Home Đam Mỹ Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người – Chương 34: Phát tờ rơi – Chuẩn bị quà sinh nhật

    Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người – Chương 34: Phát tờ rơi – Chuẩn bị quà sinh nhật

    Thuộc truyện: Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người

    Sau kì thi, Hách Lộ đã từng nói qua với ba người Thiệu Hiển, nàng không muốn ở nhà đợi vào kì nghỉ nên ban ngày sẽ vào công viên bên cạnh trường để học.

    Trong công viên có một đình nhỏ để hóng gió, bên trong có bàn ghế đá. Bày biện đầy đủ, không khí thanh bình, là một nơi thích hợp cho việc học.

    Ba người bọn họ đi vào công viên, tìm thấy đình nhỏ, nhưng lại không thấy Hách Lộ đâu.

    “Không phải cậu ấy nói ngày nào cũng tới đây đọc sách sao?” Tiền Văn Kiệt buồn bực nhíu mày.

    Ba người tìm khắp công viên cũng không thấy Hách Lộ đâu, đành định quay về, ngày mai lại đến tìm tiếp.

    May mắn thay, vừa đến cửa công viên, bọn họ liền gặp được Hách Lộ.

    Loading...

    “Cậu đi đâu vậy? Sao người lại đổ hết mồ hôi thế này?” Trên mặt Văn Kiệt hiện rõ vẻ lo lắng.

    Khuôn mặt thanh tú của Hách Lộ bị nhiệt độ làm cho nóng bừng, hai bên tóc mai toàn là mồ hôi, cặp sách trên lưng nhìn có vẻ nặng, chỉ sợ quần áo sau lưng cũng đã ướt đẫm.

    Thể chất nàng vốn không phải dạng dễ ra mồ hôi, giờ thành ra bộ dạng này, có thể đoán được vừa rồi có bao nhiêu nóng nực.

    “Không có gì, mình đi xe buýt ấy mà.” Nàng thuận miệng đáp, chủ động hỏi: “Các cậu tìm mình để hỏi điểm thi hả? Ngại ghê, mình còn chưa xem nữa.”

    Lấy cớ quá mức vụng về, Tiền Văn Kiệt há miệng thở dốc, rốt cuộc vẫn không phản bác lại.

    Hắn móc điện thoại trong túi ra, đưa tới trước mặt Hách Lộ, “Cậu nhớ rõ số báo danh mà đúng không? Dùng điện thoại mà xem này.”

    Từ lúc nhìn thấy Thiệu Hiển và Bách Châu đều đã có điện thoại, Tiền Văn Kiệt cũng đã năn nỉ mẹ mua cho một cái, nhưng Uông Thục Phân vẫn luôn không đồng ý, mãi cho đến khi thi tuyển sinh xong mới mềm lòng mua một cái kiểu dáng tương tự cho hắn.

    Điện thoại vẫn còn rất mới, viền kim loại ngoài còn sáng bóng lên.

    Hách Lộ không từ chối ý tốt của hắn, nói cảm ơn xong liền hào phóng cầm lấy.

    Sau một hồi dò tra, Tiền Văn Kiệt khẩn trương ghé sát vào, nhìn qua còn thấy hắn khẩn trương hơn cả người thi là Hách Lộ.

    Thiệu Hiện và Bách Châu đứng một bên xem, căn bản không lo lắng lắm về điểm số của nàng.

    Lấy tính khí cùng thành tích của Hách Lộ mà xét, không có khả năng thi không được.

    Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, Hách Lộ tắt máy đưa lại cho Văn Kiệt, nhìn đôi mắt nhỏ thấp thỏm bất an của hắn, cười nói: “Điểm không tệ, chắc là đậu rồi.”

    Tiền Văn Kiệt lập tức yên lòng, vui vẻ đến phát ngốc: “Thật tốt quá đi!”

    Bị cảm xúc của hắn lây lan, Hách Lộ không khỏi lộ ra một nụ cười thật lòng.

    Thi đậu vào cấp ba đối với nàng mà nói, thật sự là một việc đáng để ăn mừng.

    Sau khi dò điểm xong, theo lý thuyết thì ba người Thiệu Hiển đã có thể rời đi rồi, mục đích chính của bọn họ là đến hỏi thăm thành tích của Hách Lộ thôi mà.

    Chính là, ba người mãi vẫn cứ đứng yên.

    Hách Lộ không khỏi tò mò: “Còn có chuyện gì sao?”

    Thiệu Hiển cùng Bách Châu liếc nhau, rồi dùng ngữ điệu tự nhiên nói: “Bọn mình phát hiện ra một đề tài rất có triển vọng, muốn trao đổi với cậu một chút.

    Tiền Văn Kiệt: “…” Hả, hai người bọn họ có đề tài mới khi nào vậy?

    “Đề tài thế nào?” Hách Lộ bình tĩnh hỏi.

    Thiệu Hiển cười cười: “Đề tài này có chút phức tạp, trong cặp cậu chắc có giấy bút đúng không? Cho mình mượn một chút.”

    Cái thời tiết này, xe buýt nào cũng sẽ mở máy lạnh, giờ cũng không phải giờ cao điểm, không phải chen chúc chật chội, nàng đổ mồ hôi nhiều như vậy, không thể nào là do ngồi xe buýt tới.

    Hách Lộ trầm mặc một chút, bất đắc dĩ nói: “Thôi được rồi, đúng là không thể lừa các cậu được mà.”

    Nàng cũng không biết bọn họ sẽ đến công viên tìm nàng cho nên không hề chú ý đến hình tượng của mình chút nào, không nghĩ tới thế mà lại bị bọn họ nhìn ra.

    “Vừa nãy mình đi phát tờ rơi ở bên kia về.”

    Hách Lộ vừa nói vừa mở cặp sách ra, chỉ thấy bên trong chất đầy tờ rơi, bảo sao nhìn qua đã thấy cặp nặng trĩu.

    “Trời nóng như vậy mà cậu đứng dưới nắng phát tờ rơi?” Tiền Văn Kiệt trừng mắt, giận dữ nói: “Cậu—”

    Hắn vốn muốn nói cậu thiếu tiền lắm sao, nhưng cuối cùng lời vẫn không thoát ra khỏi miệng.

    “Hôm nay phải phát hết bằng này sao?” Hắn dừng một chút, nhíu mày hỏi.

    Hách Lộ gật gật đầu.

    Theo lí mà nói, để cho một cô gái nhỏ làm việc này đã xem như là thuê lao động trẻ em rồi, Thiệu Hiển bọn họ càng có lý do để khiển trách.

    Có điều, công việc này có lẽ là tâm huyết của Hách Lộ.

    Vì cơn giận dữ tức thời mà làm uổng phí toàn bộ cực khổ mà nàng đã trải qua, bọn họ thật sự làm không được.

    Hơn nữa, nếu bọn họ thật sự đi trách móc người thuê nàng lòng dạ độc ác cũng sẽ gián tiếp làm tổn thương Hách Lộ.

    “Chúng ta cùng nhau phát là được rồi,” Thiệu Hiển trực tiếp lấy trong cặp nàng ra một xấp tờ rơi, “Bốn người phát sẽ nhanh hơn, phát xong còn cùng nhau thảo luận đề tài nữa.”

    Trần Bách Châu đương nhiên nghe theo Thiệu Hiển.

    Hách Lộ sững sờ tại chỗ, hoảng hốt nhìn về phía bọn họ.

    “Mình lấy nhiều một chút.” Tiền Văn Kiệt từ trong cặp sách lấy một phần, lại rút thêm một xấp từ trong tay Hách Lộ, nhỏ giọng thầm thì: “Con gái con đứa, phơi nắng đen mất thì phải làm sao?”

    Tuần cuối tháng sáu nắng gắt gỏng, nóng đến vã hết mồ hôi.

    Sự ấm áp trong nháy mắt đã len lỏi vào lòng Hách Lộ, nàng không khỏi cười rộ lên, ánh mắt càng thêm ôn hòa.

    Những lúc thế này mà nói cảm ơn thì quá xa lạ rồi.

    Cách công viên không xa có một đường đi bộ, lượng người không tệ lắm nên bốn người quyết định sẽ đi qua đó.

    Tiền Văn Kiệt đeo cặp sách của Hách Lộ trên lưng, cầm một xấp tờ rơi thật dày, dưới nắng trời chói chang phát từng tờ, từng tờ một.

    Thiệu Hiển và Bách Châu cũng không thua kém chút nào.

    Thời điểm bọn họ học võ đã trải qua không ít đau khổ, phát chút tờ rơi này có thấm vào đâu.

    Càng đông càng hiệu quả mà.

    Bốn người góp sức, tờ rơi rất nhanh đã phát xong.

    “Đi, đi lãnh tiền lương thôi!” Tiền Văn Kiệt tùy tiện dùng tay lau mồ hôi, vui vẻ nói.

    Hách Lộ gật đầu, lại nói: “Chờ mình một chút.”

    Nói xong, nàng chạy qua cửa hàng bên cạnh, mua ba chai nước ướp lạnh rồi đưa cho bọn họ.

    Ba người cũng không từ chối, chỉ là, Tiền Văn Kiệt hỏi: “Sao chỉ mua ba chai? Cậu không khát hả?”

    Vừa dứt lời, Thiệu Hiển liền đưa chai của mình cho Hách Lộ, “Mình với Bách Châu uống một chai là đủ rồi.”

    Hắn biết Hách Lộ đây lại muốn tiết kiệm rồi.

    Nhưng thấy một cô gái nóng đến môi tróc cả da, hắn cũng không đành lòng.

    Đẩy tới đẩy lui mãi, Tiền Văn Kiệt không khách khí nữa, trực tiếp lấy chai nước trong tay Thiệu Hiển nhét vào tay Hách Lộ.

    “Dạ dày Bách Châu không tốt lắm, không uống được nhiều nước lạnh. Hiển Hiển cũng không uống hết, hai người bọn họ uống chung là chuyện thường ở huyện rồi.”

    Này đúng là sự thật.

    Hách Lộ cười cười rồi nhận lấy chai nước.

    Đôi khi nàng cảm thấy, thật ra ông trời cũng rất thương mình mới để mình gặp được người như thế này.

    “Vẫn còn muốn thảo luận đề tài sao?”

    Cô gái nhỏ nghiêng đầu tươi cười hỏi, cuối cùng đứa nhỏ này cũng có bộ dáng của trẻ con nghịch ngợm đáng yêu rồi.

    Thiệu Hiển từ trong túi lấy ra một tờ giấy, thuận miệng nói: “Mình ghi hết ra đây rồi, cậu về cứ từ từ mà xem.”

    Động tác hắn vô cùng tự nhiên, Hách Lộ và Văn Kiệt cũng không nghĩ nhiều.

    Chỉ có ánh mắt của Bách Châu là tối sầm trong chớp mắt.

    Hắn vẫn luôn ở cùng Thiệu Hiển, trừ lúc ngủ và đi vệ sinh ra thì Thiệu Hiển làm gì hắn đều biết hết.

    Nhưng tờ giấy này, cùng với những thứ ghi trên đấy, hắn không hề biết một chút nào.

    Hách Lộ nhận giấy, trịnh trọng bỏ vào cặp.

    Bốn người đi nhận thù lao xong, ba người Thiệu Hiển mới tạm biệt Hách Lộ.

    Trên đường về, Văn Kiệt vẫn luôn mặt ủ mày ê, Thiệu Hiển thấy thế liền hỏi: “Bởi vì chuyện của Hách Lộ sao?”

    “Ừ.”

    Tiền Văn Kiệt từ lúc sinh ra đến giờ, trong nhà chưa bao giờ thiếu ăn thiếu mặc, hắn cũng chưa từng thật sự trải qua sinh hoạt cực khổ là thế nào.

    Nhưng hôm nay, tự mình đứng phát tờ rơi dưới nắng trời chói chang, hắn bỗng nhiên cảm thấy mình sống quá hạnh phúc rồi.

    “Hiển Hiển, Bách Châu, hay là bọn mình giúp Hách Lộ chút đi!”

    Hắn bỗng nhiên hưng phấn hắn lên: “Cậu ấy phát tờ rơi cùng lắm là để đóng học phí thôi mà, tiền học ba năm cấp ba cũng không nhiều lắm, năm nào mình cũng có tiền mừng tuổi hết, mình có thể cho cậu ấy mượn.”

    Một cô gái nhỏ, ngày nào cũng phải phát tờ rơi sẽ mệt chết đi được!

    Thiệu Hiển hiểu ý tốt của hắn, chỉ sợ cô bé ấy sẽ không muốn nhận.

    “Cậu ấy không chịu đâu.” Trần Bách Châu mở miệng nói.

    Nếu không phải đã hạ quyết tâm cả đời này sẽ đi theo Thiệu Hiển, hắn cũng sẽ không yên tâm chấp nhận sự giúp đỡ của Thiệu gia như vậy.

    Nhưng Hách Lộ đâu có ý định sẽ bán mạng cho Tiền Văn Kiệt vì tiền, cậu ấy tình nguyện tự lực cánh sinh, có lẽ nếu Thiệu Hiển cho tiền cậu ấy đóng học, cậu ấy cũng sẽ không nhận.

    “Tại sao?” Tiền Văn Kiệt kinh ngạc, “Mình chỉ cho mượn, đâu phải cho luôn, cậu ấy thông minh như vậy, thi vào một trường đại học tốt xong không phải sẽ càng có tiền đồ hơn sao?”

    Thiệu Hiển cười hỏi: “Không phải lúc trước cậu nói sẽ để dành tiền mừng tuổi cho đến hết cấp 3 để sau này xài sao? Nếu cậu cho cậu ấy mượn, sau này cậu tính sao đây?”

    Tiền Văn Kiệt bỗng nhiên trầm mặc, một lúc lâu sau mới nói: “Nhưng đâu thể thấy chết mà không cứu được.”

    “Quay về thôi, bọn mình bàn cách khác sau.” Thiệu Hiển vỗ vỗ bả vai, an ủi hắn.

    Sau khi về nhà, Thiệu Hiển tắm rửa xong, nằm trên giường nghịch điện thoại, nhắn tin với Văn Kiệt.

    Mới nói được một nửa, bỗng nhiên có người gõ cửa phòng.

    “Mình mang trái cây lên nè.” Giọng Bách Châu khẽ vang lên phía sau cánh cửa, “Mình vào được không?”

    Thiệu Hiển vội vàng đem điện thoại nhét dưới gối nằm, đứng bật người dậy, nói: “Cậu vào đi.”

    Mới tắm xong, trên người Thiệu Hiển còn vương lại mùi sữa tắm thoang thoảng, mùi hương lan khắp phòng, khiến người khác thoải mái vô cùng.

    Hai người ngồi song song trước bàn bóc vải ăn, ăn được một lúc, Thiệu Hiển bỗng nhiên nói: “Ngày mai mình phải ra ngoài có chút chuyện, cậu ở nhà một mình được không?”

    Tay Bách Châu khẽ dừng, rũ mắt: “Không sao, cậu đi đâu vậy?”

    “Chỉ là chút chuyện vặt ấy mà.” Thiệu Hiển nhất thời không thể bịa ra một cái cớ nào, “Mình đi rồi về ngay thôi.”

    Trần Bách Châu nhìn về phía hắn, hàng mi dài đậm tạo thành bóng, che phủ viên lệ chí kia.

    Vẻ mặt thế này làm Thiệu Hiển hoảng hốt nhớ tới Phó Bách Châu kiếp trước.

    Trái tim hắn cứng lại, đang muốn mở miệng nói chuyện, lại thấy Bách Châu cong môi cười nhạt, “Ngày mai nắng gắt lắm, cậu ra ngoài nhớ thoa kem chống nắng đó.”

    Thiệu Hiển vội gật đầu: “Nhớ rồi.”

    Sau khi thất thần ăn xong trái cây, Trần Bách Châu bưng dĩa trái cây chỉ còn toàn vỏ định rời đi. Thế nhưng vừa đứng lên, mắt vô tình liếc thấy điện thoại đang nhét dưới gối nằm.

    Nó chỉ lộ ra phía ngoài một góc màu trắng, ở dưới bao gối màu xanh lam, rất dễ nhận ra.

    Thiệu Hiển chưa từng có thói quen thế này.

    Hắn ở trong phòng một mình, theo bản năng đem điện thoại nhét vội dưới gối, nhất định là có chuyện muốn giấu mình.

    Nhẹ khàng khép cửa phòng lại, Trần Bách Châu đột nhiên dựa lưng vào vách tường. Bàn tay bưng dĩa trái cây có chút run rẩy.

    Thiểu Hiển có chuyện muốn giấu mình.

    Suy đoán này như một thanh kiếm sắc, đâm một nhát một lên người hắn, có chút đau, nhưng không tới mức chịu không được.

    Hắn đã quen đi theo Thiệu Hiển, quen với việc biết mọi thứ về Thiệu Hiển.

    Thiệu Hiển hiện tại có chuyện không muốn cho hắn biết, việc duy nhấy hắn nên làm, chính là vờ như cái gì cũng không biết.

    Cho dù là trợ thủ hay là lấy tư cách là bạn bè, hắn cũng không dám hỏi.

    Trong phòng, Thiệu Hiển lấy điện thoại ra, tiếp tục bấm cho xong tin nhắn còn dang dở.

    Tin vừa gửi đi, Văn Kiệt đã lập tức gọi lại.

    “Hiển Hiển, cậu định tặng Bách Châu cái gì vậy?”

    Vừa rồi Thiệu Hiển nhắn tin, hẹn ngày mai gặp nhau ở quảng trường thế kỉ, còn dặn không được cho Bách Châu biết, muốn tạo cho hắn một bất ngờ.

    Ngày 6 tháng 7 là sinh nhật của Bách Châu, vừa khéo sau Thiệu Hiển một tháng.

    Thiệu Hiển cười tít mắt: “Tới đó rồi biết.”

    Thuộc truyện: Kẻ Thù Vừa Ngọt Vừa Bám Người