tay cậu luồn vào mái tóc dày gợn sóng của Phùng Tầm Kha. “Không thể.” Cậu lẩm bẩm lặp lại, không biết đang từ chối Phùng Tầm Kha hay đang nhắc nhở chính mình.

    Phùng Tầm Kha đột nhiên nắm lấy tay Cao Dung: “Vậy Dung Dung giúp anh một chút.” Dứt lời, tay Cao Dung nằm trong tay hắn, Phùng Tầm Kha cầm lấy mu bàn tay cậu, khiến năm ngón tay của cậu vững vàng nắm chặt thứ nóng rẫy của hắn.

    “Dung Dung, Dung Dung…” Phùng Tầm Kha cầm tay Cao Dung, bắt đầu ma sát. Cao Dung dường như cảm nhận được thứ cứng rắn trong tay, mang theo nhiệt độ nóng bỏng phả vào lòng người…

    Đôi con ngươi thẳm xanh đẹp đẽ vì dục vọng nên có chút phiếm hồng, hai loại màu sắc đan xen khiến gương mặt tuyệt mỹ của Phùng Tầm Kha càng trở nên kinh tâm động phách, quyến rũ, lẳng lơ, khiến người ta không dứt được… Đôi mắt ấy lẳng lặng nhìn Cao Dung làm tim cậu run từng cơn. Cậu đưa một tay che mắt hắn, tay còn lại vẫn đang ma sát dâm mỹ. Tựa như một bên kiềm nén bình tĩnh, một bên khác đã sớm bị mê hoặc đến phóng túng…

    Dùng tay che đôi mắt kia, Cao Dung có thể cảm nhận lông mi thật dài của hắn nhẹ nhàng quét qua lòng bàn tay mình. Rốt cuộc Cao Dung càng ngày càng không chịu được nữa, dần dần cúi đầu xuống cọ vào cằm Phùng Tầm Kha, mong manh thở dốc.

    Không biết bao lâu, bàn tay đang ôm eo Cao Dung đột nhiên siết chặt, sau đó trên tay cậu tràn đầy chất lỏng ấm áp màu trắng.

    “Bắn rồi…” Phùng Tầm Kha khàn khàn thông báo, tay hắn và tay Cao Dung vẫn không rời. Lòng bàn tay cả hai nháy mắt đều là một mảng sền sệt ẩm ướt, mang theo ái muội triền miên, dường như càng thêm kết chặt.

    Cao Dung rụt bàn tay đang che mắt Phùng Tầm Kha về. Bấy giờ cậu thấy Phùng Tầm Kha cười rạng rỡ, nhìn qua thuần khiết không thôi, nhưng rõ ràng hắn vừa mới… Thật đúng là ‘không thể trông mặt mà bắt hình dong’, tuy nghĩ như thế nhưng đáy lòng Cao Dung vẫn rung động. Cậu đến gần, khẽ hôn vào trán Phùng Tầm Kha. “Anh chàng xinh đẹp ơi, nếu còn lần sau nữa, e rằng mình cũng không từ chối cậu nổi.”

    “Cho nên sau đó có thể ư? Dung Dung.” Phùng Tầm Kha làm nũng hôn lên môi đối phương.

    Cao Dung không thẳng thắn trả lời, chỉ đẩy Phùng Tầm Kha một cái: “Trước hết để mình đứng lên.”

    Phùng Tầm Kha ôm lấy eo Cao Dung, bộ dạng nếu không trả lời thì liều chết không thả. “Có phải là được không? Dung Dung?”

    Cao Dung còn chư kịp nói năng thì ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng của Lâm Thuần: “Mở cửa, ở đó bao lâu rồi? Ăn cơm!”

    Cao Dung giật mình, cuống quýt muốn bò dậy từ người Phùng Tầm Kha nhưng chẳng hiểu vì sao hắn khăng khăng không cho cậu rời khỏi, cười đến giảo hoạt thì thầm: “Dung Dung không trả lời mình sẽ không để cậu đi.”

    Giờ khắc này Cao Dung không dám dây dưa thêm nữa, vì vậy liên tục nhỏ giọng đáp: “Được, được, cậu để mình tránh ra.”

    Ngược lại Phùng Tầm Kha cũng rất nghe lời, lập tức buông tay, đôi mắt đẹp càng tăng thêm ý cười, cả người tinh thần cũng phấn chấn: “Lần sau sẽ không buông tha cậu.”

    Sau khi rời khỏi giường, “Mình về đây, cậu…” Nhìn Phùng Tầm Kha cười thích thú, Cao Dung cảm thấy mình đang bị hắn ta trêu đùa, rốt cuộc không nói nữa, thay vào đó đưa tay gõ trán Phùng Tầm Kha. “Quá gian manh!”

    Cửa mở, tâm trạng bình tĩnh, Cao Dung đã ra khỏi phòng ngủ Phùng Tầm Kha. Nhưng mặt cậu vẫn đang nóng lên, có làm sao cũng không mất đi hai vệt hồng trên má. Phùng Tầm Kha nhìn Cao Dung bỏ chạy trối chết, chợt sờ vào vùng trán vừa bị Cao Dung gõ, phì cười.

    Làm sao đây, thật muốn giờ giờ phút phút ở cạnh Dung Dung…

    Thế nhưng nét cười trong đáy mắt dần tan biến, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh băng, sắc bén.

    Phùng Tầm Kha bước ra phòng khách nhìn người phá đám: “Bà ngoại chưa từng gọi cháu ăn cơm, hôm nay bỗng quan tâm như vậy.” Hắn đi đến trước mặt Lâm Thuần. “Cháu rất được bà ngoại yêu thương…”

    Chát!

    Lâm Thuần tát vào mặt Phùng Tầm Kha, bà ta hung ác nói: “Cái tên biến thái này!”

    Thuộc truyện: Xiềng xích yêu thương