Chức nghiệp thế thân – Chương 117-121

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 117

    Yến mama ở bệnh viện đến hơn mười giờ, dặn đi dặn lại từ mai phải ăn uống cẩn thận, sau mới tiếc nuối rời đi. Bà đi rồi, Chu Tường ở lại với Yến Minh Tu thêm một tối.

    Phòng bệnh đơn Yến Minh Tự sắp xếp điều kiện rất tốt, giường đôi rộng rãi, hai người có thể ngủ cùng.

    Yến Minh Tu không dùng được tay phải, nên lấy tay trái nhẹ nhàng đặt lên tay Chu Tường, mười ngón đan xen, làn da tiếp xúc với nhau ấm áp rất dễ chịu.

    Hôm sau tỉnh lại, Yến Minh Tu sống chết đòi xuất viện.

    Loading...

    Chu Tường hỏi ý kiến bác sĩ rồi giúp y làm thủ tục xuất viện. Khương Hoàn nhận được điện thoại, lái xe đến đón cả hai về nhà.

    Đây là lần đầu tiên Khương Hoàn đưa hai người đến nhà Chu Tường, lúc nhìn thấy nơi này, gã cực kỳ kinh ngạc, không thể ngờ Yến Minh Tu và Chu Tường lại ở trong một khu tập thể cũ nát như thế, xét gia thế và địa vị của Yến Minh Tu, quá sức không thích hợp.

    Không thể nghi ngờ, đây chính là nhà Chu Tường. Yến Minh Tu làm đủ loại chuyện vì Chu Tường, Khương Hoàn đã xác định Chu Tường không giống những người khác, bởi vậy thái độ của gã với Chu Tường cũng cẩn thận hơn nhiều.

    Về nhà rồi, giờ phải tính đến chuyện sinh hoạt thường ngày cho Yến Minh Tu.

    Gãy xương tay phải, cả người bầm tím, nứt xương sườn, không chỉ khó cử động, mà vệ sinh cá nhân cũng là cả một vấn đề.

    Người duy nhất phù hợp chăm sóc y bây giờ hiển nhiên chỉ có Chu Tường. Chu Tường chẳng còn cách nào khác, đành phải kiếm cớ xin nghỉ phép mấy ngày, viện lý do Yến Minh Tu sinh bệnh để qua quýt Trần Anh, dặn bà trong thời gian tới hắn sẽ ít về nhà.

    Tạm thời hắn không lúc nào được rảnh rỗi, công việc chủ yếu là chăm sóc Yến Minh Tu.

    Vì gãy tay phải, Yến Minh Tu không cầm được đũa, ăn cơm phải dùng thìa, mà thìa y cũng không chịu dùng, chỉ nằng nặc đòi Chu Tường gắp thức ăn đưa lên tận miệng, bữa cơm nào Chu Tường cũng mệt bã cả người.

    Nhưng đó chỉ là bắt đầu.

    Chuyện tắm táp buổi tối mới là thách thức lớn nhất đối với Chu Tường. Hắn đứng trước cửa phòng tắm nhìn hồi lâu, cuối cùng quay lại, bất đắc dĩ nói với Yến Minh Tu, “Hay là ba ngày cậu tắm một lần nhé?”

    Yến Minh Tu nhíu mày, lắc đầu, “Khó chịu.”

    “Ngày nào cậu cũng muốn tắm thì chúng ta lấy đâu ra thời gian làm gì nữa?”

    “Thì anh cũng có làm gì đâu? Mà em lại càng chẳng có gì làm.” Yến Minh Tu toét miệng cười, “Tắm cho em nhanh lên.”

    Chu Tường đầu hàng, cẩn thận giúp y cởi quần áo, để tránh bị ướt, hắn cũng tự cởi luôn cho sạch sẽ, sau đó giơ vòi sen, chờ nước ấm, tỉ mỉ tắm cho Yến Minh Tu.

    Phòng tắm nhà Chu Tường rất nhỏ, chỉ vừa đủ chức năng tắm rửa và vệ sinh, hai gã đàn ông cùng sử dụng thì hơi chật chội, mà lúc này cả hai còn đang trần trụi ngồi sát vào nhau, càng tắm càng nóng, càng tắm càng bất thường.

    Chu Tường vừa phải cẩn thận tránh các vết thương của Yến Minh Tu, vừa phải cẩn thận tránh Yến Minh Tu sờ sờ mó mó, chưa bao giờ tắm rửa lại mệt đến thế, hắn cười mắng, “Nhóc con quậy đủ chưa, trên người cậu chỗ nào cũng không được ngấm nước, nếu bị ướt là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy.”

    Yến Minh Tu vươn tay vuốt ve vòng eo thon gọn của hắn, thấp giọng nói, “Anh không chịu thì còn ai chịu nữa.”

    “Tự cậu chuốc lấy, tôi không chịu. Yên đi xem nào.” Chu Tường vô tình đẩy y một cái, không ngờ đụng phải xương sườn bị thương, Yến Minh Tu đau đến phì phò thở.

    Chu Tường vội la lên, “Không sao chứ? Đụng vào đâu rồi?” Lực tay đàn ông tất nhiên không nhẹ, bình thường còn chưa tính, chọc đúng vào chỗ bị thương, chắc là đau đến tắc thở.

    Yến Minh Tu cười khổ, khoát tay nói, “Không sao.”

    “Nhìn xem, cho chừa cái tội quấy phá.” Chu Tường càng thêm cẩn thận.

    Yến Minh Tu đánh chết không chừa, mấy ngón tay tiếp tục sờ mó Chu Tường, chỉ được nhìn mà không được ăn, thật không cam lòng.

    Chu Tường cười khẽ, “Sờ nữa tôi trói cậu lại.”

    Yến Minh Tu mờ ám nói, “Trò này cũng nên thử một lần.”

    “Cút đi.”

    Vất vả tắm xong, cả hai người mặt mũi đỏ bừng, tuy không làm đến bước cuối, nhưng sờ soạng cũng đã ra trò, mặc dù gãi không đúng chỗ ngứa, không được thỏa chí mê tơi, nhưng ít nhiều cũng đỡ thèm một tí.

    Tắm táp sạch sẽ rồi, hai người làm tổ trên sofa xem phim, xem được hơn nửa, điện thoại của Chu Tường đột ngột reo vang, hắn đang mải xem TV nên chỉ liếc một cái, thấy số lạ cũng không nghĩ nhiều, bắt máy luôn.

    “Alo?”

    Đầu bên kia không có ai lên tiếng.

    “Alo? Ai đó?” Chu Tường giảm âm lượng TV.

    Lúc này bên kia mới lên tiếng, giọng nói rất âm trầm, “Tôi là Uông Vũ Đông.”

    Chu Tường sửng sốt, lập tức thẳng người lên.

    “Minh Tu có đó không?”

    Yến Minh Tu tò mò liếc Chu Tường, “Ai thế?”

    Có muốn ngăn Yến Minh Tu mở miệng cũng đã muộn, Uông Vũ Đông nghe thấy tiếng Yến Minh Tu, liền cất giọng ra lệnh, “Bảo Minh Tu nghe máy.”

    Chu Tường nhíu mày, “Anh tìm cậu ấy có chuyện gì?”

    “Không đến lượt cậu hỏi, đưa điện thoại cho nó.”

    Chu Tường hừ lạnh một tiếng, “Uông tổng, ngài đang gọi vào máy của tôi đấy, tuy chuyện không đến lượt tôi hỏi, nhưng cho ai mượn điện thoại thì tôi vẫn còn quản được, kính chào.” Nói xong, hắn dập máy.

    Yến Minh Tu đang hồi hộp nhìn Chu Tường, “Uông Vũ Đông?”

    “Ừ.” Chu Tường nhét thịt bò khô vào miệng, “Cậu không nghe máy à?”

    Yến Minh Tu đáp, “Ít nhất cũng phải mặc xác anh ta mấy ngày, lửa chưa đến nơi, bọn họ sẽ không biết đám cháy lớn hay nhỏ.”

    “Gọi cả cho tôi rồi còn gì…”

    Chưa dứt lời, chuông điện thoại lại vang lên, Chu Tường nhìn thử, vẫn là Uông Vũ Đông.

    Hắn đang lưỡng lự không biết nên bắt máy hay thôi, Yến Minh Tu nói, “Anh cứ nghe đi, nghe em.”

    Chu Tường gật đầu, ấn nút nhận cuộc gọi, “Alo, Uông tổng.”

    Uông Vũ Đông nén giận nói, “Tôi có việc gấp muốn trao đổi với Minh Tu.”

    Chu Tường cũng khá đắc chí trong bụng, nghĩ đến bộ dáng kinh ngạc của Uông Vũ Đông, thật đúng là hả giận, hắn lạnh nhạt nói, “Uông tổng à, tôi đâu thể buộc ai trao đổi với ngài, ngài đang làm khó tôi đấy.”

    “Cậu!” Uông Vũ Đông giận điên, “Đừng có ỷ vào quan hệ với nó mà cáo mượn oai hùm, nói đi nói lại, cậu nghĩ mình là cái gì?”

    Chu Tường cười đáp, “Uông tổng à, nếu nói cáo mượn oai hùm thì chúng ta kẻ tám lạng – người nửa cân.”

    “Đ*t mẹ mày muốn chết!” Uông Vũ Đông chửi đổng, thẳng tay quăng luôn điện thoại, có vẻ đã giận đến điên.

    Chu Tường cúp máy, cảm thán trong lòng.

    Hắn thấy mấy năm nay Uông Vũ Đông đã thay đổi rất nhiều. Lúc hắn mới biết anh ta, đại khái khoảng sáu – bảy năm trước, khi ấy Uông Vũ Đông chính là con cưng của trời, gia thế hiển hách, ngoại hình rực rỡ, bằng cấp cao sang, hội tụ tất cả những yếu tố khiến người ta mê đắm, Uông Vũ Đông cũng rất biết làm người, ngoài mặt luôn thân thiện tốt tính, rất ít khi làm mất lòng ai, nhưng từ khi trở thành rể hiền nhà họ Yến, có đỉnh núi chọc trời chống sau lưng, anh ta bắt đầu thay đổi, vì địa vị nâng cao, nên thái độ cũng vọt lên theo, chọc giận không ít người.

    Hắn vẫn nhớ trước đây mình khâm phục Uông Vũ Đông ra sao, đối với Uông Vũ Đông, hắn chỉ có hâm mộ, chưa từng nghĩ đến chuyện ghen tị. Nếu không phải vì Yến Minh Tu thì dù bất mãn Uông Vũ Đông thế nào, hắn nhất định cũng sẽ không trở mặt với anh ta. Tình yêu khiến con người trở nên hẹp hòi và nhạy cảm, lúc ấy phát sinh quá nhiều chuyện, bây giờ ngẫm lại, thực ra cũng có nhiều cách giải quyết tốt hơn, ít nhất cũng không đến nỗi hại mình hại người, nhưng mọi chuyện đã qua, tất cả đều đã là quá khứ, chẳng ai quay lại được nữa.

    Để có ngày hôm nay, hắn và Yến Minh Tu cũng đã phải vượt qua một con đường dài đầy tiếc nuối và đau khổ, chứ nói gì đến “Tình địch” Uông Vũ Đông.

    Yến Minh Tu nhẹ giọng hỏi, “Anh Tường, anh không sao chứ?”

    Lúc này Chu Tường mới biết mình đang thẫn thờ, vội vàng đáp, “Không sao…” Hắn cười khổ, “Thực ra anh ta nói cũng đúng, nếu là trước đây, tôi nào dám ăn nói với anh ta như thế, tôi vẫn còn muốn kiếm cơm mà.”

    Yến Minh Tu đáp, “Đó là lẽ đương nhiên, hai chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.”

    Chu Tường lắc đầu, “Xem phim đi.”

    “Ừ.”

    Chu Tường cầm điều khiển nhưng không ấn Play, hắn lại hỏi, “Minh Tu, chuyện của Uông Vũ Đông, cậu định thế nào?”

    “Chuyện kinh doanh, em nói chắc anh cũng không hiểu hết được, đại khái là em chủ trì một số nhà đầu tư, khởi tố hay không khởi tố ba của Uông Vũ Đông, bây giờ sẽ do em quyết định. Nếu khởi tố, ba anh ta ngồi tù ít nhất mười năm.”

    Chu Tường nhíu mày, “Không phải tôi thông cảm với Uông Vũ Đông, nhưng tôi thấy, dù sao anh ta cũng là người nhà cậu, cậu làm thế, ba mẹ cậu chẳng lẽ không phản ứng gì sao?”

    “Em làm vậy không chỉ riêng vì chúng ta. Em đã bàn bạc với anh cả rồi, làm vậy còn để dạy cho cha con Uông Vũ Đông một bài học. Mấy năm nay cha con nhà đó dựa vào tên tuổi nhà em, kiếm chác không ít tiền. Thanh danh nhà họ Yến sắp bị bọn họ phá hủy rồi. Chắc anh biết năm nay bắt đầu nhiệm kỳ mới, ngộ nhỡ đúng lúc này có người lợi dụng chuyện đó công kích ông nội em, đến khi ấy, không chỉ thanh danh, mà vấn đề sẽ biến thành cực kỳ nghiêm trọng. Anh cả em đã phủ đầu một lần rồi, bằng không bọn họ cũng chẳng cùng đường đến nỗi phải trưng cầu góp vốn, nhưng không ngờ hai người đó không biết hối cải, nợ nần càng lúc càng nhiều, cuối cùng mới thành be bét thế này. Ba của Uông Vũ Đông vét hết vốn liếng để dẹp loạn, còn về phần có dẹp được hay không thì lại do em và anh cả quyết định. Đây là lợi thế lớn nhất của em, dù ba em không cần thể diện, nhưng vì vận mệnh của gia tộc, ông vẫn phải lo cho đại cuộc.”

    “Cậu làm vậy, ba cậu không giận mới lạ.”

    “Ba em là quân nhân, cả đời tuân theo giáo lý quân đội, đầu óc không chịu linh động, chuyện trong nhà hay ngoài ngõ, ông đều mặc kệ. Ông nội em nói sao thì ba em nghe vậy, mẹ em thì thầm gì, ba em cũng thường chiều theo, trên đời này chỉ hai người đó có khả năng lay động ba em. Mẹ em hay mềm lòng, lại thương chị em nhất, bây giờ chị em mang thai, nếu Uông Vũ Đông và chị em cùng năn nỉ, mẹ em sẽ lại xoa dịu ba em. Nếu ba em nghe theo, bỏ qua cho cha con Uông Vũ Đông, để mặc bọn họ tiếp tục càn quấy, nhà họ Yến sẽ thật sự nguy to, bởi vì từng chuyện lớn nhỏ của Uông Vũ Đông đều thu hút truyền thông, vô số ánh mắt sẽ chú mục vào đó. Em làm thế này, vừa là vì chúng ta, vừa là vì gia đình em nữa.” Yến Minh Tu nằm xuống lòng Chu Tường, nhắm mắt lại, mỉm cười, “Anh Tường, anh cứ yên tâm, em đâu phải loại người không biết suy tính, em sẽ dùng biện pháp tốt nhất để đạt tới mục tiêu, hơn nữa còn phải cắt đứt hậu họa sau này.”

    Chu Tường thở dài, “Nhà cậu phức tạp thật.”

    Yến Minh Tu chọn tư thế thoải mái nhất nằm trong lòng hắn, vươn tay trái ôm cổ hắn, “So với anh nghĩ còn phức tạp hơn nhiều, nhưng anh đừng lo gì cả, không sao đâu.”

    “Cũng đúng, riêng chuyện của cậu đã đủ phiền rồi.” Chu Tường nhẹ nhàng chọc chọc thạch cao trên tay y.

    “Em cũng phiền, em muốn làm.” Yến Minh Tu mở to mắt nhìn hắn, tràn trề mong đợi.

    “Nhịn đi.”

    “Anh Tường…”

    Chu Tường cười nói, “Chịu khó đi, không thì cậu định làm kiểu gì hả đại hiệp cụt tay?”

    Yến Minh Tu kéo cổ hắn xuống, kề miệng bên tai hắn, mờ ám thì thầm, “Anh ngồi trên em, em muốn nhìn anh tự lên xuống.”

    Chu Tường méo miệng cười cười, “Mệt lắm, cái eo già không chịu nổi.”

    “Anh Tường, làm đi mà…”

    Chu Tường liếc mắt nhìn y, cúi xuống ngậm lấy đôi môi y.

    Chương 118

    Chu Tường ở nhà chăm sóc Yến Minh Tu mấy ngày, ngoài đi mua đồ ăn thì hầu như hắn không ra khỏi cửa, sẵn có thời gian rảnh, hắn tranh thủ nghiền ngẫm kịch bản luôn.

    Đây là lần đầu tiên hắn được vào vai chính, ngẫm lại vẫn thấy không dám tin, hắn vẫn nghĩ tư chất của mình không đủ, nếu không nhờ Yến Minh Tu, có lẽ cả đời hắn cũng chẳng bao giờ có được cơ hội này, bởi vậy hắn phải cực kỳ nghiêm khắc tôi luyện bản thân.

    Thỉnh thoảng Yến Minh Tu sẽ im lặng ngồi bên cạnh nhìn hắn đọc lời thoại, kết hợp với hoàn cảnh và ngữ cảnh, bằng đủ loại giọng điệu và cảm xúc. Hai người sẽ như vậy đến chiều, ai cũng không thấy chán.

    Chu Tường cảm giác trái tim mình ấm áp lắm rồi.

    Ngày ngày, hắn không làm gì cả, chỉ cần im lặng sống cuộc sống bình thường với Yến Minh Tu, buổi sáng ăn cơm, giữa trưa chợp mắt, đến chiều nhàn nhã, tối ngủ cùng nhau, những điều nhỏ nhặt ấy, được trải qua cùng một người đặc biệt, tất cả đều biến thành quý giá lạ thường. Từng phút từng giây ở bên Yến Minh Tu như vậy, Chu Tường đều hạnh phúc vô biên.

    Đôi lúc hắn còn nghĩ, căn hộ nhỏ cũ kỹ của hắn chính là một không gian bí mật, chỉ cần ở trong này, hai người sẽ luôn bình lặng viên mãn, nhưng một khi rời khỏi đây, trở lại thế giới thực, những phiền não bên ngoài sẽ ồ ạt tràn về.

    Dù biết trốn tránh cũng chẳng giải quyết được gì, nhưng Chu Tường vẫn nảy sinh tâm lý nhàn hạ, chỉ hi vọng những ngày này kéo dài hơn một chút.

    Tiếc rằng chỉ chưa đến một tuần, Yến Minh Tu đã đứng ngồi không yên. Công ty còn rất nhiều chuyện cần xử lý, chờ xương sườn đỡ đau, Khương Hoàn liền đón y đi làm.

    Y đi rồi, Chu Tường cũng quay lại công việc hằng ngày, tiếp tục tập cưỡi ngựa, học kịch bản, giảm cân, chuẩn bị hai tháng sau lên hình.

    Sau khi MV của Lan Khê Nhung tung ra thị trường, hình tượng của hắn cũng được nâng cao, bây giờ hắn đã có một chút tiếng tăm, công việc cũng nhiều hơn trước, hắn vẫn nhờ Thái Uy sắp xếp công việc mới, hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội kiếm tiền nào.

    Hắn nghĩ, chỉ khi nào trả đủ hai trăm vạn cho Yến Minh Tu, hắn mới có thể chính thức ngẩng đầu trước mặt người nhà họ Yến.

    Một hôm đến công ty bàn chuyện, lúc đi qua văn phòng, hắn bị đồng nghiệp gọi lại.

    A Lục khoác vai hắn, cười nói, “Anh Tường, lâu lắm không gặp anh nhỉ.”

    “Cũng phải, chắc các bạn nhớ tôi đến chết luôn nhỉ?” Chu Tường giả giọng thầy Phùng, đáp.

    A Lục và mọi người cùng cười. Lão Chu vỗ vỗ bàn, “Chu Tường, nhóc con giờ khác rồi đó, ngôi sao mini rồi đó, sau này không giúp anh bê đạo cụ nữa nhỉ?”

    “Anh Chu, sao lại xa cách thế, anh muốn bưng bê cái gì, lúc nào em cũng phụng mệnh.”

    Chu Tường vẫn rất thích công ty này, ở đây có tình hơn các công ty giải trí khác nhiều. Quan hệ mờ ám giữa hắn và Yến Minh Tu, nghe đồn đã chẳng còn gì bí mật, nhưng mọi người ở đây vẫn vô tư trò chuyện với hắn, chỉ riêng điều này cũng đủ khiến hắn cảm động vô cùng.

    A Lục thần bí nói với Chu Tường, “Anh Tường, lại đây lại đây, buôn chuyện cái đã.”

    Chu Tường cười hỏi, “Chuyện gì mà phấn khởi thế?”

    “Uông Vũ Đông gặp nạn, anh biết chưa?”

    Chu Tường khá ngạc nhiên, hắn ngạc nhiên thật, không ngờ bọn A Lục cũng biết tin này, vậy tức là cả showbiz đều đã biết.

    Hắn hỏi, “Có chuyện gì thế?”

    “Vừa nhìn đã biết anh không nhạy rồi, để em nói cho, thực ra không phải Uông Vũ Đông gặp nạn, mà là ba gã ta gặp nạn. Anh biết ba gã ta đúng không, tai to mặt lớn đó, giàu nứt đố đổ vách, làm chủ hai công ty lớn, cuối cùng chẳng biết sao lại thua lỗ đến vài tỷ, cổ phiếu phá giá trầm trọng. Nghe nói ổng còn đang bị tình nghi hùn vốn phi pháp với lão em trai, công ty của Uông Vũ Đông cũng bị ảnh hưởng nặng. Bây giờ Uông Vũ Đông sứt đầu mẻ trán rồi, sự nghiệp cũng phải tạm dừng luôn.”

    Chu Tường gật gật đầu, “Nghiêm trọng thế cơ à?”

    “Đúng thế đó, Uông đại minh tinh vênh váo hống hách chả khác gì bạch khổng tước, à mà cũng không phải, thực ra gã ta ăn ở cũng được, khá là hào phóng, phải mỗi cái tội huênh hoang, bị nhiều người ghen ghét lắm nha. Giờ xảy ra chuyện, đảm bảo cả đống người đang chờ hả hê.”

    Lão Chu bĩu môi, “Theo anh thấy, lúc này nịnh bợ gã ta là hợp nhất đấy. Ngẫm lại mà xem, Uông Vũ Đông làm sao gục dễ thế được? Sau lưng gã ta còn ai nào? Nhà họ Yến sao có thể để gã làm mất mặt như thế? Giậu đổ bìm leo ai mà chẳng khoái, nhưng một miếng khi đói mới là tình cảm chân thành, nếu thông minh ra, lúc này lại càng không được hắt hủi gã, ngược lại còn phải giúp gã nhiều vào.”

    “Giúp? Anh nói dễ thế? Nếu bây giờ gã đến vay tiền anh, chẳng lẽ anh đưa tiền ra luôn?”

    “Đưa chứ.”

    “Xạo hả anh Chu?”

    “Tất nhiên là xạo, anh mày làm gì có tiền?”

    “Ha ha ha ha ha.”

    Giữa một nhóm người hăng say bàn luận, Chu Tường rốt cuộc cũng biết cái gì gọi là giậu đổ bìm leo. Tuy hắn cũng chẳng cảm thông gì với Uông Vũ Đông, nhưng ít nhiều cũng hiểu được tình người ấm lạnh.

    Hàn huyên một lát, hắn đến gặp Thái Uy, thảo luận một ít công việc hắn muốn nhận sắp tới. Từ khi hắn nhận nhiều việc hơn, tỉ lệ trích về cho công ty cũng cao lên, đây là quy định, Chu Tường không dị nghị gì, ngược lại, nhờ quan hệ đôi bên cùng có lợi, công việc hắn nhận được cũng cao cấp hơn xưa.

    Hai người bàn xong việc chính, Thái Uy lại có hứng thú thảo luận scandal mới nhất, chấn động showbiz nhất, chính là Uông Vũ Đông.

    Chu Tường biết nội tình nhưng cũng không tiện nói, hắn chỉ dặn dò Thái Uy đừng bỡn cợt như những người khác, Uông Vũ Đông không ngã được, nói đi nói lại, anh ta vẫn là con rể nhà họ Yến.

    Thái Uy biết Chu Tường nắm rõ nội tình, nhưng anh cũng không hỏi, chỉ lắng nghe những gì hắn khuyên.

    Buổi tối, Yến Minh Tu nhắn tin cho Chu Tường, nói hôm nay y không về.

    Chu Tường cũng không để ý, tủ lạnh sắp trống trơn, hắn khoác tạm cái áo, định xuống lầu mua ít đồ về nấu cơm.

    Vừa ra đến cổng khu tập thể, một chiếc xe mang biển quân đội phanh kít trước mặt hắn, tiếp sau đó, một sĩ quan bước xuống, “Ngài Chu, mời lên xe.”

    Vừa nhìn cũng biết người này từ đâu tới, Chu Tường cười nhạt, “Đây là gì vậy, bắt cóc à?”

    Khuôn mặt người nọ vẫn cứng như tượng, máy móc đáp lời hắn, “Mời lên xe.”

    “Ngài chờ tôi thay quần áo đã nhé?” Chu Tường kéo vạt áo khoác lên, “Tôi đang mặc đồ ngủ.”

    “Rất xin lỗi, tôi phải đưa ngài đến nội trong nửa giờ, thời gian cấp bách, xin mời lên xe.”

    Ờ, lên thì lên.

    Chu Tường khom lưng chui vào xe, hắn nghĩ chắc nhìn mình buồn cười lắm, nhưng Yến Phi vốn đã chẳng coi hắn ra gì, nên hắn cũng không quan tâm.

    Lúc ấy hắn thật không ngờ, lần cười này là cười sằng sặc.

    Chương 119

    Chu Tường nghĩ chắc mình lại được đưa đến khu biệt thự kia, nhưng chỉ sau ít phút, hắn đã nhận ra lộ trình không đúng.

    Hắn nhớ lại bộ dáng Yến Minh Tu bị Yến Phi dạy dỗ, không khỏi lo sợ Yến Phi sẽ ra tay với mình. Đến con ruột mà ông ta còn đánh như vậy, huống gì một người ngoài bị ông ta ghét bỏ như hắn, hắn bắt đầu thật sự lo lắng cho bản thân.

    Lúc xuống lầu mua đồ ăn, hắn chỉ mang theo chìa khóa và hai tờ tiền, di động cũng không cầm, giờ có muốn gọi cho Yến Minh Tu cũng chẳng được. Hắn vừa tự rủa mình chuyện bé xé ra to, vừa thấp thỏm nghĩ sự việc có lẽ không đơn giản như vậy.

    Chiếc xe quân đội đưa hắn đến một nơi lạ lẫm, đi qua ba trạm gác, vừa nhìn cũng biết đây là địa bàn của những nhân vật cực kỳ quan trọng. Chu Tường túm chặt cái quần ngủ màu san hô, bắt đầu quẫn bách.

    Xe dừng lại giữa một khoảng sân rộng, một tòa biệt thự ba tầng hiện ra trước mắt, hắn nhớ rõ lúc đi vào đây cũng có vài biệt thự như vậy, nhưng khoảng cách rất xa nhau.

    “Ngài Chu, mời xuống xe.”

    Chu Tường cuộn chặt áo khoác, giờ là tháng Ba, trời đã ấm lên nhiều, hắn không lạnh, chỉ vô thức muốn giấu kín cái áo ngủ kẻ sọc mặc bên trong.

    Bước vào nhà, Chu Tường há hốc mồm.

    Toàn là người hắn đã gặp qua, già trẻ lớn bé nhà họ Yến đang ngồi quanh bàn ăn, chỉ có Yến Minh Tự vắng mặt. Yến Đức Giang ngồi tại ghế chủ tọa, cầm chén trà quan sát hắn, những người khác cũng quay mặt ra nhìn hắn đăm đăm.

    Chu Tường quẫn bách không thể tả.

    Yến Đức Giang hỏi sĩ quan đi bên cạnh hắn, “Trương Vũ, sao lại để cậu ta ăn mặc thế kia?”

    Trương Vũ mặt cứng như tượng đáp, “Báo cáo, ngài nói muốn đưa đến nội trong nửa giờ.”

    “Thì cũng nên để cậu ta thay quần áo chứ?”

    “Báo cáo, thay quần áo sẽ vượt quá nửa giờ.”

    “Mẹ ơi, thằng nhóc cậu đúng là đầu gỗ.” Yến Đức Giang hươ tay, “Thôi đi ăn cơm đi.”

    Sĩ quan xoay bước, mở cửa lui ra, còn lại Chu Tường xấu hổ đứng trơ trơ đó.

    Cả nhà họ Yến đều ăn mặc bình thường, nhưng tất nhiên chẳng ai mặc đồ ngủ. Chu Tường thẳng lưng, cố hết sức giữ mình không lúng túng.

    Yến Minh Tu tươi cười với hắn, “Em với anh đi thay đồ nhé, trong xe em có hai bộ vest.”

    “Ừ, đi thôi.”

    Yến Minh Tu đang định đứng dậy, Yến Đức Giang đã giơ tay ngăn cản, “Thôi kệ đi, ở đây làm gì có người ngoài.”

    Yến Minh Tu khẽ giật mình, nhanh nhẹn quay sang nháy mắt với Chu Tường, “Anh Tường, qua đây ngồi.” Y đứng dậy, kéo chiếc ghế dựa bên cạnh cho hắn.

    Chu Tường ngồi xuống, lúc này mới phát hiện ngồi đối diện là Uông Vũ Đông và Yến Minh Mị. Đôi vợ chồng này cùng híp mắt nhìn hắn, miệt thị cực kỳ.

    Chu Tường đảo mắt sang hướng khác, không để ý đến họ.

    Yến Đức Giang vỗ vỗ bàn, “Ăn cơm.”

    Hai người phục vụ bắt đầu bưng thức ăn lên bàn, chỉ chốc lát sau bàn đã đầy ăm ắp, đều là những món bình thường, cuộc sống của những người này cũng không giống Chu Tường tưởng tượng cho lắm.

    Yến Đức Giang gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, “Cậu tên Chu Tường phải không? Làm việc ở đâu?”

    Chu Tường đáp, “Cháu làm ở một công ty điện ảnh.”

    “Ờ, cậu là diễn viên hả?”

    “Vâng.”

    Yến Đức Giang gật đầu, cầm đũa lên, “Ăn cơm đi.”

    Sau khi ông nhấc đũa, những người khác mới bắt đầu ăn.

    Chu Tường kín đáo quay sang nhìn Yến Minh Tu, ý hỏi sao lại thế này, Yến Minh Tu nắm tay hắn dưới mặt bàn, hạ giọng đáp, “Không sao, cứ ăn cơm đi.”

    Yến Phi lạnh lùng trừng mắt nhìn cả hai.

    Yến Minh Tu kệ, vì một tay y vẫn chưa thể cử động, Chu Tường đành phải gắp đồ ăn cho y, để y tự xúc bằng thìa. Vốn chỉ là một chuyện rất bình thường, nhưng chiếu theo quan hệ của hai bọn họ, lọt vào mắt người khác lại thành vô cùng kỳ quái.

    Chu Tường cảm giác rất nhiều ánh mắt thường xuyên phóng đến đây, suốt cả bữa cơm, hắn bứt rứt như ngồi trên bàn chông.

    Lúc này, Yến Đức Giang lên tiếng, giọng điệu cực kỳ bình thản, ngữ điệu cũng rất chậm rãi, nhưng khi ông nói, không ai dám không nghe, “Hai đứa biết nhau bao lâu rồi?”

    Yến Minh Tu đáp, “Một năm ạ.”

    “Mới một năm thôi à?” Yến Đức Giang cười cười, “Mới một năm mà đã định gắn bó chung thân? Trẻ con đúng là trẻ con.”

    Yến Minh Tu không biến sắc, rút khăn tay lau miệng, không nhìn ai, cũng không định đáp lời.

    Yến Đức Giang cao giọng, “Minh Tu à, nhóc con mi vì chuyện này mà làm loạn cả nhà lên, tự mình cũng bị ăn đòn rồi, có đáng không?”

    Yến Minh Tu thấp giọng đáp, “Đáng.”

    Yến Đức Giang hừ môt tiếng, cười nói, “Tự nhóc con mi thấy đáng là được, nếu sau này hối hận, không ai dọn bãi chiến trường cho đâu nhé.”

    Yến Minh Tu trịnh trọng gật đầu.

    Yến Đức Giang nói với Yến Phi, “Mi đã từng này tuổi, sao còn cổ hủ thế? Con cháu tự biết đường của con cháu, ta già rồi, sức lực có hạn, sống thêm được mấy năm? Ta muốn cống hiến hết mình cho quốc gia, không có thời gian quản chuyện chúng bây đâu. Yến Phi, sau này đừng đến phiền ta nữa, ta cũng khuyên mi mở mang đầu óc lên, tự mình nghĩ thoáng, tự mình nhẹ nhõm.”

    Yến Phi cả giận nói, “Ba, ba cứ để chúng nó như vậy à?”

    “Ta lười không muốn quản.” Yến Đức Giang liếc qua Yến Minh Mị, “Minh Mị thì khác, Minh Mị là con gái, mi phải chăm lo cho nó, đừng để nó tủi thân, còn hai nhóc kia thì kệ đi. Chúng nó yêu đương thế nào, mi xen vào làm gì? Có thấy mệt không?”

    Yến Phi dở khóc dở cười, “Ba à, nếu ba mươi năm trước con cũng nói con thích đàn ông, lúc đó ba nghĩ thế nào?”

    “Ba mươi năm trước ta chưa cởi mở như bây giờ. Ta nói lại cho rõ, mi yêu đương thế nào, ta mặc kệ. Tự mi không quản được con mình, còn đến tìm ta làm gì? Thôi thì ta khuyên mi, về nhà nghỉ ngơi đi, nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, thoải mái ra cho lòng thanh thản, đừng tự làm khổ mình.” Yến Đức Giang thảnh thơi nhấp trà, híp mắt nhìn Yến Minh Tu và Chu Tường, “Hơn nữa, hai đứa nhóc này, mới một năm đã thề chết thề sống, sau này chắc chắn có trò hay để xem, mi cuống lên làm gì.”

    Yến Minh Tu và Chu Tường đưa mắt nhìn nhau, nắm chặt tay nhau dưới mặt bàn.

    Có lẽ trong mắt Yến Đức Giang, tình cảm của bọn họ chỉ là phút bồng bột nhất thời, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày tiêu tán, không cần người khác cản trở, tự bọn họ sẽ chán nhau, nhưng Yến Đức Giang không biết, những gì họ đã trải qua còn dài hơn nửa cuộc đời người khác, sau bao nhiêu chông gai và thử thách, họ vẫn đang ở bên nhau, vậy thì sau này còn lý do gì khiến họ buông tay được nữa?

    Yến Đức Giang đột nhiên sầm mặt, quay sang nhìn Uông Vũ Đông và Yến Minh Mị, “Minh Mị.”

    “Ông nội.” Lúc này Yến Minh Mị không kiêu căng phách lối như ngày thường, thậm chí còn đặc biệt ngoan hiền.

    Yến Đức Giang không buồn nhìn Uông Vũ Đông, chỉ thong thả nói, “Ba của cháu chỉ có một đứa con gái, cả nhà đều thương cháu, nhưng có một số vấn đề về nguyên tắc, liên quan đến thanh danh gia tộc và những điều lớn lao hơn, cháu phải biết nhìn nhận cho rõ ràng, đừng hướng mặt ra bên ngoài, đừng quên chính mình mang họ gì. Nếu thực sự xảy ra chuyện, cũng đừng trách người lớn vô tình, tất cả là hai đứa tự chuốc lấy.”

    Câu cuối cùng, giọng điệu đã cực kỳ nghiêm khắc, Uông Vũ Đông run lẩy bẩy, không dám thở mạnh, cúi gằm mặt xuống, ngồi im như khúc gỗ.

    Yến Minh Mị run rẩy nói, “Ông nội, cháu hiểu rồi.”

    “Ừ.” Yến Đức Giang nhấp một ngụm trà, “Cơm nước xong rồi, tất cả ai về nhà nấy, bọn nhỏ trưởng thành hết rồi, đều đã có gia đình riêng. Yến Phi ở lại đánh cờ với ta.”

    “Dạ thưa ba.”

    Yến Minh Tu đứng dậy, ngập ngừng một lát, y mới nói, “Ba.”

    Yến Phi không quay lại, nhưng vẫn dừng bước.

    Yến Minh Tu thở dài, cố gắng bắt chuyện, “Nếu tối nay ba ở lại đây thì nhớ nói với mẹ.”

    Yến Phi hừ một tiếng, thẳng bước theo Yến Đức Giang lên lầu.

    Yến mama thở dài, “Con cứ kệ ba, ba con tính tình xấu thế đó.”

    Yến Minh Tu cũng không để ý, quay lại nhìn Chu Tường, “Anh Tường, anh không căng thẳng chứ?”

    Chu Tường thở dài, “Khó nói lắm, chúng ta cứ về cho nhanh thôi.”

    Uông Vũ Đông hừ lạnh một tiếng, hung hăng trợn mắt lườm Chu Tường.

    Chu Tường cũng lạnh lùng nhìn lại, quyết không chịu yếu thế. Hắn bắt lấy cánh tay Yến Minh Tu, “Đi thôi, cậu lái xe đến à?”

    “Khương Hoàn đưa em đến.”

    “Anh ta đâu rồi?”

    “Đang ăn cơm với chú Trương, thôi cứ kệ anh ta, anh lái xe đi.”

    “Ừ.”

    Hai người đang định đi, Uông Vũ Đông đột nhiên gọi, “Minh Tu.”

    Yến Minh Tu nhìn anh ta, chờ câu tiếp.

    “Đã lâu không gặp, em cũng không nghe điện của anh, anh không hiểu thế này là sao, anh muốn nói chuyện với em mà cũng khó khăn đến thế à?”

    Yến Minh Tu lạnh nhạt nhìn anh ta, không đáp lời.

    Yến mama và Yến Minh Mị cùng căng thẳng nhìn bọn họ.

    “Anh định nói với em chuyện ba anh, anh cũng tìm anh cả rồi, nhưng em biết thái độ anh cả đấy, không trao đổi được, chỉ có em là giúp được anh thôi, em không định nhìn anh chết mà không cứu chứ?”

    Yến Minh Tu lãnh đạm nói, “Giúp anh thì tôi phải chi rất nhiều tiền, tôi có in được tiền đâu?”

    Uông Vũ Đông vội nói, “Nhưng chúng ta là người một nhà!”

    Yến Minh Mị xen mồm, “Đúng thế, Minh Tu à, chuyện hệ trọng thế này, sao em với anh cả lại lạnh lùng như vậy?”

    “Không phải ông nội đã nói rồi sao? Chính hai người tự chuốc lấy thôi. Anh rể, hai năm nay, anh và ba anh đã làm những gì, trong lòng anh rõ nhất. Ba không quan tâm đến chuyện này, nhưng tôi và anh cả đều nhìn thấy hết. Nể tình anh là người một nhà nên chúng tôi mới mắt nhắm cho qua, không ngờ các người càng ngày càng táo tợn, làm việc không bao giờ suy tính hậu quả. Năm nay đổi nhiệm kỳ, ông nội sẽ lui về, những năm tại vị không xảy ra chuyện, nhưng lui về rồi thì sao? Các người chỉ nhìn thấy tiền, chỉ biết vơ tiền, có chịu nghĩ đến đại cục không?”

    Uông Vũ Đông mặt mũi trắng bệch, không đáp nổi một câu.

    Yến Minh Tu lạnh lùng nói tiếp, “Giờ gặp nạn mới nhớ đến chúng tôi, thế từ trước đến nay thì sao? Chuyện này tôi còn phải suy xét, đừng tưởng dựa vào chúng tôi mãi được. Ba anh đến giờ này vẫn chưa chịu xì tiền, tưởng chúng tôi ngốc hết rồi sao? Nếu không nôn tiền ra thì cứ chờ bóc lịch.”

    Uông Vũ Đông run lên bần bật, ngồi phịch xuống ghế.

    Yến Minh Mị lo lắng nhìn Yến mama, Yến mama bất đắc dĩ lắc đầu, tỏ vẻ không can thiệp được, cô lại nhìn Yến Minh Tu, Yến Minh Tu liếc cô một cái, “Chị, chị đừng thiếu công bằng như thế, chị và anh ta là người nhà, chị và bọn em cũng là người nhà, động não đi, phải biết nhìn đại cục.” Yến Minh Tu quay sang Uông Vũ Đông, “Tôi đã nói nhiều đến thế, các người tự lo liệu đi, nội trong một tuần mà không chịu nhả tiền ra, thì đừng bao giờ mong tôi cân nhắc chuyện này nữa.”

    Yến Minh Tu kéo Chu Tường, “Anh Tường, đi thôi.”

    Chu Tường đi theo y. Lúc ra đến cửa, hắn ngoái lại nhìn Uông Vũ Đông, từ khi mới gặp nhau, hắn chưa bao giờ thấy Uông Vũ Đông sa sút như bây giờ, đả kích lần này đối với anh ta, hiển nhiên là vô tiền khoáng hậu.

    Chu Tường cứ nghĩ, nếu có một ngày được nhìn thấy Uông Vũ Đông suy sụp, hắn sẽ sung sướng vô cùng, nhưng lúc này hắn lại chẳng có cảm giác gì cả, thật giống như Uông Vũ Đông chỉ là một kẻ qua đường, chẳng liên quan gì đến hắn, mà trên thực tế, đúng là chẳng liên quan thật.

    Chu Tường nhận ra, trái tim hắn đã thay đổi không ít, đó cũng là điều tốt.

    Hai người lên xe, cuối cùng Chu Tường mới có thời cơ mở miệng, hắn lập tức hỏi luôn, “Hôm nay có chuyện gì thế? Mẹ nó, tôi mặc đồ ngủ xuống lầu mua đồ ăn, vừa ra khỏi cửa đã bị mời lên xe, tôi còn tưởng mình bị bắt cóc.”

    Yến Minh Tu đáp lại bằng một cái ôm nồng nàn, y kích động nói với hắn, “Anh Tường, chúng ta tạm thời thoát rồi.”

    “Thật sự?”

    “Thật sự, hôm nay họp mặt gia tộc, ông nội gọi anh đến, anh đã hiểu chưa?”

    Chu Tường nghiêng đầu, ngẫm nghĩ, “Không đúng đâu, ông nội cậu cũng có nói gì đâu.”

    “Ông nội em chỉ nhìn đại sự, chuyện chúng ta chỉ là việc nhỏ, ông không quản đâu. Nhưng ông thương yêu chị em từ bé, hôm nay ông làm thế là để thay ba em thương lượng với em. Ông sẽ mặc kệ chuyện chúng ta, miễn là em chịu giúp Uông Vũ Đông qua ải.”

    Chu Tường ngẩn người, “Cái này… Nhà cậu phức tạp thật đấy.”

    Yến Minh Tu hung hăng hôn hắn một miếng, “Bây giờ cũng là nhà anh rồi.”

    “Đừng, chuyện nhà cậu là chuyện nhà cậu, tôi chỉ liên quan đến một mình cậu thôi, không muốn dây dưa với ai hết. Nước quá sâu, tôi không nhảy xuống được.”

    Yến Minh Tu nhẹ giọng nói, “Đừng lo, có em ở đây, em sẽ không để anh chìm đâu.”

    Chu Tường híp mắt cười, hôn lại y một cái, “Thế tức là chúng ta tự do một thời gian?”

    “Đúng vậy.” Yến Minh Tu ôm siết lấy hắn, khàn khàn đáp, “Anh Tường, em có nằm mơ cũng muốn mơ thấy được thỏa thích bên anh.”

    Chu Tường cười nhẹ, “Tôi cũng muốn thế.”

    Từ trước đã muốn, bây giờ càng muốn hơn.

    Chương 120

    Mùa xuân năm nay đến muộn. Sang đầu tháng Ba, tiết trời mới dần ấm áp, cây cối đâm chồi, hoa lá trổ bông. Khu vườn nhỏ nhà Chu Tường trồng khá nhiều hoa cỏ, lúc này cũng đã bừng bừng sức sống.

    Từ hôm đến nhà Yến Đức Giang, quả nhiên Yến Phi không quấy nhiễu hai người nữa, rất nhiều phiền não đã được giải quyết, dù Yến Phi vẫn chưa chịu nói chuyện với Yến Minh Tu, nhưng Yến mama lại mềm lòng rất nhanh, có lần bà còn chủ động gọi Yến Minh Tu và Chu Tường đi ăn cơm, hỏi thăm Chu Tường cực kỳ tỉ mỉ.

    Hôm đó, cơm nước xong xuôi, hai người lái xe về nhà, Yến Minh Tu nói với Chu Tường, “Mẹ em thích anh lắm.”

    Chu Tường chớp mắt, “Sao cậu biết?”

    “Mẹ em thích đẹp trai, lúc trước bà cũng thích Uông Vũ Đông, nhưng mấy năm nay Uông Vũ Đông quá đáng quá. Nghe anh cả nói, lúc nào TV chiếu quảng cáo của anh, mẹ em cũng xem không chớp mắt.”

    Chu Tường cười bảo, “Vậy thì mùa đông tôi phải tập thể hình để mùa hè cho mẹ cậu xem cơ bắp, như thế có ích lợi gì không?”

    Yến Minh Tu mờ ám nói, “Chẳng riêng mẹ em, em cũng thấy có ích.”

    Chu Tường híp mắt, “Bao giờ cậu lành lặn cũng phải chăm chỉ tập luyện đi, nếu không thì hè này chúng ta không đi nghỉ nữa, tôi sẽ tự tìm mỹ nam ăn chơi một mình. Là một chàng gay điển trai, tôi muốn người yêu tôi phải có tám múi cơ bụng.”

    Yến Minh Tu hừ một tiếng, “Em có tám múi hay không, lát anh sờ thử là biết.”

    “Bây giờ không tính, để xem 4-5 tháng sau có giữ được không đã. Ngày nào cũng chờ tôi đút cơm tận miệng, tắm rửa cũng ngồi im, quần áo toàn phải nhờ tôi mặc, chỉ bó bột một tay thôi, sao lại lười biếng thế? Mới một tháng mà cậu đã lên 4kg, cứ thế này…” Chu Tường cười ha hả, “Chẳng cần cậu rút lui khỏi showbiz, các fan cũng tự bỏ rơi cậu thôi.”

    Yến Minh Tu giơ tay nhéo nhéo eo hắn, bĩu môi, “Thế còn anh? Anh cũng định bỏ rơi em à? Kể cả em biến thành lão béo, anh cũng không được đi tìm thằng khác đâu.”

    Chu Tường cười không ngừng nổi, “Sao mà bụng dạ hẹp hòi thế, tôi chỉ đùa thôi mà. Nhưng cũng phải nói thật, tay cậu đỡ chưa vậy? Cả ngày bón cơm mặc quần áo cho cậu, lãng phí thời gian của tôi quá, chúng ta có làm được gì khác đâu?”

    Yến Minh Tu híp mắt cười, thỏa mãn như một con hồ ly mới được ăn no bụng, “Em nói đỡ lúc nào thì sẽ đỡ lúc ấy.”

    “Hở, sao lại chơi xấu thế.”

    Yến Minh Tu chỉ cười mà không nói.

    Chu Tường đang định mắng y mấy câu, điện thoại đột ngột reo lên, hắn lấy tai nghe trong túi áo nhét vào lỗ tai, đang lái xe nên hắn cũng không nhìn tên người gọi, cứ thế ấn nghe máy, “Alo?”

    “Anh Tường, em đây.”

    “A, Khê Nhung à.” Chu Tường hơi ngạc nhiên, hắn vô thức nhìn sang Yến Minh Tu, thấy Yến Minh Tu khẽ nhíu mày.

    “Anh Tường, anh đang làm gì đó?”

    “Anh đang lái xe.”

    “Em nói ngắn gọn thôi vậy, ngày mai em phải về Mỹ, chắc mấy tháng sau không quay lại được, chúng ta gặp nhau trước khi em đi được không?”

    Tuy Yến Minh Tu không nghe thấy Lan Khê Nhung nói gì, nhưng nhìn vẻ ngập ngừng của Chu Tường, đại khái y cũng biết Lan Khê Nhung muốn gặp mặt. Chẳng buồn suy nghĩ, y giơ tay định cướp tai nghe của Chu Tường.

    Chu Tường nghiêng đầu tránh, khe khẽ nạt, “Đừng quấy.”

    Lan Khê Nhung ngừng một chút, “Anh đang ở cùng gã ta à?”

    “Ừ, bọn anh đang về nhà.”

    Lan Khê Nhung trầm ngâm hồi lâu, cười khổ nói, “Trước sau gì em cũng không bằng được gã.”

    Chu Tường khẽ thở dài. Hắn vừa lái xe vừa né tránh Yến Minh Tu, cảm thấy quá nguy hiểm, hắn đậu xe luôn tại ven đường.

    Hắn giữ chặt tai nghe, không cho Yến Minh Tu cướp giật, thấp giọng nói, “Khê Nhung, cám ơn cậu giúp đỡ anh suốt thời gian qua. Không có cậu và anh Uy, chẳng biết anh sẽ thế nào nữa.”

    “Anh biết em không muốn nghe mấy lời khách sáo này mà.” Giọng nói của Lan Khê Nhung vô cùng dễ nghe, vừa thanh vừa rõ, như làn gió xuân khẽ lướt qua da, nhưng lại hoàn toàn không hề nữ tính, y quả không hổ diễn viên – ca sĩ trời sinh, không có điểm nào của y là không hấp dẫn. Khi ấy đúng là Chu Tường có ý với y, đứa bé trai vừa sạch sẽ vừa đáng yêu, ai gặp cũng thích, tiếc là bây giờ hắn không còn nhớ cảm giác động lòng vì y là như thế nào nữa.

    Nếu như ngày đó Lan Khê Nhung cũng chấp nhận hắn, mọi chuyện đã khác hẳn rồi.

    Nhưng đời người không có nếu như.

    Chu Tường thở dài, “Không phải khách sáo mà, Khê Nhung, anh thật sự rất biết ơn cậu, anh cũng rất mừng vì cậu đã thành danh. Chỉ có một cô gái xinh đẹp tuyệt trần mới xứng đáng với người như cậu, cậu cứ quên anh Tường đi.”

    Lan Khê Nhung thở dài, tiếng thở dài mang bao thương tâm và cay đắng, Chu Tường cũng áy náy trong lòng.

    “Anh Tường, ngày mai em đi rồi, thật sự không thể gặp em một lần sao?”

    Chu Tường suy nghĩ một lát, “Đâu phải cậu không về nữa, lần sau cậu về, chúng ta sẽ gặp, nhất định, được chứ?” Hắn nghĩ, đến khi Lan Khê Nhung trở về, có lẽ y sẽ thản nhiên chấp nhận chuyện của hắn và Yến Minh Tu, tới lúc đó cả hai sẽ không còn khó xử nữa.

    Lan Khê Nhung khàn khàn nói, “Anh Tường, hi vọng lần này anh không lựa chọn sai.”

    Chu Tường khẽ nở nụ cười, ánh mắt bất giác dừng lại trên người Yến Minh Tu, hắn nói, “Anh cũng hi vọng thế.”

    Cúp máy, Chu Tường nghiêng đầu nhìn vẻ ấm ức trên mặt Yến Minh Tu, rõ ràng đang cố nhịn không bùng nổ, nhịn đến khó chịu, Chu Tường vừa gác máy, y đã truy vấn ngay, “Nói gì thế? Muốn gặp anh à? Mẹ kiếp thằng ranh con, bám mãi không tha, chuyện của chúng ta liên quan gì đến nó, đúng là âm hồn bất tán!”

    Chu Tường nói, “Đừng nói thế, cậu ấy chỉ quan tâm đến tôi thôi.”

    Yến Minh Tu hừ lạnh, lẩm bẩm, “Ở luôn bên Mỹ đi cho xong, đeo bám làm gì nữa.”

    Chu Tường vỗ vỗ mặt y, “Đừng trẻ con thế, ài, mấy tuổi rồi…” Nói xong, hắn khởi động xe.

    Yến Minh Tu ôm lấy hắn, mím môi mím miệng nhìn hắn.

    Trong xe không bật đèn, chỉ có đèn đường lờ mờ chiếu sáng, khung cảnh rất mờ ảo, nhưng đôi mắt Yến Minh Tu lại đặc biệt sáng ngời, sáng ngời như có thể soi rọi lòng người.

    “Sao thế?”

    “Anh Tường, bất kể người khác tốt thế nào, anh cũng không được nhìn, không được nghĩ.”

    Chu Tường bật cười, “Nói gì thế…”

    “Em nói thật đấy. Em biết anh và họ Lan kia quan hệ không tồi, anh cũng có nhiều thiện cảm với nó. Em với anh đều là gay, em biết đàn ông nghĩ cái gì trong đầu. Em không tin trước kia nó đeo bám anh hàng ngày như thế mà lại không có ý đồ gì khác với anh.”

    Chu Tường xoa xoa tóc y, hơi xấu hổ, “Ừ.”

    Yến Minh Tu nâng cằm hắn lên, để bốn mắt nhìn thẳng vào nhau, “Anh Tường, nhưng đó đều là chuyện đã qua, bây giờ anh đã có em, dù nó có tốt với anh thế nào, anh cũng chỉ được nhìn em, nghĩ về em. Trên đời này không ai cần anh như em cả, anh không được làm em lo, hiểu không?”

    Chu Tường lẳng lặng nhìn y, nhìn đôi mắt ngập tràn cảm xúc, hắn nhè nhẹ vuốt ve khuôn mặt y, dịu dàng nói, “Yên tâm đi, trong mắt tôi vẫn luôn chỉ có một mình cậu.”

    Cuối cùng Yến Minh Tu mới nở nụ cười, y nâng khuôn mặt Chu Tường lên, nồng nàn hôn đôi môi mềm của hắn. Chu Tường cũng ôm lấy y, hai người cuồng nhiệt hôn nhau trong chiếc xe nhỏ hẹp, bờ môi ướt át, khoang miệng ấm nóng, hương vị quen thuộc, tất cả đều khiến họ thật an tâm. Tuy chỉ là một nụ hôn, nhưng ý nghĩa lại vô cùng lớn.

    Được ở bên người mình yêu, dù nóng dù lạnh, dù trong hoàn cảnh nào họ cũng sẽ bảo vệ nhau, ôm lấy nhau, ủ ấm cho nhau, đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.

    Chỉ một nụ hôn, nhưng cũng đủ để người ta chìm sâu trong nó.

    Hai người định về thẳng nhà, nhưng Chu Tường đột nhiên nhớ hôm nay Yến mama mang cho họ rất nhiều cá thu tươi, hơn mười kg, hai người ăn không hết, hắn muốn chia cho Trần Anh ăn cùng, vì thế hai người liền đến chỗ Trần Anh.

    Trần Anh đã quen với việc hai người sống chung, Chu Tường không về nhà, bà cũng không gọi hỏi, bà biết con trai lớn sẽ phải chuyển ra ngoài, dù Chu Tường thích nam hay thích nữ, ngày này sớm muộn cũng phải đến.

    Dù thất vọng vô cùng, nhưng Trần Anh cũng không biểu hiện ra, bà chỉ dặn dò Chu Tường, nếu không bận thì một tuần về ăn cơm một lần.

    Bình thường có dì Vương làm bạn, Trần Anh cũng không cô đơn, nhưng thấy hai người cùng về, bà vẫn vừa mừng vừa sợ. Thấy cả hai vào nhà, bà vội vàng hỏi ngay, “Ăn cơm chưa?”

    “Mẹ, hơn tám giờ rồi, bọn con ăn rồi mà. Mẹ của Minh Tu mang đến một ít cá thu ướp lạnh, vẫn còn tươi lắm, bọn con ăn không hết, mẹ lấy một nửa đi.”

    “Ừ ừ, ngon đấy, dì Vương ơi, bỏ vào tủ lạnh đi.”

    Dì Vương đang sung sướng nhìn Yến Minh Tu và Chu Tường, nhìn kiểu gì cũng thấy thích, chỉ hận không thể sinh hai đứa con trai như thế này, nghe Trần Anh nói, dì mới lưu luyến tiếc thương đi vào nhà bếp.

    Trần Anh đeo kính mắt, lấy bệnh án ra, “Hai hôm nay mẹ đọc cái này, nhưng mà chữ bác sĩ khó nhìn quá, có nhiều từ mẹ không đoán được.”

    “Dì à, dì không cần đoán nữa, có vấn đề gì, lúc đến làm thẩm tách, dì cứ hỏi thẳng bác sĩ là được.”

    “Ối, thế thì phiền người ta lắm, bác sĩ cũng bận mà.”

    “Mẹ, chữa bệnh không được sợ phiền.” Chu Tường ngừng một chút, “Có chuyện này, con nghĩ lâu rồi, hôm nay muốn nói với mẹ.”

    “Con nói đi.”

    “Chuyện thay thận cho mẹ.”

    Trần Anh gật gật đầu, “Ừ, chuyện này… Nghe nói tỷ lệ thành công không cao, trừ phi…” Trần Anh đột nhiên mở to mắt, trừng trừng nhìn Chu Tường, “Mẹ nói cho con biết nhé Chu Tường, mẹ cấm con đi làm xét nghiệm thận đấy. Thận của con, đánh chết mẹ cũng không dùng, con đừng bao giờ nghĩ nữa!”

    Chu Tường không ngờ Trần Anh lại phản ứng kịch liệt đến thế, “Mẹ à, để con nói đã, mỗi người có hai quả thận…”

    “Đừng nói mấy cái đó với mẹ, mẹ thừa biết rồi, nhưng mẹ không cho phép con. Cắt một thứ trong người, làm gì có ai không bị ảnh hưởng? Mẹ không tin. Mẹ sáu chục tuổi rồi, con mới hơn hai mươi, trẻ trung như thế, còn cả quãng đường dài phía trước, chẳng cần biết thận có hợp hay không, cắt của con lắp vào cho mẹ thì có lợi gì? Mẹ nhất quyết không đồng ý đâu, con đừng bao giờ nghĩ nữa, có chết mẹ cũng không đồng ý đâu. Không thay được thận thì mẹ cứ như thế này cũng được, không sao cả, còn nếu để con mất đi sức khỏe vì mẹ, mẹ thà chết còn hơn.” Trần Anh bắt đầu kích động, thái độ cực kỳ kiên quyết.

    Yến Minh Tu ôn tồn khuyên nhủ, “Dì à, con hiểu băn khoăn của dì, con cũng không tán thành anh Tường đổi thận cho dì. Dù con nói thế này có hơi ích kỷ, nhưng con nghĩ dì cũng hiểu ý con. Con sẽ tìm thận trong trong phạm vi toàn thế giới, con tin rằng vẫn còn rất nhiều hi vọng.”

    Chu Tường thở dài, nhìn vẻ mặt kiên quyết của Trần Anh, lại nhìn sang ánh mắt dịu dàng nhưng dứt khoát của Yến Minh Tu, hắn biết cách này không xong rồi.

    Hắn hiểu tâm trạng của Trần Anh, nếu đổi lại là hắn, hắn cũng sẽ không để con mình mạo hiểm như thế. Nhưng tận sâu trong lòng, hắn vẫn luôn cảm thấy mắc nợ Trần Anh, dù sao thân thể này cũng là hắn mượn của con trai Trần Anh.

    Trần Anh cầm tay hắn, “A Tường, con phải hiểu cho mẹ, nếu con lo cho mẹ, muốn mẹ sống thêm được vài năm, thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện này nữa, chỉ vậy mẹ mới an tâm được. Hứa với mẹ đi.”

    Dưới cái nhìn kiên quyết của Trần Anh, Chu Tường bất đắc dĩ gật đầu.

    Trần Anh thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới cười cười, “Hai đứa ăn cơm lâu chưa, chắc tiêu hết rồi nhỉ? Hôm qua mẹ với dì Vương học trên TV, làm mấy món ngọt ngon lắm, để mẹ lấy cho ăn nhé.”

    Hai người ở lại ăn bánh ngọt, xem TV, bàn chuyện nhà với Trần Anh, mãi đến hơn mười giờ mới đứng dậy ra về.

    Trần Anh tiễn cả hai đển cửa, thở dài một tiếng, sau đó nở nụ cười, “Con trai lớn, lập gia đình, nhanh thật đấy.”

    Chu Tường cúi đầu cười, bất thình lình ôm cổ Yến Minh Tu, hắn nói, “Mẹ, cứ coi như mẹ có thêm một đứa con trai đi.”

    Trần Anh đỏ hoe mắt, cười hiền từ.

    Chương 121

    Hai người về nhà, Chu Tường cởi áo khoác, định bàn bạc với Yến Minh Tu chuyện điều trị cho Trần Anh.

    Không ngờ áo khoác vừa cởi, Yến Minh Tu đã ôm lấy hắn từ phía sau, tay trái mò vào sờ soạng, vuốt ve ***g ngực ấm áp của hắn.

    Chu Tường thả lỏng, nhẹ nhàng tựa vào y, cười nói, “Tôi có chuyện nghiêm túc muốn nói với cậu đây.”

    “Chuyện này cũng rất nghiêm túc.”

    “Sao cậu vội vàng thế… Ái, đừng cắn cổ tôi, miệng cậu khỏe lắm.”

    Mặc kệ Chu Tường nói, Yến Minh Tu cắn dọc theo cổ hắn, lưu lại một hàng dấu răng chỉnh tề.

    Chu Tường cảm giác phía sau có gì cứng cứng, hắn cố tình cọ cọ, vốn chỉ định đùa một chút, không ngờ Yến Minh Tu mất luôn kiên nhẫn, thẳng tay ấn hắn xuống sofa, cuống cuồng lột đồ hắn, những nụ hôn thi nhau sà xuống ngực hắn.

    “Sao thế?” Chu Tường thấy Yến Minh Tu gấp gáp hơn hẳn bình thường, mấy ngày nay đâu có nghẹn gì đâu.

    Yến Minh Tu ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn hắn, “Anh Tường, lúc nãy anh bảo dì Trần cứ xem như có thêm một đứa con trai.”

    Chu Tường gật đầu, “Ừ.”

    Yến Minh Tu mờ ám cười cười, “Vì thế, hôm nay em sẽ hầu hạ anh một trận.”

    “Cậu… Mẹ kiếp, hầu hạ kiểu gì mà lột quần tôi trước? Có kiểu hầu hạ như cậu sao?”

    “Thế anh muốn hầu hạ thế nào?” Yến Minh Tu nhéo nhéo quần lót hắn, híp mắt nhìn nhìn, cực kỳ thèm khát.

    Chu Tường ngẩn người, bất đắc dĩ nói, “Thôi cậu lột đi.”

    Yến Minh Tu không do dự, hai ba cái đã lột hắn sạch sẽ, y nồng nàn cúi xuống hôn hắn, hai tay không ngừng vuốt ve làn da hắn.

    Chu Tường đột nhiên ngộ ra, “Tay cậu lành rồi!”

    “Ừ.” Yến Minh Tu vùi đầu hôn hắn, không rảnh nói chuyện.

    “&^%$ cậu nhé Yến Minh Tu, *@&%$ dám lừa tôi à?”

    “Em thích anh đút cho em.”

    “Cậu chưa cai sữa à?”

    “Em thích anh đút cho em mà, hôm nay cũng cho em ăn no đi.” Yến Minh Tu mạnh mẽ mở rộng thân thể hắn, dùng tất cả cảm xúc, vùi mình vào bên trong hắn.

    Trên thế giới này, không còn ai có thể khiến y đau thấu xương đến thế, cũng không còn ai có thể khiến y yêu thương nhiều như thế. Y muốn dùng tất cả thời gian, tất cả sức lực để ôm trọn lấy người này, không cho phép bất luận kẻ nào tách rời y và hắn nữa.

    Bộ phim của Chu Tường dự định ba tháng sau sẽ khởi quay. Để chuẩn bị, hắn học cưỡi ngựa hai tháng, giảm 7kg thịt, vóc dáng hắn vẫn đang đúng tiêu chuẩn, bây giờ gầy đi thấy rõ, nhưng hắn rất hài lòng với hình tượng này của mình. Lúc thử trang, hắn soi gương ra vẻ nghiêm nghị, khuôn mặt hắn nhìn vừa có vẻ nghèo khó, lại vừa cực kỳ chính trực ngay thẳng.

    Vì quay theo mùa nên các phân đoạn được ghi hình trước đều là nội cảnh. Đây là lần đầu tiên Chu Tường không cần đánh võ hay múa kiếm, nhưng hắn cũng không thấy thoải mái lên, mà ngược lại còn mệt hơn hẳn khi làm cascadeur. Nguyên nhân rất đơn giản, lúc còn làm cascadeur, hắn chỉ cần diễn sao cho đúng động tác, nhưng bây giờ đảm nhận vai chính, đạo diễn yêu cầu hắn rất nhiều. Kỹ xảo diễn xuất của hắn vẫn còn khiếm khuyết, chưa kể đến áp lực vai chính, thời gian rảnh của hắn chỉ dùng để nghiên cứu nhân vật và luyện tập trước gương. Lúc mới bắt đầu, hầu như hắn diễn gì cũng hỏng, làm chậm trễ tiến độ của cả đoàn.

    Chu Tường thuộc kiểu người không bao giờ cho phép bản thân liên lụy đến người khác, hắn cuống đến sùi bọt mép, thường xuyên bật dậy lúc nửa đêm, chạy đi học kịch bản.

    Sau 2-3 lần như vậy, Yến Minh Tu xót quá, quyết định nghỉ phép ba ngày, ở nhà luyện diễn xuất với hắn.

    Thực ra Chu Tường cũng chẳng học hỏi được gì nhiều từ Yến Minh Tu, bởi vì Yến Minh Tu diễn cái gì cũng không có biểu cảm, nhưng khí thế của y rất cao quý, nếu bảo Yến Minh Tu đóng phim hài, chắc chắn sẽ hỏng bét từ đầu tới cuối, nhưng vai diễn lần này là Yến Minh Tu tự chọn cho mình, rất phù hợp với con người của y, vì thế y diễn cực kỳ xuất sắc.

    Tiếc là Yến Minh Tu chẳng quan tâm gì đến showbiz, y đã ra quyết định, sau này ngoại trừ phụ diễn cho Chu Tường, y sẽ không bao giờ đóng phim nữa, còn bây giờ vì Chu Tường, y đặc biệt xếp công việc lại, ở nhà giúp hắn luyện tập thêm.

    Chu Tường vừa cảm động, vừa xấu hổ.

    Sự kiên nhẫn của Yến Minh Tu quả thật đã giúp hắn rất nhiều, cuối cùng hắn cũng có thể bình tâm đối diện với thử thách. Đến ngày chính thức ghi hình, hắn đã tự tin hẳn lên, tiến độ công việc cũng bắt đầu thuận lợi.

    Scandal tình ái của hai người cũng không giấu được lâu, trên mạng lan tràn tin vịt. Yến Minh Tu từ xưa đã chán ghét mấy chuyện này, nhưng một hôm lên mạng, nhìn thấy tấm ảnh Chu Tường túm tay mình kéo sang đường, Yến Minh Tu chỉ vào màn hình, nói, “Anh Tường, ảnh này chụp khéo nhỉ, chân em dài thế.”

    Chu Tường phì cười, “Dài lắm hả, để tôi xem nào.” Hắn nghiêng đầu nhìn qua, “Không tồi, nhưng góc chụp không đẹp, nhìn chả khác gì tôi đang dắt cụ bà sang đường.”

    Yến Minh Tu híp mắt, “Anh dám nói em là cụ bà?”

    “Cụ bà mặt dày vô liêm sỉ.” Chu Tường hôn y một miếng, “Đi tắm nhanh đi, tôi muốn ngủ sớm, mai còn dậy sớm.”

    “Anh quay cái phim này, ngày nào cũng đi sớm về khuya, bận rộn hơn cả em nữa. Em hối hận rồi, biết thế đã chẳng đưa anh đến đó, về nhà chẳng thấy anh đâu, tủ lạnh chật ních toàn đồ ăn thừa.”

    Chu Tường tủm tỉm cười, “Cưng muốn ăn gì thì cứ nói, anh Tường làm cho cưng.”

    Yến Minh Tu bĩu môi, vung tay ôm eo hắn, “Em không cần anh nấu cơm, em cần thời gian của anh.”

    Chu Tường dịu dàng nói, “Vậy thì có vấn đề gì đâu, ngoài quay phim, thời gian của tôi toàn dùng cho cậu đấy còn gì. Anh chỉ có một mình cưng thôi, không chơi với cưng thì còn biết làm gì nữa.”

    Yến Minh Tu híp mắt cười, “Cái miệng anh vẫn nói hay nhỉ.”

    “Miệng anh không chỉ nói hay, mà còn làm được nhiều chuyện rất hay nhé.” Chu Tường cúi xuống hôn y, nhẹ nhàng mút liếm đôi cánh hoa mềm mại.

    Yến Minh Tu nhắm mắt lại, hạnh phúc hưởng thụ nụ hôn ngọt ngào.

    Chu Tường hôn chán, chớp chớp mắt, cười mờ ám, “Đi tắm nhanh, hôm anh anh liều mình phụng hầu quân tử.”

    Yến Minh Tu mắt sáng rực, thẳng tay ấn hắn ngã xuống giường, “Làm xong tắm cùng luôn.”

    “Tắm trước đi, tôi cũng không… A a…”

    Trong căn phòng là một màn kiều diễm.

    Dù bận rộn đóng phim, nhưng vẫn còn một chuyện quan trọng phải làm, đó là sửa nhà.

    Chu Tường chan chứa biết bao tình cảm với căn hộ lâu đời của hắn, nhưng quả thật nhiều chỗ đã cũ lắm rồi, cần phải tu bổ lại. Chu Tường trưng cầu ý kiến Yến Minh Tu, hỏi y có muốn ở đây luôn không, nếu y không muốn, hai người sẽ chuyển đi chỗ khác, dù sao hắn vẫn có thể về lại đây bất cứ lúc nào, hắn chỉ sợ điều kiện nơi này nghẹn chết Yến Minh Tu.

    Nhưng Yến Minh Tu thẳng thắn lắc đầu, y nói y rất thích nơi này, còn nói hai người ở 70m2 là quá đủ rồi, nếu cần thì thỉnh thoảng về căn hộ của y ngủ cũng được. Y cũng dành rất nhiều tình cảm cho nơi này, bởi vì nơi này luôn tràn ngập những hồi ức ban đầu của y và Chu Tường.

    Vì thế Chu Tường dự định trang hoàng căn hộ nhỏ xíu này. Làm lại mấy bức tường ốp gạch men cũ kỹ, mua thêm một ít đồ dùng trong nhà, sắp xếp lại nội thất, lắp thêm giá sách treo tường cho Yến Minh Tu để tài liệu.

    Hai người tạm thời dọn đến căn hộ của Yến Minh Tu.

    Vì cả hai đều bận nên phần việc này giao cho Khương Hoàn, thỉnh thoảng hai người về xem tiến độ, đưa ra vài ý kiến chỉnh sửa.

    Chớp mắt, nửa năm đã trôi qua.

    Căn hộ đã trang hoàng thỏa đáng, bộ phim của Chu Tường đã quay được 1/3. Vào hạ bắt đầu tiến hành quay ngoại cảnh, mỗi ngày Chu Tường phải diễn ngoài trời hơn mười tiếng, mồ hôi như tắm, cả đoàn làm phim đều vất vả, hắn cũng không ngoại lệ.

    Yến Minh Tu đến thăm hai lần, lần nào cũng rất thoải mái chào hỏi người trong đoàn, quan hệ giữa hai người đã không còn gì bí mật, dù không ai dám bàn tán trước mặt hai bọn họ.

    Danh tiếng và địa vị của Chu Tường cũng dần được nâng cao, còn Uông Vũ Đông vì scandal góp vốn phi pháp, sự nghiệp bị ảnh hưởng nghiêm trọng, suốt một thời gian dài không có tác phẩm mới, cũng rất ít khi lộ diện trước công chúng.

    Nhưng Chu Tường cảm thấy, với thực lực của Uông Vũ Đông, muốn vùng lên cũng không phải quá khó, mà bất kể Uông Vũ Đông có thế nào, hắn cũng chẳng cần quan tâm nữa.

    Đối với cuộc sống hiện tại, hắn đã cảm thấy viên mãn, khi lòng hắn viên mãn, hắn cũng không còn oán giận hay ghen ghét gì ai.

    Trong nửa năm, mỗi tháng hắn và Yến Minh Tu về thăm Trần Anh 2-3 lần, về nhà họ Yến một lần.

    Cuối cùng Yến Minh Tu cũng đã nói chuyện lại với ba, đó là dấu hiệu tốt, hắn không biết như vậy có giúp ích gì không, nhưng chỉ cần hiện tại mãi mãi như thế này, hắn và Yến Minh Tu cũng đã đủ thành công.

    Hắn nghĩ, những người vẫn trông chờ hắn và Yến Minh Tu đứt gánh giữa đường, giờ cũng đã bỏ cuộc.

    Bởi vì ở trong lòng hắn, không có tình cảm gì vượt qua được chướng ngại sinh tử, biến cái không thể thành có thể, vừa ngoan cố vừa bướng bỉnh, kiên quyết và kỳ diệu giữ chặt lấy nhau. Duyên phận của hắn và Yến Minh Tu, dù hắn chết vẫn không thể chặt đứt, hắn không nghĩ còn có thứ gì hai người không thể vượt qua.

    Dù đã chết một lần, dù sống lại bằng phương pháp kỳ quái, dù quãng đường gập ghềnh khốn khổ, nhưng lòng hắn vẫn luôn hướng về thiếu niên năm ấy khiến hắn rung động, khiến hắn mê đắm, điều này chưa bao giờ thay đổi.

    Bên tai truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, sau đó tấm nệm lún xuống, thân thể ấm áp chui vào chăn, ngọt ngào ôm eo hắn.

    Chu Tường thấp giọng nói, “Về rồi hả.”

    Yến Minh Tu dịu dàng đáp, “Về trễ, làm anh dậy rồi.”

    Chu Tường nhích lại gần y, hình thể hắn không nhỏ, không làm nổi tư thế chim non e ấp, nhưng hắn lại thích cảm giác gần gũi này, hắn thấy an tâm, hắn thấy thỏa mãn, “Không sao, tôi cũng mới ngủ, sau này đừng về trễ thế, không an toàn.”

    Yến Minh Tu hôn lên trán hắn, “Em biết mà, chắc anh cũng bận cả ngày rồi nhỉ.”

    “Ừ, mệt chết đi được.”

    Yến Minh Tu nhẹ nhàng vuốt ve thắt lưng hắn, “Thế ngủ sớm đi, cuối tuần chúng ta về nhà.”

    Khóe miệng Chu Tường cong lên thành một nụ cười dịu dàng khôn kể, “Ừ.”

    Hắn vươn tay ôm ngang hông Yến Minh Tu, thân thể hai người áp sát vào nhau, sát đến có thể nghe thấy tiếng tim đập.

    Thình thịch thình thịch, hai trái tim vẫn đập vì nhau.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân