Độc nhất mỹ nam tâm – Chương 1

    Thuộc truyện: Độc nhất mỹ nam tâm

    Cái gọi là thanh mai trúc mã từ trước đến nay không chỉ là có cảm tình tốt với nhau, mà đôi khi có trường hợp ngoại lệ, cũng có cảm tình không tốt lắm.

    Có người hận không thể cầu trời thương hại hắn, làm cho hắn sớm ngày giải thoát khỏi người nào đó bên cạnh, vĩnh viễn cũng không muốn làm thanh mai trúc mã với người đó, để tránh tự tìm lấy phiền phức.

    Nhưng ông trời có bao giờ nghe đến lời cầu nguyện của hắn chăng?

    Trên đời này, đại khái không còn có người nào oán hận ông trời nhiều bằng Ngọc Đằng Long. Mười tám năm trước hắn được sinh ra, trong một gia đình giàu nhất nhì trong kinh thành, so về tiền tài, sánh với Ngọc gia của hắn cũng chỉ có Cảnh gia mà thôi.

    Cũng như vậy vừa vặn, vào ngày hắn sinh ra, toạ lạc tại kinh thành phía tây, Thiếu nãi nãi của Cảnh gia cũng sinh hạ một nam hài tử, gọi là Cảnh Băng Tuyền.

    Loading...

    Cảnh Băng Tuyền ngày thường phấn điêu ngọc mài, có một đôi mắt ngập nước, cười rộ lên làm lộ rõ đôi má lúm đồng tiền làm mê người, người gặp người thích. Bộ dáng của hắn làm cho những người vừa gặp qua đã cảm thấy thương yêu ngay, luyến tiếc không có một đứa con giống như hắn.

    Còn Ngọc Đằng Long thì sao?

    Vừa sinh hạ đã có khuôn mặt đen sì sì như than, tiếng khóc kinh người, thanh âm to đến nỗi có thể truyền qua mấy dãy phố, quả thực là quỷ khốc thần sầu, bà vú chiếu cố hắn đều nói chưa thấy qua đứa nhỏ nào đen như vậy, cũng chưa gặp qua đứa trẻ mới sinh nào khóc vang dội đến như vậy.

    Không có biện pháp, hắn chính là lớn lên giống phụ thân của hắn, cũng chính là di truyền của ông nội, khuôn mặt đen như than, trông rất dữ tợn bất thiện.

    Bất quá, người khác còn không có nhìn đến mặt khác thiện tâm của hắn, đã muốn tự động kết luận nhất định là khi lớn lên hắn sẽ ỷ thế con nhà quyền quý mà ức hiếp mọi người.

    Ai bảo hắn có bộ dạng ác hình ác trạng, rất giống ma vương từ địa ngục chuyển thế đầu thai. Mà ma vương ngoan ngoãn xưng vương trong phủ Ngọc gia cũng không nói làm gì, đằng này còn hiên ngang ra bên ngoài dọa người, tự nhiên là không chiếm được thiện cảm của người khác.
    Hai nhà đều là phú thương, tự nhiên quan hệ chặt chẽ, một nhà trụ thành đông, một nhà ở thành tây, hai tiểu hài tử lại là đồng nhất sinh ra. Nếu là sinh một nam một nữ, chỉ sợ sớm từ nhỏ kết thân, cho dù sinh hai cái nam hài, cũng là muốn cho bọn họ cùng nhau đọc sách, làm hảo bằng hữu.

    Hắn cũng giống như những người khác, lúc trước vừa thấy Cảnh Băng Tuyền xinh đẹp như hoa như ngọc, ba hồn liền bay mất hai hồn, bảy phách bị mất đi năm phách, bởi vì Cảnh Băng Tuyền so với Tiểu cô nương, tiểu tỳ nữ, thậm chí là đại cô nương, đại mỹ nữ hắn từng gặp qua còn muốn đáng yêu ba phần.

    Đôi mắt to tròn long lanh, linh hoạt; đôi môi mọng đỏ, ướt át đẹp đến mê người, càng không nói đến đôi má lúm đồng tiền khi cười lại làm cho hắn có vẻ xinh đẹp nghịch ngợm.

    Khi đó hai người đều là năm tuổi, hắn vừa thấy Cảnh Băng Tuyền, đầu óc liền choáng váng, mê muội ngay.

    Cảnh Băng Tuyền lại còn đối hắn tươi cười, làm cho hắn thiếu chút nữa hứng khởi lý tưởng hào hùng sẽ bảo hộ hắn cả đời, trên thực tế, cũng may mắn hắn chưa kịp thề, bằng không nhất định sẽ hối hận cả đời.

    Bởi vì không bao lâu sau, hắn đã thấy Cảnh Băng Tuyền lộ rõ bộ mặt ác ma đằng sau nụ cười thiên sứ.

    Hắn thấy Ngọc Đằng Long đối với hắn ngây người, một chưởng liền bắn trúng mũi hắn, làm cho máu mũi hắn tuôn như suối, thế mà một bên còn phát ra tiếng kêu thật thê lương, giống như Ngọc Đằng Long khi dễ hắn.

    “Không cần…… Đau quá, Đằng Long……”

    Mọi người bị tiếng thét chói tai làm giật mình chạy tới, Ngọc Đằng Long trợn mắt há hốc mồm nhìn Cảnh Băng Tuyền gục đầu trên mặt đất giãy giụa khóc.

    “Đằng Long muốn mấy viên kẹo đường trong tay ta, ta không cho hắn, hắn lại đánh ta.”

    Hắn kể lể rất ư là sống động, làm ơn đi, hiện tại người lưu máu mũi chính là hắn, không phải Cảnh Băng Tuyền.

    Nhưng mọi ánh mắt chỉ trích dường như toàn bộ đang hướng nhìn về phía hắn, mà Cảnh Băng Tuyền còn sát sát nước mắt đứng lên, cầm lấy kẹo đường trong tay nhét vào trong tay của hắn, vẻ mặt điềm đạm đáng yêu, kỳ thật căn bản là một bụng ý nghĩ xấu xa.

    “Cho ngươi, ngươi không cần sinh khí.”

    Là bởi vì trời sinh ra hắn có gương mặt xấu xí, cùng khuôn mặt thiện lương của Cảnh Băng Tuyền hoàn toàn tương phản, cho nên tự nhiên cho dù có giải thích như thế nào cũng không có ai tin, huống chi ngay lúc đó hắn mới vài tuổi, đã sớm bị Cảnh Băng Tuyền ác ma đầy quỷ kế này dọa cho ngây người, càng không nói đến việc mở miệng giải thích không phải lỗi của mình.

    Cơ hồ là ngay lập tức, hắn đã bị chỉ trích là tiểu hài tử hư hỏng, cha hắn cũng lập tức đưa vài bao đường nhiều gấp trăm lần so với viên kẹo đường trong tay Cảnh Băng Tuyền đến Cảnh gia bồi tội.

    Sau này hắn mới biết được nguyên nhân, thì ra là Cảnh Băng Tuyền rất muốn ăn cái loại đường này, nhưng cha mẹ hắn lại không cho, vì thế liền lợi dụng hắn bày ra quỷ kế như vậy. Cha hắn cứ nghĩ hắn thật sự đánh hắn, lập tức liền dâng vài bao cho hắn ăn.

    Khá lắm tên tiểu quỷ âm hiểm này! Ngọc Đằng Long dù có ngốc nghếch như thế nào, cũng biết đối với loại tiểu nhân đê tiện này càng tránh xa thì càng tốt.

    Nhưng mà chỉ cần hắn cố tình muốn chạy trốn, rời đi bên người Cảnh Băng Tuyền, là y như rằng Cảnh Băng Tuyền nhất định sẽ phát sinh một ít chuyện nho nhỏ ngoài ý muốn.

    Mà mấy chuyện ngoài ý muốn đó đối với hắn có quan hệ gì với nhau đâu, nhưng chẳng biết trời xui đất khiến thế nào, cuối cùng tất cả đều biến thành lỗi của hắn, vì thế hắn đương nhiên phải bồi hắn đến khi vết thương hảo mới thôi.

    Cho nên hắn chưa từng có rời đi quá bên người Cảnh Băng Tuyền. Bọn họ thật đúng là một đôi thanh mai trúc mã được người người ngưỡng mộ. Bất quá cái gọi là “thanh mai trúc mã” chỉ là danh xưng cho “kêu” vậy thôi chứ trên thực tế dùng từ “nô lệ, nô bộc” có vẻ thích hợp hơn.

    Ghê tởm hơn chính là, Cảnh Băng Tuyền mới trước đây xinh đẹp như hoa, sau khi lớn lên lại là một mỹ nam tử.

    Mà hắn mới trước đây là khối hắc than, sau khi lớn lên, diện mạo giống một tên lưu manh, mặc dù hắn có tâm tính rất đỗi thiện lương, lòng dạ ngay thẳng, thế mà vẫn như trước, người gặp người sợ, bảo hắn không bực mình sao được.

    Cảnh Băng Tuyền vừa ra khỏi cửa, nhất định phải có hắn bồi ở bên người. Ngọc Đằng Long biết hắn căn bản chỉ là muốn lợi dụng mình. Bởi vì hắn là một khối hắc than, đi chung với hắn tạo thành một sự tương phản, từ đó có thể tôn thêm vẻ tuyệt thế mỹ nam tử cho hắn.

    Có đôi khi nhớ tới, hắn không chỉ cảm thấy buồn nôn, mà còn tức giận muốn bốc khói.

    Ông trời vì cái gì phải đối đãi với hắn như vậy? Hắn cho tới bây giờ chưa từng làm qua chuyện xấu, ngay cả con kiến cũng không nhẫn tâm đạp chết, còn đem hết tiền tiêu vặt mà cha mẹ cấp hằng ngày quyên góp cho người nghèo khổ. Hắn cả đời đều muốn cố gắng làm nhiều việc tốt, nhưng khuôn mặt này của hắn dù như thế nào cũng không sao thay đổi được.

    Nhưng chẳng lẽ vì gương mặt có vẻ tà ác này mà hắn phải bị Cảnh Băng Tuyền ức hiếp cả đời sao?

    Không, hắn nhất định phải nghĩ ra biện pháp nào đó để không phải lẽo đẽo đi theo hắn nữa. Đúng vậy, một ngày nào đó, hắn nhất định sẽ rời xa tên tiểu ác ma “thanh mai trúc mã” này.

    “Hảo, hảo, các ngươi nói đều đúng cả.”

    Cảnh Băng Tuyền bị cả đám cô nương vây quanh, trên mặt mang theo một nụ cười tuyệt mỹ của một tuyệt thế mỹ nam tử mới có. Nếu là người thường lộ ra loại tươi cười này có thể bị coi là ghê tởm, nhưng là hắn lộ ra loại này tươi cười, càng làm cho hắn tựa như Phan An tái thế.

    Nhưng mà Ngọc Đằng Long lại ở sau lưng hắn bĩu môi, lẩm nhẩm đầy ấm ức.

    “Tiểu nhân âm hiểm, một ngày nào đó, ta sẽ vạch trần bộ mặt thật xấu xa của ngươi.”

    Cảnh Băng Tuyền giống như là có lổ tai sau lưng, quay đầu lại, cười một cái thật “ngọt” làm cho hắn không rét mà run. Cái nụ cười này của hắn… xác định vững chắc là muốn hãm hại hắn a.

    “Ngươi vừa rồi nói cái gì đó? Đằng Long?”
    Thanh âm của hắn thật ngọt, tuyệt không mang theo chút sát khí nào.

    Chỉ có Ngọc Đằng Long biết, trong đầu hắn, chỉ một lát nữa thôi sẽ có trăm phương ngàn kế mà hãm hại hắn, quân tử không cùng tiểu nhân đấu, hắn vẫn là thức thời đi.

    Các bạn đang đọc truyện đam mỹ cổ trang giang hồ tại đam mỹ hoàn DMH dammyhoan.com

    “Chưa nói cái gì, hừ.”

    Hắn khinh thường quay mặt qua chỗ khác, nếu tiếp tục xem Cảnh Băng Tuyền cùng mấy cô nương kia thân thiết, thế nào cũng bị đau đầu nhức mắt. Hắn không thèm nhìn cũng biết. Người này thật tà ác, mấy cô nương kia bị hắn mê hoặc nên không biết, nhưng hắn đã cùng với hắn từ nhỏ cùng nhau lớn lên, bị hắn hãm hại vô số lần, cho nên hắn tối rõ ràng.

    “Ta có thể đi trở về không?”

    Hắn căn bản là không muốn bồi Cảnh Băng Tuyền. Tên này có rất nhiều tình nhân, với mỗi người lại mang một vẻ mặt, lại còn hễ nhìn thấy nữ nhân là tiếp tục buông lời tán tỉnh, thật không biết trên mặt hắn như thế nào không viết hai chữ “háo sắc”?

    Chính mình sở dĩ không có duyên với nữ nhân, còn không phải là do lúc nào cũng đi bên cạnh hắn sao? Nữ nhân nào cũng chỉ nhìn thấy mỗi hắn chói sáng thì còn mắt đâu mà liếc nhìn hắn một cái chứ?

    Xem ra hết thảy những việc này đều là gian kế của Cảnh Băng Tuyền. Hắn muốn đi ra ngoài mua đồ vật này nọ, vì cái gì mỗi lần nhất định đều phải có hắn cùng đi? Cảnh Băng Tuyền làm như thế không phải là cố ý muốn cướp đi phong thái của hắn, làm cho mọi người chỉ nhìn thấy mỗi mình hắn hay sao?

    Cảnh Băng Tuyền sắc mặt lập tức biến đổi, không nghĩ cũng biết, ý tứ của hắn là hắn không thể trở về, nhất định phải bồi hắn, bồi đến khi nào hắn cao hứng mới thôi.

    Hắn đã rất nhẫn nại, từ buổi sáng nhẫn nại đến giữa trưa, hiện nay rốt cuộc nhẫn nại không nổi nữa. Dựa vào cái gì hắn phải đi cùng hắn? Chẳng lẽ lúc hắn cùng nữ nhân kia làm chuyện riêng tư, cũng muốn hắn ở một bên bồi hắn sao?

    Tưởng tượng đến cái cảnh ấy liền cảm thấy được thật ghê tởm lại muốn buồn nôn. Hừ! Làm hại hắn toàn thân đều dựng thẳng lên lông tơ.

    “Ta phải đi về.”

    Ngọc Đằng Long đứng lên, Cảnh Băng Tuyền cũng đứng lên theo.

    Ngọc Đằng Long hung hăng trừng hắn liếc mắt một cái. Khuôn mặt ma vương hung ác của hắn khiến cho mấy nữ nhân vây quanh bên người Cảnh Băng Tuyền rút lui vài bước. Sau đó còn kéo Cảnh Băng Tuyền sang một bên, liếc mắt nhìn hắn đầy phòng bị, cố ý nói cho hắn nghe được.

    “Cảnh công tử, ngươi như thế nào lại có một bằng hữu hung ác như vậy?”

    “Không có gì, hắn hôm nay vừa vặn tâm tình không tốt.” Cảnh Băng Tuyền vẻ mặt ôn hoà nói.

    “Cảnh công tử thật đáng thương, nhất định là hắn bắt buộc ngươi đi cùng hắn.”

    Rốt cuộc ai mới là ma vương hại người a? Ngọc Đằng Long giận đến cả người phát run, lập tức liền sải bước đi ra ngoài. Hắn đã muốn mười tám tuổi, Cảnh Băng Tuyền cũng đồng dạng là mười tám tuổi.

    Cảnh Băng Tuyền từ nhỏ đã “ám” hắn, bắt hắn luôn bồi bên người hắn. Nhưng đã qua hơn mười năm, từ hôm nay trở đi, hắn sẽ thay đổi chuyện này, hắn không muốn ở bên cạnh tên ác ma này nữa.

    Nói thật ra, trong nhà Cảnh Băng Tuyền có một đống lớn nhỏ tôi tớ, nô tỳ, nhưng nếu để tôi tớ khác hầu hạ hắn, hắn liền ngại nóng ngại lạnh, nhất định phải là hắn ở bên cạnh lần lượt hầu hạ mới được.

    Chuyện hắn đem hắn trở thành tôi tớ sai vặt thời gian qua coi như tạm thời bỏ qua đi! Nhưng thử nghĩ mà xem, gia thế của hắn giàu có thua gì tên ác ma đó, cũng cùng là thiếu gia giống như hắn, thế thì cần gì phải như vậy ủy khuất chính mình? Hắn không muốn cả đời phải làm tôi tớ, nô lệ cho tên âm hiểm này.

    “Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

    “Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

    Cảnh Băng Tuyền từ phía sau vượt lên phía trước, nụ cười ngọt ngào lừa nữ nhân giờ phút này đã biến thành lửa giận tận trời, mà Ngọc Đằng Long cũng mặc kệ hắn có tức giận hay không, tốt nhất tên âm hiểm này tức đến ói máu mà chết thì càng hay a.

    “Không muốn cái gì nhiều, ta chỉ không muốn cùng ngươi ở nơi này trưng ra cái nụ cười giả tạo, ghê tởm chết được.”

    Cảnh Băng Tuyền bắt lấy cánh tay Ngọc Đằng Long. Hắn tuy rằng thoạt nhìn giống một thư sinh yếu đuối, nhưng là bởi vì từ nhỏ có tập võ, khí lực so với Ngọc Đằng Long cũng không phải là nhỏ. Bị hắn giữ lấy cánh tay làm cho Ngọc Đằng Long không thể tiến thêm được bước nào.

    “Ngươi gần nhất càng ngày càng không ngoan……”

    Không ngoan?

    Vừa nghe lời nói của hắn, Ngọc Đằng Long nhất thời tức sùi bọt mép. Cảnh Băng Tuyền đem hắn trở thành cái gì vậy? “Ngoan” đúng là từ mà ở nhà hắn hay dùng để khen ngợi con chó, con mèo…là từ thường dùng cho súc sinh a.

    “Ta đối với ngươi ngoan làm cái quái gì? Ngươi cũng không phải là chủ của ta, ta làm gì phải đối với ngươi ngoan hay không ngoan?”

    Cảnh Băng Tuyền trầm giọng nói: “Ngươi thật lâu không bị ta giáo huấn qua……”

    Hắn việc gì phải sợ Cảnh Băng Tuyền. Ngày hôm qua hắn mới qua sinh nhật mười tám tuổi, hắn đã muốn nghĩ thông suốt, từ nay về sau, hắn không bao giờ … nữa muốn có bất kì mối quan hệ nào với Cảnh Băng Tuyền, có thể tránh xa hắn bao nhiêu thì cứ tránh xa bấy nhiêu, tốt nhất là vĩnh viễn cũng không gặp lại, để tránh nhìn lại lên cơn tức giận.

    “Ta đã muốn quyết định phải vĩnh viễn rời xa ngươi.”

    Hắn thật nghiêm túc nhấn mạnh từng chữ khi nói ra câu này. Không thể tưởng được Cảnh Băng Tuyền vừa nghe xong lại ngoác miệng cười ha hả, cười đến hắn đầu váng mắt hoa. Hắn tươi cười thật đẹp, có thể làm cho người khác nhìn cả ngày si ngốc ngơ ngác, nếu không phải Cảnh Băng Tuyền tâm địa không tốt, hắn có thể nói là một người trong ngoài đều tuyệt mỹ, nhân gian khó được.

    “Chúng ta còn không chính thức có cái gì quan hệ, ngươi đã nghĩ rời ta đi? Vậy ý của ngươi là hy vọng chúng ta có quan hệ gì đó hay sao?”

    Lời hắn nói quá mức không đứng đắn, truyền đến tai Ngọc Đằng Long, làm cho hắn nhịn không được rống giận, một bên rống giận, còn một bên thì hai lổ tai đỏ rần rần lên.

    Người này đúng là nói xằng bậy cái gì a, làm như bọn họ có quan hệ ám muội với nhau ấy. Cho dù Cảnh Băng Tuyền là nữ, hắn cũng không muốn cùng Cảnh Băng Tuyền xuất hiện bất kì quan hệ mờ ám nào.

    Bất quá hắn lại nhịn không được nghĩ đến, nếu như Cảnh Băng Tuyền là nữ nhân, cha mẹ hai nhà chắc chắn sẽ vui mừng gấp bội, tình cảm sẽ càng thêm thắt chặt, có thể Cảnh Băng Tuyền đã sớm thành nương tử của hắn rồi.
    Có một người vợ xinh đẹp như vậy, cho dù cá tính có gian xảo một chút cũng không thành vấn đề, chắc chắn hắn đã sớm rơi vào lưới tình rồi. Dù sao Cảnh Băng Tuyền bộ dạng thật sự rất đẹp, nhìn rất ư là vừa mắt.

    Á, khoan đã! Chờ…… Chờ một chút, sao hắn lại có thể tưởng tưởng đến cái chuyện Cảnh Băng Tuyền là thê tử của hắn thế này? Hắn chợt thấy buồn bực trừng mắt nhìn Cảnh Băng Tuyền liếc một cái, đều là tại cái tên ác ma kia ăn nói lung tung, báo hại hắn cũng nghĩ đến những chuyện đâu đâu.

    Tên ác ma này lần nào cũng thừa dịp lúc ý nghĩ của hắn không được sáng suốt liền đem hắn ra đùa giỡn, xoay hắn như chong chóng.

    “Ngươi đúng là nói chuyện chẳng chút đứng đắn.”

    Cảnh Băng Tuyền ngược lại bật cười, “Ngươi là ghen tị ta cùng cô nương khác nói chuyện sao?”

    Càng nói càng kỳ quái, làm cho hắn ngây người rồi lại hướng Cảnh Băng Tuyền trừng mắt. Hắn tuyệt không ghen tị, thật sự, cho dù mấy cô nương kia tất cả đều yêu Cảnh Băng Tuyền, hắn cũng chỉ cho rằng là do các nàng không có mắt.

    Tiêu chuẩn chọn nữ nhân của hắn rất đơn giản, chỉ cần không bị gương mặt lưu manh của hắn doạ cho sợ hãi, hiểu được hắn thật là một người tốt, đối hắn ôn nhu săn sóc, có thể giúp hắn quản lý chuyện trong nhà, chỉ cần như vậy thôi, hắn sẽ lấy ngay nữ nhân ấy.

    Chẳng qua bộ dạng hắn thật sự rất dọa người, cho tới bây giờ, còn không có xuất hiện một nữ nhân vừa dũng cảm lại có trí tuệ chịu tiếp nhận hắn, ngược lại đã có một đống nữ nhân bị hắn dọa cho ngất lên ngất xuống.

    Nữ nhân nhìn thấy hắn, phản ứng duy nhất chính là chạy trối chết.

    Các tỳ nữ trong nhà vừa thấy hắn liền sợ tới mức run lên cầm cập. Hắn thật sự thấy các nàng đáng thương, nên lệnh cho họ cách hắn xa một ít, không cần các nàng hầu hạ.

    Hại hắn đừng nói không được nữ nhân nào yêu, ngay cả tay nữ nhân cũng chưa một lần nào được sờ qua, cho nên vừa được mười tám tuổi, vẫn là một chú “gà giò” vô cùng trong trắng.

    Không giống như Cảnh Băng Tuyền, mặc kệ hắn đi đến chỗ nào đều có nữ nhân xúm xít vây quanh, làm cho Ngọc Đằng Long cảm thấy thật sự buồn nôn chết được. Cảnh Băng Tuyền tâm địa xấu xa như vậy, việc làm âm hiểm như vậy, nhưng mà mấy nữ nhân đó làm sao nhìn thấy được bộ mặt ác ma đó của hắn. Đúng là càng nghĩ càng làm cho người ta tức chết đi được.

    Chỉ cần hắn nói ra tình hình thực tế, mọi người nhất định cho hắn là người có lòng dạ hẹp hòi, nói xấu Cảnh Băng Tuyền chỉ vì ghen tị người ta xinh đẹp. Tóm lại hắn thật sự đã nếm qua không biết bao nhiêu là ấm ức, cho nên hận không thể cách tên ác ma này xa một chút.

    Nói hắn lòng dạ hẹp hòi hay ghen tị gì gì đó cũng chẳng sao, tóm lại hắn không nghĩ tái cùng Cảnh Băng Tuyền vàng thau lẫn lộn nữa.

    “Ta việc gì phải quản ngươi nói chuyện với ai, tóm lại, về sau không cần tái theo ta nói chuyện, ta quyết định, ta phải tuyệt giao với ngươi, hơn nữa ta là nói thật.”

    Hắn chuyển hướng Cảnh Băng Tuyền, nói một cách thật chắc chắc.

    Cảnh Băng Tuyền sắc mặt trầm xuống, nhưng ngay lập tức lại nở nụ cười.”Tốt, ta cũng muốn xem thử ngươi có thể tuyệt giao với ta được bao lâu?”

    Cảnh Băng Tuyền nói một cách tự tin như thế, Ngọc Đằng Long rõ ràng biết hắn có quỷ kế, bất quá mặc kệ Cảnh Băng Tuyền bày ra mưu mô chước quỷ gì, hắn tuyệt đối….. tuyệt đối hạ quyết tâm cả đời này cũng không muốn tái để ý tới hắn.

    Tuy rằng ý nghĩ “tuyệt đối” cả đời không muốn dây dưa với Cảnh Băng Tuyền không phải được nói lần đầu, nhưng rồi cuối cùng luôn có chuyện ngoài ý muốn xảy ra mà bị Cảnh Băng Tuyền phá hủy. Lần này hắn nhất định sẽ làm được, tuyệt đối không cần tái với tên ác hữu này cùng một chỗ.

    “Ta phải đi đây, về sau không bao giờ … gặp mặt nhau nữa.”

    Cảnh Băng Tuyền hào phóng khoát tay:”Thỉnh.”

    Ngọc Đằng Long đi được vài bước, sự hào phóng của Cảnh Băng Tuyền bỗng nhiên làm cho trong lòng hắn có chút sợ hãi. Chắc là tên này đã nghĩ ra cái ác kế gì đó để chuẩn bị hãm hại hắn chăng? Cho nên mới đáp ứng một cách sảng khoái như vậy.

    Hắn nhịn không được quay đầu lại nhìn Cảnh Băng Tuyền. Chỉ thấy tên đó đứng ở trên đường hướng về phía hắn nở một nụ cười thật tươi đủ làm cho bao trái tim nữ nhân ngừng đập. Ngọc Đằng Long vội vàng quay sang hướng khác, trên mặt không tự giác đỏ bừng đầy ngượng ngùng.

    Không phải hắn cố ý muốn mặt đỏ. Dù sao nhìn một người nam nhân mà đỏ mặt là một chuyện lạ, hắn cũng không phải một tiểu cô nương mười bảy, mười tám tuổi, chỉ là do Cảnh Băng Tuyền bộ dạng thật sự rất đẹp, cho nên bất luận kẻ nào nhìn thấy hắn hiện tại tươi cười cũng sẽ đỏ mặt lên thôi.

    Ác, không đúng, hắn làm gì phải khen ngợi Cảnh Băng Tuyền?

    Ngu ngốc! Hắn dùng lực đánh mặt mình. Hắn cũng không phải là biến thái, sao phải đỏ mặt khi nhìn thấy tên Cảnh Băng Tuyền âm hiểm này cười chứ? Cảnh Băng Tuyền cho dù có đẹp….. Hừ, hắn cũng không nguyện ý nhìn tên ác ma này lần nữa a!

    “Ta thật sự phải đi đấy.” Ngọc Đằng Long lại quay đầu nói một lần nữa.

    Cảnh Băng Tuyền thái độ vẫn tỏ ra rất đỗi thờ ơ.

    “Thỉnh.”

    Vì thế Ngọc Đằng Long thật sự sải bước đi về hướng nhà mình. Dọc đường đi, hắn cẩn thận vểnh tai lên nghe thanh âm ở phía sau, không có tiếng bước chân đuổi theo, cũng không có thanh âm của Cảnh Băng Tuyền gọi hắn quay lại.

    Hắn vui vẻ đắc ý cười ha hả, quá tuyệt vời, xem ra lần này hắn thật là được giải thoát rồi.

    Thuộc truyện: Độc nhất mỹ nam tâm