Nam thê – Chương 7-8

    1002

    Thuộc truyện: Nam thê

    “Ngươi là quân tử. Ngươi sẽ không xằng bậy.” Trong lòng đang tính toán nếu chính mình cùng y một đấu một, cơ hội không bị trọng thương là bao nhiêu. Nhưng kỳ thật không cần suy nghĩ cũng biết tuyệt đối là đánh không lại tên này. Vì sao ư? Trước không nói đến vóc dáng cao có ưu thế hay không, cũng không kể đến hình thể khác nhau thế nào. Chỉ cần nghe đến danh hiệu của đối phương là tướng quân, sức chiến đấu đã trên 60% rồi. Giống như khi ngươi biết rõ đối phương là cảnh sát, ngươi còn dám ở trước mặt hắn kiêu ngạo sao.

    “Ngươi không cần sợ hãi, ta chẳng qua chỉ muốn dạy ngươi hôn môi như thế nào mà thôi.” Ánh mắt mị thành một đường, khoé miệng cũng lộ ra mỉm cười.

    ” Ta kiên quyết không học, ta không cần ngươi dạy ta! Cũng không muốn học!”

    “Ngươi có biết hôn môi là chuyện trọng yếu nhất của vợ chồng khi ở chung không?”

    “Ta không biết! Hơn nữa chúng ta cũng không phải vợ chồng. Ta không cần học!”

    Loading...

    Đem Lưu Giai ấn ngồi xuống ghế,” Ta nói muốn dạy là dạy, nhắm mắt lại!”

    “A, không cần!”

    “Cần!”

    Bả vai bị nắm thật sự đau, từ chối thật lâu cũng không có biện pháp thoát khỏi tên quỷ này. Biết có giãy dụa thêm nữa cũng vô dụng, hơn nữa bình thường nếu ngươi càng phản kháng y lại càng muốn chinh phục. Nhắm nghiền hai mắt lại. Hung hăng nói:”Khốn kiếp, muốn hôn ngươi mau một chút, hôn xong rồi chúng ta lập tức lên núi.” Quên không biết vĩ nhân hỗn đản nào từng nói qua ” Lui một bước trời cao biển rộng”, hại ta trong hiện tại nhớ đến. Lui một bước sao. Ai……

    “Thả lỏng. Ngươi có biết bây giờ mặt ngươi ra sao không? So với mặt khỉ còn khó xem hơn.”

    “Bằng không ngươi muốn ta như thế nào? Bị người cường hôn còn phải nói cảm tạ sao?”

    “Thả lỏng, cái gì cũng không nghĩ. Chỉ nghĩ đến ta thôi.”

    “Ta cho ngươi 30 giây, ngươi hôn mau một chút.”30 giây có quá dài hay không? Chết thì chết đi, dù sao ta không phải phụ nữ, ta không cần để ý. Nhưng chẳng lẽ là nam nhân liền thật sự không cần so đo sao. Ta không cần. Nhưng mà vẫn gắt gao nhắm mắt lại.

    “Ngoan, không cần lộn xộn.”

    Cái trán cảm thấy thật ấm áp, thân thể Lưu Giai rõ ràng rung rung một chút.

    “Không cần sợ hãi.”

    Nói xong, môi nhẹ nhàng mà chuyển qua hai bên má, tiếp theo là cằm.

    “Ê……” Mở mắt.

    “Đừng nói chuyện.”

    Cuối cùng, áp lên môi Lưu Giai, dùng đầu lưỡi ở trên cánh môi chậm rãi liếm.

    Lúc này Lưu Giai đã muốn rơi vào bên trong cạm bẫy ôn nhu, thân thể cũng thả lỏng, mất đi năng lực phản kháng. Dù sao chưa từng bị khiêu khích qua như thế, dù sao đang ở độ tuổi huyết khí phương cương, dù sao vẫn là cậu nhóc mười bảy tuổi.

    Đột nhiên, Lưu Giai cảm thấy vô lực mà hơi hơi mở ra đôi môi bị dị vật đụng chạm, khớp hàm bị nâng cao, hắn thở gấp một hơi, còn không có bình phục lại, đầu lưỡi đã bị quấn lấy. Cái này là… Lưu Giai cuối cùng thanh tỉnh.

    “Ư, ư……” Dùng hết toàn lực đẩy ra nam nhân đang ôm chặt mình. Nhưng sức lực khác biệt vẫn làm người ta gặp không ít khó khăn. Tuy rằng hai người chênh lệch không đến nỗi như là lấy trứng chọi đá, nhưng cũng không có cách nào đem hai người đặt trên cùng một bàn cân.

    Người nọ hình như đang trong cơn say mê, căn bản là không tính buông tay.

    Đôi mắt mở thật lớn nhìn chằm chằm vào nam nhân đang hôn mình, trong miệng bị điên cuồng mà tiến công. Hô hấp càng ngày càng khó khăn, đột nhiên mắt mở càng thêm lớn, nếu mà tiếp tục trợn to thêm nữa chỉ sợ sẽ rớt ra ngoài luôn.

    Rất muốn hô hấp, đã sắp không thể thở được nữa rồi. Dùng hết toàn lực đạp lên chân Lâm Phong. Lâm Phong thế này mới mở to mắt, hơi hơi buông ra đầu lưỡi, nhưng cũng không lấy ra. Thừa dịp khe hở này, Lưu Giai dùng hết khí lực hô hấp, cảm thấy chính mình cuối cùng sống lại.

    Còn chưa kịp hít thêm vài ngụm không khí, người nọ lại một lần nữa tiến công.

    Mở to hai mắt trừng Lâm Phong, tay không ngừng mà đẩy bờ vai của y, chân cũng không ngừng biến hoá góc độ đạp y. Nhưng người nọ vẫn không chút nào để ý, tiếp tục làm chuyện của mình.

    Hôn cái đã nghiền, Lâm Phong cuối cùng cũng buông ra Lưu Giai.

    Được đến tự do Lưu Giai vội vội vàng vàng một hơi uống cạn chén nước, tiếp theo thở phì phò để lấy dưỡng khí. Hắn cuối cùng biết thì ra hôn môi cũng có thể giết người, nếu không phải hôm nay bản thân tự trải nghiệm, hắn có lẽ sẽ không tin. Hung hăng trừng tên kia.

    Mà tên kia lại giống như không có việc gì ngồi xuống ăn bữa sáng của y, còn không quên nói một câu:” Mau ăn nhanh một chút, bằng không lạnh sẽ không ăn ngon.”

    Mặt lập tức xoát đỏ một mảnh, khốn kiếp, vừa rồi nếu không phải ngươi xằng bậy, ta đã sớm ăn xong rồi.

    Bởi vì bọn họ đang không ngừng lặp lại hành vi tán tỉnh cùng ăn điểm tâm, khi bọn họ có thể xuất phát, đã gần giữa trưa rồi.

    08

    hật vất vả mới ra ngoài được, dọc theo đường đi Lâm Phong luôn thích đi ở bên cạnh Lưu Giai. Hợp thời động một chút tay chân. Một trong những nguyên nhân Lâm Phong thích chọc Lưu Giai là vì biểu tình của cô nương này thật sự quá nhiều, tuy rằng hành vi cử chỉ của nàng không có một chút nữ tính, nhưng mà một cách tinh quái, hiếu động, thật hấp dẫn lực chú ý của người khác.

    “Lưu Giai, Lưu Giai, sao nữ nhi lại mang một cái tên như thế?” Lâm Phong đột nhiên toát ra một câu như vậy.

    Bị hỏi đột ngột, Lưu Giai cũng suy nghĩ có nên nói cho y biết chân tướng hay không, có lẽ vừa đến vách núi đen là có cơ hội có thể trở về. Hơn nữa đối phương tốt xấu cũng là một tướng quân, không nói cho y biết sự thật, tựa hồ không cho y mặt mũi lắm. Bất quá tên này là có máu bạo lực cuồng, một khi nói với y, chính mình còn mạng trở về hay không cũng là vấn đề. Hơn nữa nơi này có nhiều người như thế, cũng không hảo mở miệng nói.

    “Lưu Giai, Lưu Giai.” Lâm Phong lại lặp đi lặp lại cái tên này.” Tên một chữ Giai, hình như có một chút nam tử vị. Mười phần giống tính tình của ngươi. Sau này, ta gọi ngươi là Giai Giai được không?”

    Thiếu chút nữa nôn hết mấy thứ mới ăn sáng hôm nay ra. Hắn đường đường là một đại nam nhân, tuy rằng chưa thể coi là đàn ông, vì chỉ có mười bảy tuổi. Tuy rằng chính mình là một mỹ nhân không hơn không kém, nhưng người trước mắt có phải mù hay không. Từ lần đầu tiên gặp mặt đến bây giờ liền vẫn nhận định chính mình là nữ nhân. Chẳng lẽ chính mình liền ẻo lả như thế sao, nhớ rõ mới trước đây lúc đóng kịch cũng từng có người hoá trang cho hắn thành con gái, nhưng đó là chuyện rất lâu rồi. Nếu không phải chính mình lòng dạ rộng lớn, hơn nữa cũng có sự tình cần y hỗ trợ [ ít nhất muốn y đem chính mình đưa đến vách núi đen, chính mình đối địa hình nơi này hoàn toàn không có khái niệm, người này cũng là tên sắc quỷ, mỹ nhân kế hẳn là tốt nhất dùng], hắn tuyệt đối sẽ mắng to tên trước mắt là người mù.

    “Kêu Giai thì tốt rồi. Chúng ta vẫn là đi nhanh một chút thôi.” Ta rất muốn mau một chút cùng ngươi nói bye bye.

    “Ta vừa rồi đã nói là ngồi kiệu tốt hơn, ngươi còn nói cái gì không cần.”

    “Kiệu đi quá chậm, hơn nữa những người khác đều đi bộ, chỉ có hai người chúng ta ngồi, ngươi không thấy ngượng ngùng sao?”

    “Có cái gì ngượng ngùng. Đây là bổn phận.” Liếc mắt người nọ một cái thật dài, trách không được mọi người đều nói làm quan luôn tự cao tự đại, thật rõ ràng, người này chính là một trong số đó.

    “Dù sao đã muốn đi một đoạn đường rồi, chính ngươi cũng nói sắp đến. Không cần dong dài.”

    Gần đến đỉnh núi, Lâm Phong lệnh thuộc hạ chờ phía dưới. Tiểu Thuý tuy rằng khẩn cầu được ở lại, nhưng Lâm Phong không đồng ý.

    Vừa lên đến đỉnh núi, Lưu Giai liền tìm kiếm địa điểm cụ thể mà mình xuất hiện lúc ban đầu.

    “Hình như là bên cạnh hai tảng đá này.” Vừa nói, vừa lấy tay huơ huơ trong không khí, muốn tìm ra cái khe thời không gì gì đó. Kết quả mặc kệ làm như thế nào cũng sờ không thấy.

    “Giai Giai, ngươi đang làm cái gì?” Người đứng ở một bên xem diễn mở miệng.

    “Bảo ta Giai. Không có cái gì, ta…… Ta đây là muốn nói cho ngươi tình hình lúc đó.”

    Lâm Phong đi đến bên cạnh Lưu Giai, biểu tình trở nên nghiêm túc.

    “Lúc ấy ta chính là đứng ở chỗ này. Ngẩng đầu liền thấy một cô gái đứng bên kia, đang lao về phía vách núi đen. Khi nàng phát hiện ra ta, chúng ta đều ngừng lại một chút. Nhưng rất nhanh cô gái kia liền tiếp tục lao về phía trước. Đương nhiên chỉ trong tíc tắc, nàng biến mất ngay trong phạm vi tầm mắt của ta. Chắc là ngã xuống đi.” Nhìn sắc mặt Lâm Phong, phát hiện vẻ mặt của y cũng không có cái gì biến hoá.

    Trực giác cho rằng Lưu Giai không nói dối, Lâm Phong cũng không tiếp tục truy vấn, ngược lại đem lực chú ý tập trung tìm kiếm thi thể. Núi này không chỉ hiểm trở, hơn nữa còn bám đầy rêu xanh cùng thực vật, nếu từ trên này nhảy xuống chỉ sợ không có khả năng toàn mạng, thậm chí là tan xương nát thịt. Đây là một vách núi đen sâu hun hút.

    “Phong, ngươi nói nên làm sao tìm đây? Nàng đại khái là từ nơi này ngã xuống, từ nơi này không thể đi xuống, không bằng chúng ta tìm từ dưới chân núi đi. Có thể phía dưới đó có đường thông lên đây thì sao.”

    “Khả năng không lớn. Vùng này đều là vực thẳm vách đứng. Ngươi nhìn xuống xem cũng biết, phía dưới đều là đường dốc cheo leo không dễ đi. Cũng không có người đi. Mà nơi duy nhất thông với phía dưới kia chính là một mảnh rừng rậm được xưng là Ma Chi Lâm.”

    “Thế, chúng ta phải từ nơi đó đi vào tìm sao?”

    “Không có khả năng tìm được.”

    “Vì sao?”

    “Khu rừng rậm kia cả ngày sương mù dày đặc, chỉ cần đi vào sẽ bị chúng nuốt hết, chưa từng có người có thể từ bên trong đi ra. Đó là một khu rừng cấm.”

    “Ồ, thì ra còn có khu rừng rậm như vậy a. Vậy thì phải nói là không ai nguyện ý đi vào, không đi vào tự nhiên tìm không thấy thi thể. Qua một thời gian thi thể tự nhiên sẽ hư thối tan rã, nói cách khác không cần đi tìm chi cho mất công.”

    Lâm Phong mỉm cười, lúc này y thật sự tin tưởng Vĩnh Thi là tự mình nhảy xuống, bởi vì nếu có tên hung thủ nào giống như Lưu Giai, đã sớm bị đưa vào đại lao. Càng đừng nói là sau khi giết người còn bắt nàng giả bộ thành người bị hại lại càng là chuyện khó khăn đối với nàng. Nếu có người nguyện ý thuê một thích khách như thế, chủ nhân của nàng nhất định là một tên ngốc.

    Thuộc truyện: Nam thê