Thái giám – Chương 23-24

    Thuộc truyện: Thái giám

    Chương 23

    Chủ tử được hoàng thượng cho tham gia vào đội ngũ nam tuần theo vua làm bạn trên đường đi. Tin tức này giống như pháo hoa đang nổ trong Sơn Thủy Cư, rồi mới rơi lả tả đến các cung khác, chỉ trong chốc lát, Tiêu Ngữ trở thành cái để mọi người xả giận, mọi loại ánh mắt phẫn nộ đố kị, thèm muốn thất vọng đều tập trung trên người hắn. Một kẻ tầm thường, một thái giám thấp hèn, hắn có tư cách gì để được hưởng sự ân sủng của hoàng thượng như vậy, cho dù được phong làm quý nhân, nhưng trên thực tế, hắn cùng lắm cũng chỉ là một cung nô mà thôi a.

    Tiêu Ngữ vạn sự đều không để ý, làm sao có thể quản được sự bất mãn của người khác, hắn vẫn còn đang suy nghĩ xem chuyện sắp được về Dương Châu liệu có phải là thực hay không, hắn không hề biết, tại Sơn Thủy Cư lúc này đã trở nên hết sức lộn xộn, vì vậy mà còn có tâm tình đi thăm bồn hoa của Cẩm tú các. “Ân, bồn hoa hồng này cũng cần phải sửa cành rồi, bằng không sẽ chết mất. Còn bồn kiếm lan này, không nên tưới nhiều nước như vậy. A, bồn đỗ quyên này nở thật là đẹp, nhưng thật đáng tiếc, không thể làm cho nó tiếp tục ra hoa kết quả”.

    Hắn vừa xem vừa đưa ra nhận xét, thái giám phụ trách quét dọn Cẩm Tú các thì ở một bên nhanh chóng ghi chép lại, dùng ánh mắt ngưỡng mộ không gì sánh được nhìn vị quý nhân bình dị gần gũi, ngực thầm nghĩ: Tiêu quý nhân thật tốt a, thân thiết như vậy, còn dạy ta làm thế nào để chăm sóc hoa, nếu như không được hắn chỉ bảo, ta chỉ là một tiểu nhân dốt đặc cán mai về dưỡng hoa làm sao biết được mấy thứ này, đến lúc để hoa chết, xui xẻo còn không về chỗ ta. Ân, vì cái gì hắn lại ân cần như vậy chứ? Cho dù trước đây hắn từng làm thái giám nhưng bây giờ hắn lại là quý nhân, vậy thì vì cái gì lại ân cần như vậy chứ? Hơn nửa ngày, Tiêu Ngữ mới nói xong, hắn thấy tiểu thái giám đã ghi đầy những dòng chú ý mới áy náy cười nói: “Xin lỗi, trước đây ta có làm qua việc chăm sóc hoa ở chỗ Tình phi nương nương, cũng được 20 năm rồi, kết quả là chính mình cũng bị dưỡng thành một người có bệnh yêu hoa như mạng sống của mình”.

    Đầu của tiểu thái giám như muốn rớt khỏi cổ: “Nô tài thật có phúc, quý nhân chịu dạy nô tài, là tổ tiên nô tài ngày xưa đã tích đức, không biết đã tích đức bao đời nữa a”. Vừa dứt lời chỉ thấy Tiêu Ngữ suy sụp cúi đầu: “Không cần gọi quý nhân, cứ kêu ta là Tiêu Ngữ được rồi , bọn Ôn công công đều gọi ta như vậy, bị kêu quý nhân ta nghe không quen”.

    Loading...

    Phía cửa truyền đến tiếng cười nhẹ: “Tiêu Ngữ a, nếu nói ngươi là chủ tử bình dị nhất trong hậu cung, ngươi xưng đệ nhị, chắc chắn sẽ không có ai dám xưng đệ nhất”. Ngoảnh lại, thấy Hạ Vô Ưu dáng vẻ nhàn nhã tiêu sái đi đến, tiểu thái giám lật đật quỳ xuống yết kiến.

    Lời nói này đáng lẽ là một câu khen ngợi nhưng khi nghe vào tai Tiêu Ngữ, như thế nào cũng cảm thấy kỳ cục, hắn không phục ngẩng đầu lên: “Ai nói thế? Ta cũng rất hung dữ a, ngày hôm qua sau khi ngươi đi, Duyên Hỉ đã bị ta đuổi giết nửa ngày. Hừ, ai bảo hắn dám hại ta, nói ta để bộ dạng thế kia thì ngươi sẽ làm ngươi không thích”.

    Hạ Vô Ưu nhíu mày: “Nga? Thật nghĩ không ra Tiêu Ngữ của trẫm vậy mà cũng đuổi giết nô tài, không biết là dùng cái gì để đuổi giết a? Không biết Sơn Thủy cư lại có loại vũ khí có uy lực như vậy, nói ta nghe một chút.” Hắn hứng thú hỏi thêm một câu làm Tiêu Ngữ đỏ bừng mặt, lắp bắp nửa ngày, dưới sự dồn ép của Hạ Vô Ưu mới khó khăn phun ra bốn* chữ: “Lông gà… Chổi lông gà…”.

    Lần này không chỉ Hạ Vô Ưu ngay cả Y Đức cùng tiểu thái giám đang quỳ cũng nhịn không được len lén cười thầm, Tiêu Ngữ càng lúc càng thấy bối rối, hắn phát hiện ở trước mặt Hạ Vô Ưu, càng ngày càng che giấu không được tính cách thật của bản thân, rốt cuộc là vì sao? Hay là do đêm qua hắn tình cờ biểu hiện sự ôn nhu? Mình… hẳn là sẽ không ngu muội như thế. Không được, hắn phải bình tâm lại, nhất định không được động tâm.

    Buổi trưa, sau khi Hạ Vô Ưu dùng xong cơm cùng Tiêu Ngữ, mới để hắn quay về, nhìn bóng lưng nhảy nhót rời đi, hắn bỗng nhiên nhàn nhạt hỏi Y Đức: “Ngươi nói xem, trẫm… có phải đã thay đổi rất nhiều không?”

    Y Đức lại càng hoảng sợ, nhớ tới hắn tại Sơn Thủy Cư nói chuyện, vội vàng cung kính nói: “Có chỗ a, hoàng thượng người đừng qua lo lắng”.

    “Lo lắng cái gì chứ?” Hạ Vô Ưu nhẹ nhàng hạ mắt, lẩm bẩm: “Chỉ là đồ chơi mới thôi đúng không? Thế nhưng trẫm vì sao cứ thích ở cùng một chỗ với hắn, vì cái gì lúc nào cũng muốn ở cùng một chỗ với hắn, chỉ vì cảm thấy như thế sẽ giúp mình cảm thấy thư giãn, như thế… thấy tràn ngập sức sống cùng hứng sao?”.

    xxxxxxxxxxxxxxxxxxx

    Tiêu Ngữ trở lại Sơn Thủy Cư, nói một câu “ Ta đã trở về” còn chưa nói hết câu, mười mấy nô tài liền vừa khóc vừa cười chạy đến, suýt chút nữa dọa hắn đến ngây ngốc, có phải hay không lúc ta không có ở đây, chủ tử của biệt cung đã tới đây, đem bọn họ hành hạ một trận. Chưa kịp mở miệng hỏi, Duyên Hỉ đã bắt đầu nắm góc áo hắn khóc lóc: “Tiêu Ngữ, chúc mừng ngươi, ô ô ô , chúc mừng ngươi…”

    Tiêu Ngữ vội vã đỡ hắn ngồi xuống, lại nói: “ Nếu như ngươi đừng khóc chư lệ hoa đái vũ như thế thì lời chúc mừng sẽ thoải mái hơn nhiều.” Hắn mới vừa nói xong, Duyên Hỉ liền ngừng khóc, giả vờ bộ dáng buồn nôn nói: “ Không cần khoa trường như thế, lệ hoa đái vũ, buồn nôn…”

    Tiêu Ngữ khôi phục lại hình dạng thường ngày, lúc này mới hiếu kì hỏi: “Tất cả mọi người bị sao vậy? Ta vừa mới về đã nghe tiếng kêu than ngút trời, là biệt cung có người khó dễ các ngươi sao?” Hắn vừa nói xong, mọi người đều khôi phục lại hình dáng lúc trước, cuối cùng Duyên Hỉ là người điểm tĩnh nhất, cũng là nước mắt lưng tròng nói: “Không có, ngươi… ngươi không phải được hoàng thượng chọn vào đội ngũ Nam tuần sao? Chúng ta… chúng ta đều cảm thấy vui mừng cho người”.

    Tiêu Ngữ nhìn rõ ràng cặp mắt kia viết bốn chữ “Ta có nguyện vọng”, nghi ngờ nói: “Không đúng, chỉ đơn giản như thế thôi sao? Đừng tìm ta thừa nước đục thả câu, có cái gì thì mau nói đi”.

    Chương 24

    Duyên Hỉ đưa tay quệt nước mắt, vẻ mặt bất mãn nói: “Tiêu Ngữ, rốt cuộc là ngươi nói ai cùng ai thừa nước đục thả câu? Chẳng lẽ chúng ta đối xử với ngươi tốt như thế nào, ngươi còn không hiểu sao?” Đến khi thấy đối phương hiện vẻ mặt ngỡ ngàng “Ta hiểu được cái gì a”, hắn đột nhiên nhớ tới: đúng rồi, con người này ngoài hoa thì chẳng quan tâm đến những việc khác, lần trước còn hỏi ta chuyện thị tẩm, có thể hắn thật sự không biết. Thế là vội vàng hắng giọng, làm một điệu bộ vô cùng tươi cười nịnh nọt: “Có điều này, chủ tử a……” Lời nói chưa xong, Tiêu Ngữ đã sợ tới mức ngồi nép vào một chỗ, lớn tiếng nói: “Hạ nhân khi có điều gì thỉnh cầu thì thi lễ, chớ có vòng vo.”

    Duyên Hỉ thu hồi vẻ mặt tươi cười, hừ một tiếng nói: “Không vòng vo thì không vòng vo, dù sao cũng quay trở về việc đó, ngươi không phải được tuyển nhập và đội ngũ nam tuần sao? Những chủ tử từng được tuyển đi đều được cho phép mang theo ba nô tài đắc lực của mình cùng đi, nói cách khác, Sơn Thủy cư của chúng ta cũng được phép mang theo ba người, Tiêu Ngữ, nói thật, tất cả chúng ta đều muốn đi, cho dù ngươi có thể không được về thăm lại cố hương, thế nhưng có thể ra ngoài cung một chuyến, nhìn xem thế giới bên ngoài hiện giờ là như thế nào, cũng coi như một dịp hiếm có, đáng tiếc chỉ có thể đi ba người, ngươi nên tuyển trước đi!”. Suy nghĩ thêm một chút, rốt cuộc hắn khụ khụ hai tiếng rồi nói tiếp: “Khụ khụ, việc đó…..Hay là ngươi mang ta đi cùng đi? Việc này….. dù sao ta cũng là tổng quản thái giám của Sơn Thủy cư a. “

    Tiêu Ngữ nghĩ thầm: quy định này do ai đề ra vậy, chỉ khiến cho ta đắc tội với mọi người thôi. Con mắt nhìn Duyên Hỉ, lạnh lùng nói: “Nga, ta mang ngươi đi cùng làm gì a? Dù ta cho ngươi đi cùng, nhưng ngươi sẽ lại cùng Hoàng Thượng thông đồng, gạt ta ăn mặc theo kiểu hắn thích có phải không?” Hắn vẫn còn hận Duyên Hỉ buổi tối hôm trước lừa hắn, bởi vậy mới trêu đùa, cũng không có ý gì cả, nhưng Duyên Hỉ lại quá sợ hãi, phịch một tiếng quỳ xuống kêu rên nói: “Không thể a Tiêu Ngữ, ngươi không thể nhẫn tâm như thế a, ta….. chẳng qua lúc đó…..chẳng qua lúc đó cũng chỉ là việc bất đắc dĩ …..” Hắn càng kêu gào âm thanh phát ra càng chói tai, Tiêu Ngữ vội bịt kín lỗ tai nói: “Dừng lại, dừng lại, ta nói giỡn với ngươi mà, ngươi lại nghĩ là thật sao .”

    Duyên Hỉ lúc này mới đứng lên, vỗ vỗ vào ngực nói: “Tiêu Ngữ ngươi xem, hù chết người còn không đền mạng là sao? Linh hồn nhỏ bé của ta đều bị dọa bay cả rồi.” Lời này tuy là vui đùa, nhưng cũng nhìn ra được khát vọng trong lòng. Tiêu Ngữ nhìn ánh mắt ngập tràn hi vọng, trong lòng vừa chua xót vừa khó xử: tất cả mọi người đều muốn đi, rốt cuộc là cho ai đi thì tốt? Chợt liếc mắt một cái thấy ở người bên cạnh là Duyên Hỉ đang cười trộm, trong lòng có chủ ý, ân một tiếng nói: “Duyên Hỉ, ngươi đi là ta đã định rồi, còn lại hai người nữa thì ngươi quyết định đi.”

    Duyên Hỉ choáng váng, nói vậy là mình sẽ phải đắc tội với mọi người rồi, Tiêu Ngữ dù sao cũng là chủ tử, hắn tuyển ai đi, mọi người cũng không dám phàn nàn hay oán giận, nhưng chính mình lại không giống với hắn, tuyển ai không tuyển ai a, lời này Tiêu Ngữ cố ý nói ra, mặc dù thông minh, nhưng thật khó khi phải chọn lựa, ghét nhất đám người của chính mình xem hắn như chủ tử, lập tức cười khổ nói: ” Nếu là ở nơi khác trong cung thì tốt rồi, có lẽ ta sẽ là tham quan, việc này thật béo bở, không chừng mọi người sẽ tặng ta vô số tiền của.”

    Tiêu Ngữ trừng mắt liếc hắn một cái, thấp giọng nói: “Ngươi dám, ta ghét nhất chính là những kẻ mượn gió bẻ măng “. Trong lòng nhớ tới trước đây, thầm nghĩ chính mình cực nhọc vất vả mới có được hai mươi lăm lượng bạc, nhưng tất cả đều rơi vào tay vương bát đản kia, kết quả cuối cùng chính mình cũng bị nắm lấy, không chạy thoát được vận mệnh, cuộc mua bán này thật sự là lời lớn, nếu tên hỗn đản kia tuân thủ lời hứa không đi mật báo, nhất định mình phải tố giác hành vi hèn hạ của hắn.

    Cứ như vậy, mọi người đều chuyển sang “trận địa” khác, đến bên Duyên Hỉ nhõng nhẽo mong được chọn đi. Tiêu Ngữ nhìn Duyên Hỉ bị mọi người bao quanh, bộ dáng thì đang kêu khổ thấu trời, nhịn không được cười, còn mình thì được hưởng thanh nhàn, chậm rãi đi tới cửa sổ chăm chú thưởng thức mấy bồn hoa cỏ phía trước, thỉnh thoảng cầm lấy cây kéo đem cắt bỏ cành hoa dư thừa, lại tiện tay tưới nước hay xới đất cho tơi xốp, đang đắc ý vui vẻ, bất chợt ngoài cửa sổ vang lên một thanh âm có chút quen thuộc: “Ngươi hiện giờ là thân phận quý nhân, sao còn phải loay hoay làm mấy việc này, trong phòng chẳng lẽ không có nô tài hay sao?” Hắn kinh hãi ngẩng đầu, một dung nhan khuynh quốc quen thuộc, đó là Tình phi nương nương, theo sau nàng cũng là một tuyệt sắc giai nhân, Mai phi.

    Tiêu Ngữ trong lòng rùng mình, vội vàng định quỳ xuống thi lễ, nhưng lại bị một cánh tay thon dài đỡ lấy, Tình phi mặt mày hớn hở cười nói: “Ta nghe nói Hoàng Thượng thấy ngươi cũng không bắt ngươi phải thi lễ, huống chi ta chỉ là một phi tử, mau đứng lên đi, đừng như vậy.” Nói xong nắm lấy tay Mai phi, bước vô phòng, Duyên Hỉ và đám người kia vội vã thu lại vẻ mặt tươi cười, cẩn thận bưng trà đoan thủy hầu hạ, Tiêu Ngữ ngồi tại hạ thủ, âm thầm suy nghĩ chủ tử địa vị tôn quý đi vào nơi này ắt hẳn phải có mục đích gì, ngoài miệng rất muốn từ chối nhưng vẫn phải bồi cười, nói: “Nương nương có gì phân phó, kêu nô tài một tiếng là được rồi, hà tất phải nhọc thân đến nơi đây?”

    Tình phi hé miệng cười nói: “Ôi, còn tự xưng nô tài, ta thật không hiểu nổi, hiện giờ ngươi đã là người của Hoàng Thượng, chúng ta đều giống nhau thôi.” Ngay cả nói Tiêu Ngữ cũng không dám, Tình phi lại chuyển hướng sang Mai phi cười nói: “Muội muội xem, bộ dạng làm sao vậy? Nơi trồng hoa của ta hiện giờ bị một tá người quẫy cho nháo nhào lên, thật đúng là làm cho người ta trong lòng cảm thấy rỗng tuếch cho dù có yêu thích đến đâu.”

    Tiêu Ngữ suýt nữa thì nôn ra, Tình phi so với chính mình tuổi còn nhỏ hơn, khi mình trồng các loại hoa nở tràn đầy xuân sắc tại Xuân các, nàng mới được phong làm Thục phi được ban thưởng cư ngụ tại Xuân các, hiện giờ lại dùng cái kiểu đại tỷ nói chuyện như bà cụ non. Cũng may Mai phi thoạt nhìn đã là người thanh tao lịch sự, nghe vậy chỉ cười, nhẹ giọng nói: “Tỷ tỷ thật biết cách chọn người, ta đang xem cách ăn mặc của hắn, rất tự nhiên, không phải làm cho người ta nhìn vào có cảm giác dễ dàng thoải mái lắm sao?” Nàng vừa dứt lời, bên cửa liền vang lên một thanh âm thong thả: “Cách ăn mặc rất tự nhiên, những lời này của Mai phi thật là hợp ý trẫm.”

    Thuộc truyện: Thái giám