Chức nghiệp thế thân – Chương 67-70

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân

    Chương 67

    Sau khi Yến Minh Tu dập máy, không khí giữa hai người trong WC cũng hơi gượng gạo.

    Chu Tường cất điện thoại, đưa mắt hỏi Lan Khê Nhung có ý gì, dù sao đây cũng là việc riêng của hắn, Lan Khê Nhung xích mích với Yến Minh Tu không liên quan gì tới hắn, hành động như vừa rồi cũng hơi bất bình thường đi.

    Lan Khê Nhung cũng hơi xấu hổ, y ngượng ngùng nói với Chu Tường, “Tôi thấy anh đứng không vững nên trả lời thay anh thôi.” Nói xong còn vụng về nhìn sang hướng khác.

    Chu Tường dở khóc dở cười, biết có chất vấn thêm cũng chẳng được kết quả gì, hắn bèn đẩy y ra, mở cửa, quay về phòng.

    Loading...

    Thái Uy kỳ quái nhìn cả hai, sau lại lớn tiếng cười nhạo, “Mẹ kiếp, to đầu thế rồi mà vẫn đi tè chung à? So bì hả? Sao, đứa nào bự hơn?”

    Lan Khê Nhung cười nói, “Anh Uy đừng thô bỉ thế được không? Chu Tường cần nghe điện thoại, toilet trơn, em sợ anh ấy ngã.”

    Lời giải thích khá thuyết phục, đúng là Chu Tường đi đứng vẫn nghiêng nghiêng ngả ngả.

    Chu Tường cũng lười thanh minh, hắn ngồi phịch xuống sofa, xua xua tay với Thái Uy, “Anh Uy, em chịu, không, không uống được nữa. Anh gọi… Gọi cho mẹ em, em quên mất, bịa hộ em cái lý do, bảo tối nay em không về.” Hắn say khướt về nhà, chẳng chăm sóc được bà mà còn quấy rầy bà nghỉ ngơi, nên hắn định hôm nay đến căn hộ Yến Minh Tu cho ngủ tạm.

    Thái Uy cầm lấy điện thoại của hắn, uống ngụm nước thanh lọc cổ họng, sau mới đứng dậy đi ra ngoài, định tìm chỗ nào yên tĩnh gọi cho Trần Anh.

    Chu Tường say đến chẳng buồn nhúc nhích, hắn mơ màng nhìn TV LCD nhấp nháy đủ màu sắc, những câu tình ca thi nhau chạy loạn trên màn hình, nhưng tiến vào não hắn, giai điệu nào cũng biến thành bi thương chồng chất.

    Có lẽ do uống quá nhiều, có lẽ do áp lực quá lâu, lúc này Chu Tường xúc động khôn kể. Hắn muốn thổ lộ hết bí mật chôn giấu trong thân xác này, hắn đã quá mệt mỏi, quá buồn phiền, hắn thật sự muốn nói hết tất cả, để không còn phải một mình gồng gánh bất cứ thứ gì.

    Tiếc là hắn không dám.

    Lan Khê Nhung nhìn dáng vẻ bất bình thường của hắn, mở một chai nước khoáng, đưa tới bên môi hắn, “Chu Tường, anh không sao chứ? Uống nước đi.”

    Chu Tường nhận lấy chai nước, mạnh bạo dốc vào miệng, nước trút ào ào xuống ngực áo hắn.

    “Mẹ.” Chu Tường nổi cáu chửi một tiếng, lấy tay vỗ vỗ ngực áo ướt sũng.

    Lan Khê Nhung thở dài, đón lấy chai nước đặt sang một bên, sau đó rút khăn giấy lau cho hắn.

    Tuy trong bar rất ấm áp, mặc áo dài tay còn hơi nóng, nhưng chỉ cần bước ra ngoài, gặp gió thổi, cam đoan ai cũng lạnh phát run, chưa kể Chu Tường còn ướt hết cả ngực áo và quần dài.

    Lan Khê Nhung lau cho hắn vài lần, thấy vụn giấy bám vào áo hắn, mà nước cũng chẳng khô được bao nhiêu, cảm thấy cách này không hay lắm, áo ướt dán dính vào ngực rất khó chịu, vậy nên y nói, “Hay anh cởi đồ ra, mặc áo len của tôi vào, tôi vẫn còn sơ mi bên trong.”

    Chu Tường vẫn đang kéo kéo vạt áo ướt, hắn nhìn nhìn quần áo của Lan Khê Nhung, đành phải gật gật đầu.

    Lan Khê Nhung cởi áo len đưa cho hắn, “Anh vào WC thay đi.”

    Chu Tường cầm áo len, lảo đảo định đứng dậy, chân cẳng hắn mềm nhũn, lập tức lại ngã trở về.

    A Lục cười cợt, “WC làm gì, thay luôn đây đi, chỗ này làm gì có phụ nữ, mà có thì cũng chả sao, dáng người A Tường đẹp lắm mà, nào, ra đây, thoát y cho anh em đỡ thèm.”

    Từ lúc bắt đầu thân quen, A Lục nói năng không cần giữ miệng, thỉnh thoảng còn đế thêm mấy câu đùa tục tĩu, Chu Tường cũng đã thành quen.

    Hắn cười nói, “Cho xem cũng được, nhìn một cái thu một trăm, chỉ nhận tiền mặt.” Nói xong liền run run cởi nút áo.

    A Lục đứng ngay bên cạnh, nghêu ngao hát mấy câu đồi trụy chẳng biết học được ở đâu.

    Chu Tường nhanh nhẹn cởi áo sơ mi ướt ra, rút khăn giấy lau khô trước ngực, mặc áo len của Lan Khê Nhung vào, giờ mới thấy sảng khoái lên không ít.

    Đúng lúc đó, Thái Uy quay lại, kỳ quái nhìn hắn.

    Chu Tường cầm di động về, hỏi anh, “Sao thế?”

    Thái Uy ngồi xuống cạnh hắn, nhìn hắn thật sâu, “Cậu với Yến Minh Tu quan hệ tốt đến mức đó?”

    Chu Tường thót tim, chẳng lẽ Thái Uy đọc tin nhắn của hắn? Nhưng nội dung tin nhắn cũng đâu có gì?

    Thái Uy nói, “Gã ta vừa gọi đến, nói muốn tới đón cậu.”

    Chu Tường ngẩn người, nhất thời không biết phải nói gì.

    Lan Khê Nhung ngồi gần đó cũng nghe được, y híp mắt, giả vờ lơ đãng nói, “Tôi đưa anh về là được, cần nó đón làm gì.”

    Chu Tường qua quýt đáp, “À, giờ mới nhớ mai còn phải đến trường quay, chắc cậu ta sợ tôi làm chậm tiến độ. Tôi, tôi ra ngoài gọi lại cho cậu ta.”

    Thái Uy giữ chặt hắn, “Đừng gọi, gã ta đang ở gần đây, bảo là sẽ đến ngay.”

    Chu Tường khẽ biến sắc, hắn sợ nếu Yến Minh Tu tới, mối quan hệ mờ ám cũng lộ tẩy. Người khác biết cũng đành, nhưng hắn không muốn bị Thái Uy phát hiện. Thái Uy đã nhiều lần khuyên nhủ hắn phải tránh xa Yến Minh Tu, vậy mà hắn lại… Hắn thật sự không muốn nhìn thấy ánh mắt thất vọng của Thái Uy.

    Chu Tường lảo đảo đứng dậy, “Em, em cứ gọi lại, bảo cậu ta không cần đến, đỡ phiền hà.”

    Hắn cầm điện thoại ra khỏi phòng, ấn số gọi cho Yến Minh Tu, Yến Minh Tu không nghe máy. Hắn nghĩ có lẽ Yến Minh Tu đang giận, vì lúc nãy y cũng chẳng buồn nhiều lời với hắn và Lan Khê Nhung, thẳng thừng dập máy luôn.

    Hắn đập đầu hai cái thật mạnh vào tường, muốn thúc ép mình mau mau tỉnh táo, hắn phải cân nhắc lát nữa nên nói sao, nên làm sao để người ngoài nhìn vào không thấy ngờ vực.

    Hắn quay về phòng, Thái Uy và A Lục vẫn đang uống rượu. Ngoại trừ A Lục vô ưu vô tư, ba người còn lại đều trầm ngâm tâm sự.

    Khoảng hơn mười phút sau, cửa phòng thình lình bật mở, cả bốn người cùng quay ra nhìn. Yến Minh Tu mặc áo khoác dày, phong trần mệt mỏi xuất hiện trước cửa, ánh đèn từ hành lang hắt vào, thân thể y tựa như được bao quanh bởi một vòng ánh sáng, mấy người còn lờ mờ nhìn thấy bốn phía xung quanh y tỏa ra hơi lạnh.

    Yến Minh Tu đảo mắt liếc Chu Tường say đến mặt mũi đỏ bừng.

    Lan Khê Nhung không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn y.

    Thái Uy dù có ghét Yến Minh Tu, nhưng ngoài mặt vẫn phải lịch sự, thấy không ai nói gì, anh đành lên tiếng trước, “Yến tổng, đến rồi hả, nhanh thật nhỉ.”

    Yến Minh Tu bước tới, tắt TV, nhạc nhẽo lập tức im bặt, căn phòng cách âm rất tốt, lúc này lại thành yên tĩnh đến kỳ dị.

    Yến Minh Tu chỉ vào Chu Tường, nghiêm mặt nói, “Đứng lên, tôi đưa anh về.”

    Chu Tường đành phải chào tạm biệt ba người còn lại, “Mai tôi còn phải đến trường quay, hôm nay về trước, mọi người cứ từ từ uống.” Hắn cố ý nói với Yến Minh Tu, “Yến tổng, làm phiền ngài quá.”

    Đang chống bàn định bò dậy, Yến Minh Tu đã túm lấy cánh tay hắn, kéo hắn đứng thẳng lên.

    Vẻ mặt Yến Minh Tu khó coi thế nào, liếc một cái cũng đủ hiểu. Nếu chỉ bởi vì xích mích với Lan Khê Nhung, thì chuyện này cả giới showbiz đều đã biết, nhưng từ lúc bước vào, ánh mắt Yến Minh Tu chưa từng đảo qua Lan Khê Nhung, hai người cũng không cãi vã, nên thái độ này của Yến Minh Tu thật sự khơi gợi trí tò mò.

    Chu Tường một tay mặc áo khoác, một tay cầm áo sơ mi bị ướt, ngượng ngùng chào tạm biệt ba người còn lại, sau đó bị Yến Minh Tu dứt khoát kéo đi.

    A Lục không biết gì nhiều, nên cũng không để bụng, nhưng Lan Khê Nhung và Thái Uy thì không như vậy. Hai người liếc nhìn nhau, vẻ mặt đều có đôi phần phức tạp.

    Yến Minh Tu đẩy Chu Tường lên xe, nhưng y không lập tức lái xe về nhà, mà chỉ lạnh lùng hỏi hắn, “Anh đang mặc áo của ai?”

    Chu Tường ngẩn người, “Sao cơ?”

    “Của Lan Khê Nhung phải không?”

    Cái áo ướt sũng Chu Tường cầm trong tay chẳng cần nói, nhưng áo len trên người hắn thì Yến Minh Tu cực kỳ quen mắt. Y nhớ rõ cuối tuần trước, nhà tài trợ vừa gửi tặng vài thứ quần áo tranh ảnh, áo len này và áo sơ mi bên trong thuộc cùng một set, hôm qua y cũng vừa được gửi tặng nên còn chưa kịp mặc. Mà lúc này Chu Tường đang mặc áo len, còn Lan Khê Nhung mặc áo sơ mi còn lại.

    Dù y có thể suy luận, chuyện như vậy là do Chu Tường làm ướt áo của mình, nhưng trong lòng y vẫn khó chịu tới cực điểm.

    Y căm ghét Lan Khê Nhung, y luôn nghĩ Chu Tường và y phải đi đến bước đường cùng ấy, không thể không có phần của thằng khốn nạn Lan Khê Nhung. Tất cả những kẻ mơ ước vật sở hữu của y đều phải chết, mặc kệ Chu Tường này có bao nhiêu trọng lượng trong lòng y, y cũng nhất quyết không để hắn dây dưa với Lan Khê Nhung, dù chỉ một hơi thở.

    Vậy nên y thẳng thừng nói, “Sau này tránh xa thằng họ Lan ra, tôi ghét nó.”

    Chu Tường trầm ngâm, câu này hắn nghe thật quen tai.

    Yến Minh Tu thấy hắn không đáp, tưởng hắn bất mãn, y bèn quay người lại, vung tay nắm lấy cằm hắn, lạnh lùng nói, “Anh đừng quên ai đang bao anh, mẹ kiếp anh đừng có làm tôi bực.”

    Dưới ánh đèn mờ ảo, chỉ thấy Chu Tường nhàn nhạt cười, hắn thoải mái nói, “Yến tổng, ngài nói gì tôi cũng sẽ tuân lệnh. Chu Tường tôi làm sao quên được, ngài đang bao tôi.”

    Chương 68

    Chu Tường nằm trên ghế phó lái, thân thể nhẹ nhàng lay động theo tốc độ xe đi. Dưới tác dụng của chất cồn, ý thức dần dần rời bỏ hắn, đôi lúc hắn mở to mắt không biết mình đang ở đâu, đôi lúc hắn lại buồn ngủ không chịu nổi.

    Còn đang mơ màng, hắn bị Yến Minh Tu túm ra khỏi xe, cảm giác được thang máy đang lên cao, hắn biết bọn họ đến chỗ nào.

    Yến Minh Tu lôi hắn vào phòng ngủ cho khách dưới lầu, hắn nghiêng ngả đổ ụp xuống giường, miệng lầm bầm gì đó nghe chẳng rõ.

    Yến Minh Tu mệt đến vã mồ hôi, y cởi áo khoác, bước đến vỗ vỗ mặt hắn, “Dậy tắm đi.”

    Chu Tường híp mắt nhìn y, “Không… Tắm đâu, tôi ngủ.”

    “Dậy ngay! Hôi hám!” Yến Minh Tu không chịu nổi mùi rượu trên người hắn, không chịu nổi áo quần của Lan Khê Nhung trên người hắn, dù y có nuôi một con chó, con chó đó cũng phải mặc đồ theo sở thích của y.

    Y lôi Chu Tường dậy, vừa túm lấy hắn, vừa lột áo len hắn đang mặc, khinh bỉ vứt xuống sàn.

    Chu Tường hơi sốt ruột, líu lưỡi bảo y, “Yến tổng, để tôi ngủ được không?” Mi mắt hắn đã dính vào nhau.

    Yến Minh Tu không chút do dự lôi hắn lên, “Không được, tắm.” Nói xong, y nửa tha nửa kéo hắn vào phòng tắm, “Tôi cảnh cáo anh, lần sau còn dám say thế này, tôi sẽ ném anh ra đường cái.”

    Chu Tường hừ hừ cười, “Tôi có bắt ngài đến đón đâu.”

    Rượu vào nên gan to ra, Chu Tường cười sằng sặc, Yến Minh Tu nổi trận lôi đình. Y cực kỳ ghét lũ say xỉn, vừa ngu vừa thối, nói năng còn lỗ mãng láo toét.

    Y cầm vòi sen, vặn nước nóng, phun lên đầu Chu Tường.

    Nhưng nước chưa kịp nóng, vòi sen chỉ phun ra nước lạnh, Chu Tường hét tướng lên, vô thức giơ hai tay che chắn.

    Hắn vừa vung tay, vòi sen đã bị hất văng xuống sàn, nước lạnh văng tán loạn, xối cả vào hai người.

    Yến Minh Tu cố nhịn không kêu lên, nhưng cảm giác nước lạnh xối vào da thịt cực kỳ khó chịu.

    Chu Tường vô thức muốn nhặt vòi sen lên, Yến Minh Tu sáng suốt hơn, định đi khóa van nước, hai người va phải nhau, “Bốp” một tiếng, song song té ngã.

    Chu Tường vốn đã say đến choáng váng, lần này cả người lại đổ nhào lên Yến Minh Tu, cố gắng mấy lần vẫn không đứng dậy được.

    Trái tim Yến Minh Tu lại nảy lên mãnh liệt, điên cuồng thét gọi một cái tên. Ôm người này trong lòng, sức nặng quen thuộc, hương vị quen thuộc, thậm chí xúc cảm từ mái tóc cũng rất quen thuộc, tất cả đều khiến y mơ màng nhớ lại ba năm về trước. Những tháng ngày y và Chu Tường thắm thiết bên nhau, lúc này đang rành rành hiện rõ trước mắt y.

    Bây giờ đã có nước ấm, nước ấm phun ướt sũng cả hai người. Chu Tường cố gắng ngước lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Yến Minh Tu.

    Yến Minh Tu cũng đang nhìn hắn, không, ánh mắt mê say đó không phải đang nhìn hắn, mà là xuyên qua hắn để nhìn ngắm một người khác. Hắn uống quá nhiều rượu, nhưng hắn vẫn nhạy cảm hơn bất cứ lúc nào.

    Chu Tường rời mắt đi, hắn muốn mình phải cứng rắn hơn.

    Từ khi sống lại tới giờ, đã hơn nửa năm hắn chưa quan hệ thể xác, kể từ thời điểm bắt đầu có kinh nghiệm giới tính, hắn chưa từng nhịn đến nửa năm không làm tình.

    Vậy nên khi kề sát với nửa thân dưới của Yến Minh Tu, hắn có phản ứng, điều này cũng chẳng có gì là lạ.

    Ngay từ đầu hắn đã say mê Yến Minh Tu, huống chi hắn còn là một người đàn ông khỏe mạnh bình thường. Hắn cũng khao khát được thỏa mãn tính dục, khao khát vô cùng.

    Yến Minh Tu nhận thấy thứ đó của Chu Tường chọc vào y, rất nóng, rất cứng. Y hơi bực, Chu Tường này phản ứng còn nhanh hơn cả y, chẳng hiểu rốt cuộc là ai bao ai nữa.

    Chu Tường nhàn nhạt tươi cười, “Yến tổng, ngài trả tiền rồi mà không dùng à?”

    Yến Minh Tu khàn khàn đáp, “Anh thạo nhỉ, trước đây chắc cùng nhiều người rồi?”

    “Không nhớ, tôi bị đập vào đầu, chuyện trước kia chẳng nhớ được gì cả.” Những lời này chỉ nửa thật nửa giả, nhưng Chu Tường lại hi vọng chúng là thật từ tận đáy lòng, có đôi khi, quên đi tất cả mới là hạnh phúc nhất.

    Yến Minh Tu nhìn hắn vài giây, sau đó nắm lấy vòi sen, phun nước nóng lên người hắn.

    Chu Tường nhắm mắt lại, cũng không lảng tránh, lúc này hắn không muốn nhúc nhích.

    Một lát sau, hắn cảm giác nước ấm biến mất, bản thân bị Yến Minh Tu kéo dậy, quăng lên giường.

    Lúc Yến Minh Tu nắm lấy bả vai hắn, ép hắn nằm sấp, hắn cũng cực kỳ phối hợp, không cần Yến Minh Tu nhắc nhở, hắn biết mình là thứ gì.

    Yến Minh Tu cởi bỏ quần áo ướt sũng, nhiệt độ trong phòng rất vừa vặn, thân thể hai người không bị lạnh, nhưng cả hai trái tim đều thiếu đi độ ấm.

    Yến Minh Tu ấn đầu hắn xuống, bắt hắn nâng mông lên.

    Chu Tường nghe thấy y nói rõ từng chữ, “Không được quay lại, không được lên tiếng.”

    Chu Tường im lặng, thực ra so với cách lừa dối trước kia, thẳng thắn như vậy lại khiến hắn thoải mái hơn nhiều. Bạn tình mà thôi, vờ vịt làm gì, vô nghĩa.

    Yến Minh Tu mở rộng qua loa, rồi lập tức thô bạo tiến vào.

    Chu Tường rất đau, nhưng hắn không hé răng, lúc này hắn và Yến Minh Tu đang thực hiện giao dịch, thỏa mãn yêu cầu của khách hàng là nguyên tắc cơ bản nhất.

    Hắn đã quen với tần suất va chạm của Yến Minh Tu, quen với sức lực và hương vị của y, quen với tác phong của y trên giường, quen với cuộc sống có y bên cạnh. Vậy nên hắn cũng thử tìm kiếm khoái cảm qua màn mập hợp đơn phương này, hắn thật sự không muốn làm khổ chính mình.

    Yến Minh Tu ra vào càng lúc càng mạnh, đầu óc Chu Tường bắt đầu mê man, cơn say vẫn chưa tiêu tán, hắn có cảm giác mình sắp ngất đi, cảnh vật trước mắt cũng dần mờ mịt, hắn còn nghe thấy vài âm thanh không thực, bởi vì Yến Minh Tu nhất định sẽ chẳng bao giờ gọi “Chu Tường” trong lúc làm tình, trước đây đã không, bây giờ lại càng không.

    Hắn dám chắc mình đã ngất đi rồi, bằng không hắn đâu thể tự sản sinh ra thứ ảo giác chân thật đến vậy.

    Kích thích tính dục và kích thích chất cồn kéo hắn lên đỉnh cao khoái cảm, thân thể hắn vừa như bồng bềnh trên nhung lụa êm ái, vừa như vật lộn trong nước sâu bỏng rẫy, các giác quan cũng dần rời bỏ hắn, nửa thực nửa ảo, hắn thậm chí đã quên mất mình là ai.

    “Chu Tường… Chu Tường…”

    Có người gọi hắn sao? Âm thanh ấy nghe như còn đang khóc.

    Vì hắn chết rồi, nên người ấy khóc sao? Ngại thật, hắn chết rồi còn khiến người ta khổ sở.

    Thân thể ngứa ngáy khó chịu, tựa như một giây trước hắn còn ở thiên đường, một giây sau hắn đã xuống địa ngục. Thứ cảm giác này còn định giày vò hắn đến bao giờ nữa?

    Chu Tường? Hắn không phải Chu Tường. Mà không, hắn đúng là Chu Tường.

    Chu Tường là ai? Hắn là Chu Tường sao? Hắn là Chu Tường nào?

    Trước mắt hắn dần dần chỉ còn lại màn đêm.

    Chương 69

    Chu Tường ngủ một mạch hơn mười tiếng đồng hồ, lúc hắn tỉnh lại thì mặt trời cũng sắp xuống núi.

    Cũng không phải hắn ngủ đủ rồi, mà là mắc tiểu quá nên hắn phải tỉnh. Hắn vừa choáng váng, vừa nhức đầu, mò mẫm xuống giường, nhưng vừa chạm đất, hai chân đã mềm nhũn ra, nếu không phải hai tay còn đang bám trên thành giường, chắc cả người hắn đã bổ nhào xuống sàn.

    Vị trí khó nói bên dưới truyền đến một cơn đau rất đáng xấu hổ, nhắc nhở hắn chuyện gì đã xảy ra đêm qua.

    Chu Tường cố gắng đứng dậy, lảo đảo bước vào phòng tắm, kỳ cọ sạch sẽ từ trong ra ngoài.

    Căn phòng rất im ắng, không biết Yến Minh Tu bỏ đi từ lúc nào, lúc Chu Tường mặc xong quần áo, tự đỡ lưng bước ra, đồng hồ chỉ đúng bốn giờ chiều.

    Hắn giật mình nhớ ra, còn phải gọi về cho Trần Anh.

    Chu Tường bấm điện thoại, lúc này Trần Anh đang ở bệnh viện làm thẩm tách, vừa nhấc máy đã khiển trách hắn, “Sao giờ mới gọi lại cho mẹ? Sáng nay mẹ gọi con mấy lần đó. Mẹ biết là con bận công việc, nhưng cũng phải bớt ít thời giờ gọi về cho mẹ chứ, mẹ lo lắm đấy!”

    Chu Tường day dứt vô cùng, “Từ nay về sau nếu không về nhà, nhất định con sẽ gọi báo cho mẹ.”

    “Thế hôm nay con có về không?”

    “Hôm nay…” Chu Tường im bặt, không biết có phải hỏi ý kiến Yến Minh Tu trước không? Hiển nhiên ông chủ lớn này muốn hắn phải có mặt ngay khi cần, hắn ngẫm nghĩ rồi nói, “Nếu tối hết bận thì con về.”

    Nói vậy cũng như không, Trần Anh thất vọng cúp máy.

    Chu Tường đói quặn bụng, bèn tự đi nấu một bát mì, hắn ngồi trong gian phòng trống trải, im lặng cắm cúi ăn.

    Đêm qua tuy say khướt nhưng có rất nhiều chi tiết hắn vẫn còn nhớ rõ, sự thô bạo của Yến Minh Tu rất xa lạ, hắn mơ hồ cảm thấy Yến Minh Tu như đang phát tiết trong cơ thể hắn một loại tuyệt vọng nào đó, loại tuyệt vọng ấy cứ từng phút, từng phút cuốn hắn vào, khiến cho hắn cũng bị vây quanh bởi một thứ điên cuồng khó hiểu.

    Đúng là Yến Minh Tu đã thay đổi rất nhiều, ừ, sao y lại không thay đổi chứ. Thời gian có thể thay đổi mọi con người.

    Cơm nước xong xuôi, Yến Minh Tu vẫn không gọi cho hắn, Chu Tường nghĩ chắc hôm nay y không cần đến hắn nữa, bèn mặc quần áo, về nhà.

    Về đến nhà, hắn trò chuyện với Trần Anh một lát rồi vào phòng nghỉ ngơi. Cơn say vẫn chưa tiêu tán, đầu nhức, mắt hoa, hắn còn định đi làm, nên hôm nay phải nghỉ ngơi cho khỏe.

    Mới vừa nằm xuống, di động đã reo lên, nhìn dãy số lạ, hắn do dự một chút, cuối cùng vẫn nghe máy.

    Bên kia truyền tới một giọng nói khá quen, “Alo, Chu Tường hả?”

    Chu Tường ngẫm nghĩ, hình như là Đàm Ân, nhưng hắn giả vờ không nhận ra, hắn thật sự không muốn dây dưa với thằng nhỏ này, “Tôi đây, xin hỏi ai đó?”

    Đầu bên kia ngừng lại, bất mãn “Hừ” một tiếng, “Anh không nhận ra thật? Anh cố ý đúng không?”

    Chu Tường không đáp, hắn thấy hơi bực mình.

    Đàm Ân chắc cũng biết cứ thế này chẳng hay ho gì, bất đắc dĩ bảo, “Tôi là Đàm Ân.”

    “À, xin chào.”

    Đàm Ân ngượng ngùng nói, “Bọn tôi đang tụ tập, anh cũng đến đi, bọn A Vũ với Tiểu Thái cũng đến đấy.”

    “Tôi không biết những người này.”

    “Hồi trước anh biết.”

    “Bây giờ tôi không biết.”

    “Thế thì anh cứ qua đây là biết?” Đàm Ân không hài lòng, “Đến đi, mọi người đều muốn gặp lại anh.”

    Chu Tường cố gắng kiên nhẫn, đáp, “Tiểu Đàm, mai còn phải đến trường quay, hôm nay tôi mệt lắm, tôi muốn nghỉ ngơi. Những người cậu nói tôi không biết thật, nếu bọn họ thực sự muốn gặp tôi thì tại sao trong hai năm tôi nằm viện lại chẳng có ai đến thăm tôi? Bây giờ gặp lại thì còn ý nghĩa gì.”

    Những lời này khiến Đàm Ân biến sắc, Chu Tường ôn hòa, thậm chí hơi nhu nhược trước kia, có lẽ đã thật sự biến mất rồi. Chu Tường khi ấy nhất định sẽ không chỉ chó mắng mèo châm chọc cậu ta.

    Chu Tường nói tiếp, “Thế nhé, mọi người cứ chơi vui, chào.” Nói xong liền dập máy.

    Hắn có thể mường tượng bộ dáng Đàm Ân bên kia tức sùi bọt mép, coi như hắn giúp chủ nhân thân thể này và Trần Anh gỡ hòa một ván. Dù hắn không biết gì nhiều, nhưng trực giác cảm thấy Đàm Ân kiêu ngạo, khoa trương, thiếu lễ độ như thế, nhất định hồi đó cũng chẳng tử tế gì với chủ nhân thân thể này.

    Đúng là Chu Tường thích trai đẹp, nhưng hắn chỉ thích những cậu chàng tính tình đáng yêu, mưu mô một chút cũng được, nhưng nếu nham hiểm quá thì thôi xin kiếu.

    Chu Tường ôm một bụng tâm tư, chẳng biết ngủ thiếp đi từ lúc nào.

    Sáng hôm sau đến trường quay, Yến Minh Tu và Uông Vũ Đông vẫn chưa xuất hiện, chỉ có Đàm Ân đã sớm có mặt. Lúc nhìn thấy Chu Tường, Đàm Ân còn dữ tợn trợn mắt lườm hắn một cái.

    Chu Tường coi như không thấy, thản nhiên đi hoá trang. Diễn đi diễn lại tới ba giờ chiều, công việc hôm nay của hắn mới kết thúc.

    Lúc hắn chuẩn bị ra về, schemer đưa cho hắn một tờ giấy.

    Chu Tường đọc sơ qua, là chương trình quay ngoại cảnh tháng sau, hắn kinh ngạc hỏi, “Tuần sau đã phải đi rồi?”

    Schemer đáp, “Ừ, tiến trình hơi sít sao. Muốn kịp công chiếu mùa hè năm sau thì năm nay phải lên núi quay trước khi có tuyết.”

    “Tôi thấy cảnh của tôi mùng 4 mới bắt đầu mà, tôi đến muộn mấy ngày được không?”

    “Tại sao?”

    “Mẹ tôi sức khỏe yếu, tôi không đi lâu được.”

    “Không được đâu, có chuyên viên phu trách đưa cả đoàn lên núi, sao quay lại đón một mình cậu được? Nhưng mà yên tâm, cậu cứ quay cho xong cảnh của cậu, rồi tôi bố trí đưa cậu với Yến Minh Tu về sớm luôn.”

    “Yến, Yến Minh Tu cũng đi?”

    “Đi chứ, nhưng phân cảnh không nhiều.”

    Chu Tường hơi khó xử, tại cái nơi rừng núi hoang vu, mấy chục người cùng ăn cùng ở, ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu cũng gặp, ai với ai có chuyện gì, chỉ liếc mắt là nhận ra ngay, hắn rất sợ quan hệ của mình và Yến Minh Tu bị phát hiện.

    Schemer vỗ vai hắn, “Tóm lại, cậu cứ về chuẩn bị đi cho kịp.”

    Chu Tường gật đầu.

    Từ sau đêm đó, Yến Minh Tu không liên hệ với hắn nữa, chẳng khác nào y đã hoàn toàn tiêu biến khỏi cuộc sống của hắn.

    Ngược lại, Lan Khê Nhung gọi cho hắn hai lần. Lần đầu để hỏi hôm đó hắn về có an toàn không, lần thứ hai để gọi hắn tới quay MV.

    Lúc đến quay MV, Chu Tường mang theo cả áo len đã giặt sạch, vốn chỉ là một hành động rất bình thường, nhưng cả đoàn làm phim đều nghĩ quan hệ của hắn và Lan Khê Nhung tốt lắm, vậy nên chiều hôm đó, hắn lại nhận được một cái hẹn đóng quảng cáo.

    Chu Tường hồi trước cũng từng đóng vài mẩu quảng cáo nhưng vẫn chưa có tiếng tăm, song chỉ cần MV của Lan Khê Nhung và bộ phim của Uông Vũ Đông tung ra thị trường, hắn sẽ được xuất hiện trước mắt rất nhiều người xem. Nổi tiếng chính là được nhiều người biết tới, cứ xuất hiện thường xuyên, mặt mũi tác phong như thế nào, thật ra cũng không quan trọng mấy.

    Để người khác nghĩ hắn thân thiết với Lan Khê Nhung cũng tốt, ít nhất hắn còn được thơm lây, mặc dù tự hắn hiểu, Lan Khê Nhung chỉ nể mặt Thái Uy, nể tình hắn làm cùng công ty, nên mới khách sáo với hắn hơn bình thường chút mà thôi.

    Chỉ có điều hắn không biết, càng tiếp xúc với hắn, Lan Khê Nhung lại càng cảm thấy ‘Chu Tường’ hiện hữu bên trong hắn, ánh mắt y nhìn hắn cũng càng ngày càng kỳ dị.

    Cuối cùng Chu Tường cũng đã hoàn thành phần diễn của mình trong MV của Lan Khê Nhung.

    Một ngày trước khi đến Quý Châu quay ngoại cảnh, hắn nhận được điện thoại của Yến Minh Tu đã nửa tháng không liên lạc gì.

    “Yến tổng.” Chu Tường cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù hắn vẫn cảm thấy kha khá ngượng ngùng.

    “Ừ, anh lại đây một chuyến, không phải chỗ của anh, đến nhà tôi.”

    “Nhà cậu?”

    “Đúng, đến ngay.”

    Chu Tường vẫn nhớ địa chỉ nọ, hắn từng đưa Yến Minh Tu say rượu về đó. Nghĩ đến Trần Anh đặc biệt nhắn nhủ, tối nay ăn cua, dặn hắn phải về nhà sớm, Chu Tường chỉ còn biết thở dài.

    Hắn vừa đến chỗ Yến Minh Tu, vừa gọi về cho Trần Anh, chưa tới nửa giờ đã có mặt.

    Mới vào cửa, hắn đã thấy Yến Minh Tu mặc đồ ở nhà rộng rãi thoải mái, thản nhiên quét mắt nhìn hắn, “Tôi có chuyện muốn hỏi anh.”

    “Hở? Vâng, mời Yến tổng nói.”

    Yến Minh Tu xoay người bước tới bên cửa sổ, y không muốn để Chu Tường nhìn thấy vẻ mặt mình, dù đã cố ép mình bình tĩnh, nhưng y vẫn lo sợ cảm xúc sẽ tràn ra ngoài. Y quay lưng về phía hắn, giọng nói cực kỳ thản nhiên chầm chậm truyền tới, “Tôi hỏi anh, có phải hơn hai năm trước anh gặp sự cố, nằm viện đúng hai năm không?”

    Chu Tường ngẩn người, Yến Minh Tu điều tra hắn?

    Hắn đè nén bất an trong lòng, “Đúng vậy.”

    “Thời gian cụ thể anh gặp nạn là lúc nào?” Yến Minh Tu âm thầm siết chặt hai bàn tay, dù y đã biết chính xác là ngày đó, cái ngày cả đời y cũng không quên được, nhưng y vẫn muốn nghe chính miệng Chu Tường xác nhận.

    Chu Tường bứt rứt vô cùng, “Tôi… Tôi không nhớ.”

    “Anh không nhớ? Tại sao anh lại không nhớ?”

    “Từ lúc tỉnh lại, tôi bị mất trí nhớ, thực sự không nhớ được gì.”

    Yến Minh Tu quay phắt người lại, vẻ mặt còn hơi dữ tợn, “Có phải là ngày 13 tháng 8 năm 20XX?”

    Chu Tường thoáng lộ vẻ sửng sốt.

    Ngày đó cũng là ngày hắn không thể nào quên, bởi vì đó là ngày hắn “Chết”. Hắn vẫn tin rằng, chính bởi vì thời gian hắn gặp nạn trùng khớp với thời gian chủ nhân thân thể này gặp nạn, hơn nữa hai người còn trùng tên trùng họ, nên chuyện linh hồn ký sinh mới có thể xảy ra.

    Thật sự không tìm được lời giải thích nào khác, hắn nghĩ có lẽ lão Diêm vương bắt nhầm hồn, thực ra chỉ có một hồn đã chết, nhưng Diêm vương lại bắt cả hai, về sau phát hiện một hồn vẫn còn sống, nên lại thả nó trở về, cuối cùng do trùng tên trùng họ, Diêm vương thả nhầm hắn, dẫn đến tình cảnh như ngày hôm nay.

    Bất kể vì nguyên nhân gì, chỉ có một điều hắn dám khẳng định, hắn không muốn chết.

    Hắn vẫn chưa sống đủ, hắn không muốn chết, dù phải dùng thân thể của người khác, hắn cũng muốn tiếp tục sống.

    Chính vì vậy nên sâu thẳm trong hắn vẫn luôn sợ hãi chuyện này, hắn biết thân phận mình đã khác ngày trước, nên nói năng phải thật thận trọng, hắn sợ nếu câu chuyện kỳ dị này lộ ra ngoài, những ảnh hưởng không thể lường được sẽ ập đến với hắn.

    Lúc Yến Minh Tu dùng ánh mắt soi mói nhìn hắn, hắn đột nhiên cảm thấy sợ hãi, hắn sợ bị người khác phát hiện, nhất là Yến Minh Tu.

    Hắn cố gắng giữ mình trấn định, người bình thường sẽ không thể tin loại chuyện hoang đường này, chỗ dựa lớn nhất của hắn, chính là bất kể có bao nhiêu trùng hợp, hắn và “Chu Tường” vẫn là hai con người hoàn toàn tách biệt!

    Vậy nên hắn vờ như không hiểu, lắc đầu nói, “Tôi chỉ biết là hai năm trước, còn cụ thể ngày nào thì tôi không nhớ, mà tôi cũng chưa hỏi mẹ, sợ lại làm bà ấy buồn phiền. Yến tổng, đột nhiên ngài quan tâm chuyện này làm gì?”

    Ánh mắt sắc như dao của Yến Minh Tu đảo qua đảo lại trên khuôn mặt hắn, y bị mê hoặc bởi cái biểu cảm vừa vô tội, vừa bình tĩnh của hắn.

    Dù sao, ngay cả chính y cũng không biết mình đang ngờ vực điều gì, mà cái thứ ngờ vực vô căn cứ luôn ám ảnh trong lòng y là thế nào? Thậm chí chính bản thân y cũng không hiểu nổi!

    Chương 70

    Hai người đứng đối diện nhau, cùng ôm tâm sự, cùng không biến sắc, Yến Minh Tu muốn tìm tòi điều gì đó từ biểu cảm của Chu Tường, còn Chu Tường vẫn khăng khăng giữ vẻ mặt khó hiểu, điềm tĩnh nhìn lại Yến Minh Tu.

    Hắn nhất định sẽ không để Yến Minh Tu phát hiện hắn chính là ‘Chu Tường’, hắn không muốn cho bất luận kẻ nào biết, rằng ‘Chu Tường’ vẫn còn sống, và thậm chí còn đang quay lại lối mòn xưa.

    Yến Minh Tu không có ý buông tha hắn, vẫn cố chấp hỏi, “Anh đừng hỏi tôi tại sao. Tôi hỏi anh cái gì, anh trả lời cái đó, nói cho tôi tất cả những gì anh biết.”

    Chu Tường quyết định giả ngu đến cùng, “Hỏi đi.”

    “Tại sao anh gặp nạn?”

    “Mẹ tôi kể, lúc đang làm việc thì bị vật nặng rơi trúng.”

    “Trước đó anh cũng muốn ký hợp đồng làm người mẫu, anh đã gặp ai?”

    “Yến tổng, tôi đã nói tôi bị mất trí nhớ, tôi thật sự không nhớ được gì.”

    Sắc mặt Yến Minh Tu rất khó coi, y muốn thông qua biểu cảm của Chu Tường để phán đoán thật giả, y cảm thấy chuyện hoang đường như mất trí nhớ không thể xảy ra, nhưng dựa theo tư liệu điều tra, chứng mất trí nhớ của hắn cũng đã được bệnh viện chứng thực.

    Người này có rất nhiều điểm giống với Chu Tường, nhiều đến nỗi Yến Minh Tu tuyệt đối không tin đó chỉ là “Trùng hợp”. Y cảm giác người này đang giấu mình trong một lớp màn che thật dày, chỉ cần vén màn lên là có thể nhìn ra chân tướng, nhưng y dùng cách nào cũng không làm được. Chuyện này đã vượt ngoài sức tưởng tượng của y, y không thể phán đoán chính xác được nữa, thậm chí y còn hoài nghi liệu có phải mình quá tha thiết chờ mong Chu Tường còn sống trở về, nên mới dần dần sinh ra ảo giác.

    Yến Minh Tu vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi cung, “Anh… Trong lúc anh hôn mê, có mơ thấy gì không, lúc đó anh có ý thức không?”

    Chu Tường lắc đầu, “Hoàn toàn không, trí nhớ của tôi ngắt quãng ngay khi gặp nạn.”

    Yến Minh Tu không tìm được bằng chứng, cũng hết cách nhận biết Chu Tường nói thật hay nói dối, y sắp bị ảo tưởng quỷ quái trong đầu xoay cho phát điên.

    Chu Tường lại hỏi, “Yến tổng, ngài hỏi chuyện này làm gì?” Hắn có thể đoán được Yến Minh Tu đang nghi ngờ thân phận của hắn, dù sao trùng hợp nhiều quá cũng rất bất thường, nhưng tại sao vẻ mặt Yến Minh Tu lại méo mó tới mức kia?

    Có lẽ việc nhìn thấy bóng dáng của một “Người chết” trên một người sống là điềm rất gở.

    Yến Minh Tu không biết nên hỏi tiếp những gì, y chán nản cúi đầu xuống, cũng không đáp lời hắn.

    Chu Tường liền im lặng ngồi đó, nhiều năm đóng phim không chỉ giúp hắn nuôi sống chính mình, mà còn giúp hắn tôi luyện kỹ năng diễn xuất. Dù trong lòng đã ngập tràn kinh hãi, nhưng chỉ cần người khác không luống cuống, hắn cũng có thể giữ vững vẻ ngoài điềm tĩnh vô cùng.

    Hắn tin chắc mình có thể qua mặt đối phương, nhưng điều kiện tiên quyết là, chính hắn cũng không được hoảng loạn.

    Yến Minh Tu ngẩng đầu lên, vẻ như đã mệt mỏi rã rời, “Ngày mai đi Quý Châu, anh sắp xếp xong chưa?”

    “Xong rồi.”

    Yến Minh Tu chỉ chỉ phòng ngủ, “Xếp đồ cho tôi, vali ở tầng trên cùng trong gian chứa quần áo.”

    Chu Tường chỉ ước sao được ra khỏi đây thật nhanh, hắn vội vàng đi vào phòng ngủ, mở gian chứa quần áo, xếp vài bộ đồ mùa thu vào vali, lên núi chắc sẽ lạnh, hắn bỏ thêm một cái áo khoác lông, sau lại nghĩ có khi cũng nên mang theo quần giữ ấm, nhưng hắn tìm trong tủ đồ ngủ lại không thấy. Gian chứa quần áo quá rộng, tủ to tủ nhỏ, ngăn lớn ngăn bé chẳng khác nào showroom, nếu không quen thì tìm kiếm khó vô cùng.

    Hắn không muốn đi hỏi Yến Minh Tu nên chỉ tự tìm loanh quanh, loay hoay mãi vẫn không thấy, hắn thử mở một ngăn kéo nhìn như tủ đựng đồ lót, hóa ra ngăn kéo dùng để cất một ít vật phẩm trang sức, trong số đó, một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đen khiến hắn chú ý.

    Hắn lưỡng lự cầm chiếc hộp lên, nhẹ nhàng mở ra.

    Trong hộp có một đôi ghim cài tay áo bằng kim cương, chính là quà hắn tặng Yến Minh Tu.

    Trước đây hắn cũng thích tặng vài món đồ nho nhỏ cho mấy cậu em trai hắn hẹn hò, nhưng hắn chưa bao giờ mua đồ đắt tiền, hắn không giàu có, không khoe khoang, đó chỉ là tâm ý của hắn. Đôi ghim cài bằng kim cương này, lúc đó hắn bỏ hơn hai vạn để mua, là lễ vật đắt nhất hắn từng tặng một người. Tất nhiên hắn không nghĩ thứ này có thể lấy lòng Yến Minh Tu, hắn chỉ cảm thấy, không phải thứ tốt nhất thì không xứng với Yến Minh Tu.

    Cuối cùng thì thứ tốt nhất trong mắt hắn lại chẳng được Yến Minh Tu coi ra gì, hắn thất vọng mãi, tự thấy mình tiêu tiền uổng phí.

    Không ngờ Yến Minh Tu vẫn còn giữ chúng, điều này liệu có thể chứng minh, thứ này vẫn có chút giá trị gì đó trong lòng y?

    Yến Minh Tu lâu không thấy động tĩnh, bèn đi tới xem thử, vừa liếc mắt đã thấy Chu Tường cầm chiếc hộp nhung kia.

    Y thất sắc, vội vã xông tới, thô bạo giật lấy chiếc hộp, lạnh lùng hỏi, “Anh làm gì đó?!” Vẻ mặt y như thể đối phương làm bẩn chiếc hộp này.

    Chu Tường sợ tới ngẩn cả người, “Tôi… Tôi tìm đồ.”

    Yến Minh Tu giận đến nỗi quên béng mất chính y bảo Chu Tường xếp đồ cho mình, tự mâu thuẫn nói, “Cấm đụng vào đồ của tôi!”

    Chu Tường ngượng ngùng đáp, “Tôi chỉ định tìm quần giữ ấm, trên núi rất lạnh.”

    Yến Minh Tu hung hăng trừng mắt nhìn hắn, sau đó mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc áo lót giữ ấm mới nguyên vẫn còn trong hộp, thô bạo ném vào người hắn.

    Chu Tường không định tranh cãi với y, không nên tranh cãi với giai cấp tư sản, hắn im lặng nhặt hộp áo giữ ấm lên, tiếp tục xếp đồ vào vali, vừa xếp vừa nghĩ, mình còn lo Yến Minh Tu lên núi bị lạnh, chẳng biết là do chăm sóc người khác đã quen, hay là do đầu óc bị nước vào rồi?

    Yến Minh Tu vẫn đứng tại chỗ, thẫn thờ nhìn chiếc hộp nhỏ trong tay.

    Hai người bị ngăn cách giữa tầng tầng tủ áo, nhìn không thấy đối phương. Chu Tường vùi đầu xếp đồ vào vali, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười tự giễu, còn khuôn mặt Yến Minh Tu lại hiển hiện đau đớn khôn cùng, y nhẹ nhàng hôn lên chiếc hộp, đôi mắt hoe đỏ, rồi như không thể tiếp tục chống chịu nỗi bi thương, thân thể y càng lúc càng run rẩy, run rẩy tới mức y phải đưa tay vịn vào ngăn tủ để giữ vững chính mình.

    Trần Anh dặn dò đi dặn dò lại, bịn rịn tiễn Chu Tường xuống lầu. Không phải bà buồn lo vô cớ, mà vì con trai bà đã từng đột ngột mê man tới hai năm, hai năm ác mộng đó là quãng thời gian bà sợ hãi nhất trong đời, vậy nên bà căn dặn Chu Tường, nhất định phải chú ý giữ an toàn, nhất định phải khỏe mạnh trở về.

    Khương Hoàn cho lái xe tới đón hắn, đưa hắn thẳng đến sân bay.

    Rất nhiều người trong đoàn làm phim cũng đã tập hợp tại sân bay, vì đội hình toàn siêu sao, nên mặc dù lịch trình quay ngoại cảnh lần này không được công bố, nhưng các fan vẫn kiếm được nguồn tin, đổ dồn tới đưa tiễn, phần lớn đều là các cô gái trẻ, còn cả người qua đường ghé vào giúp vui, nhất thời làm sân bay chật kín từ trong ra ngoài.

    Mấy cô gái cũng chẳng buồn quan tâm có phải ngôi sao mình muốn gặp hay không, chỉ cần một mỹ nam đi qua là gào thét điên cuồng, đến cả Chu Tường cũng được thơm lây một lần làm “Người nổi tiếng”.

    Đoàn làm phim thuê riêng một báy may nhỏ, vừa đủ chứa hơn ba mươi người, đạo diễn và mấy siêu sao đương nhiên phải ngồi khoang hạng nhất, Chu Tường tìm đại một chỗ phía sau, nhét hành lý vào rồi ngồi sát bên cửa sổ.

    Đang lúc hắn lơ đãng nhìn theo một xe rơ-moóc kéo hành lý, chỗ trống bên cạnh lại có động tĩnh.

    Hắn quay lại, nhìn thấy khuôn mặt xinh xẻo trắng bóc của Đàm Ân ngay trước mắt mình.

    Chu Tường khẽ nhíu mày, “Chào.”

    Đàm Ân mặc đồ thể thao thoải mái, nhìn cực kỳ trẻ trung khỏe khoắn, tuấn tú động lòng người. Tiếc thay một mỹ thiếu niên hợp khẩu vị như thế, hắn lại chẳng có cảm giác gì.

    Đàm Ân chỉ chỉ chỗ bên cạnh hắn, “Tôi ngồi đây.” Nói xong, không đợi Chu Tường đồng ý, tự đặt mông ngồi xuống.

    Chu Tường không biết Đàm Ân suy tính cái gì, lần đầu tiên gặp mặt, Đàm Ân rõ ràng chỉ muốn phủi sạch quan hệ, sao giờ lại thành đeo dính lấy hắn rồi?

    Đàm Ân mở chai nước khoáng, uống một hơi dài, mập mờ nói với hắn, “Cả đoàn chỉ có anh với tôi là quen biết nhau, dù anh nhớ hay không, lần này lên núi sống chung lâu như thế, thôi thì quan tâm nhau một chút.”

    Chu Tường nhàn nhạt cười, “Ừ.” Nói xong liền quay mặt đi, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Đàm Ân liếc hắn một cái, đôi con ngươi lóe lên thứ cảm xúc khó hiểu.

    Thuộc truyện: Chức nghiệp thế thân