Thanh xuyên chi mãn hán toàn tịch – Chương 61-65

    Thuộc truyện: Thanh xuyên chi mãn hán toàn tịch

    ☆ Món ăn thứ sáu mươi mốt

    Đêm nay, Tử Tu vẫn bận đến nửa đêm mới ngủ, nghĩ đến ngày mai mọi người sẽ giật mình đến thế nào thì Tử Tu cảm thấy hết thảy đều đáng giá. Trận cuối cùng này, y nhất định phải thắng!

    Vì vòng thi cuối cùng, nguyên liệu nấu ăn là do bản thân tự chọn lựa, và cũng để tiện hơn nên dụng cụ làm bếp linh tinh đều do bản thân chuẩn bị. Bởi vậy khi mọi người thấy Tử Tu đẩy một chiếc xe gỗ đến bên bàn thì đều rất kinh ngạc.

    Trên xe gỗ có một khối gì đó được đậy lại bởi một tấm vải đen, không ai đoán được bên trong là thứ gì. Thần sắc của Tử Tu rất bình tĩnh, không buồn quan tâm đến ánh mắt mọi người đang nhìn mình. Mục Đức trầm tư nhìn Tử Tu, hai hàng chân mày khẽ cau lại.

    “Lần này nhất định sư phụ sẽ thắng.” Tùng Viễn hưng phấn nói với Trình Lễ.

    Loading...

    Trình Lễ gật đầu, khóe miệng hơi cong lên, trong mắt không giấu được ý cười. Tối hôm qua ông cùng Tử Tu bận đến tận khuya là vì để chuẩn bị món ăn này.

    Nhóm ba người Khang Hy thoáng kinh ngạc nhìn Tử Tu, Tử Tu không mang theo dụng cụ làm bếp lẫn nguyên liệu nấu ăn, rốt cục là y định làm món gì? Lúc này tất cả mọi người đều hiếu kỳ không rõ thứ trên chiếc xe gỗ mà Tử Tu đẩy vào rốt cục là thứ gì.

    Người chủ trì tuyên bố trận đấu bắt đầu, Mục Đức thu hồi ánh mắt, hôm nay hắn muốn làm món Tổ Yến Đường Phèn, tổ yến mà hắn sử dụng là loại huyết yến cực kỳ quý giá. Trải qua sự chọn lựa tỷ mỉ, cuối cùng Mục Đức mới chọn ra được loại tổ yến này. Mục Đức tin chắc rằng món tổ yến này sẽ trở thành món ăn được lưu danh thiên cổ.

    Bởi vì Mục Đức đã sớm xử lý tổ yến trước nên lúc này hắn chỉ cần dùng nước để chưng, thời gian chưng tổ yến không dài nhưng trong suốt quá trình này Tử Tu không hề nhúc nhích mà chỉ lẳng lặng nhìn hắn.

    Mục Đức có hơi mất kiên nhẫn nhưng không cách nào phát ra được, rốt cục thì người kia muốn làm cái gì? Hay là y đã sớm đoán mình sẽ thua nên quyết định bỏ cuộc sớm?

    Tử Tu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ cuộc, y đang đợi, đợi Mục Đức chưng tổ yến xong. Thời gian mà y phải đợi không lâu, Mục Đức vốn tinh thông trù nghệ, chẳng mất nhiều thời gian đã chưng tổ yến xong.

    Mục Đức liếc nhìn Tử Tu, phát hiện đối phương vẫn không nhúc nhích, miếng vải đen vẫn phủ kín cái thứ trên xe gỗ. Mục Đức nở nụ cười khiêu khích bưng tổ yến đi đến chỗ giám khảo.

    “Món ăn này của nô tài là Tổ Yến Đường Phèn, được làm từ huyết yến quý giá, món này tư âm nhuận táo, ích khí cường thân, Hoàng thượng và hai vị đại nhân, xin mời dùng thử.”

    Tổ yến vốn rất quý báu, nếu không phải là người có tiền thì không có cơ hội được ăn, càng đừng nói tới thứ huyết yến cực phẩm này, người có thể ăn được lại càng ít hơn. Nhưng mà ba vị đang ngồi trên ghế giám khảo kia không có khả năng chưa ăn qua, tuy nói hương vị không nhất định là tốt như thế này.

    Tổ yến được chia ra làm ba phần dâng lên cho ba người, ba người đánh giá hình thức trước, sau đó dùng thìa múc một muỗng cho vào miệng. Tổ yến mềm mại nhưng cũng dai giòn, hương vị thuộc vào loại cực phẩm.

    Trát Ba nói một tiếng “tốt” với Mục Đức rồi lại vui vẻ ăn một miếng.

    Món tổ yến này của Mục Đức nấu có độ ngọt vừa phải, không lẫn một chút tạp chất, dùng vào thời tiết này cũng vừa vặn thích hợp, ngay cả Khang Hy cũng không nhịn được muốn khen một tiếng.

    “Ăn quá ngon.” Sứ thần Bồ Đào Nha không keo kiệt mà khen ngợi.

    Mục Đức lộ ra ý cười, cảm thấy vừa rồi mình quá đa tâm, hắn luôn rất tự tin vào tay nghề của mình, không có khả năng hắn lại thua được. Món Tổ Yến Đường Phèn này hắn đã nghiên cứu rất lâu mới làm ra được, hoàn toàn khác hẳn với những món Tổ Yến Đường Phèn bình thường. Mục Đức dám khẳng định không có ai trên thế gian này có thể nắm rõ về món Tổ Yến Đường Phèn này bằng hắn.

    Mục Đức lui về chỗ của mình, mọi người cùng nhau nhìn Tử Tu.

    Trát Ba nhịn không được hỏi: “Không biết hôm nay Lâm ngự trù định làm món gì?”

    Tử Tu không nhanh không chậm đáp: “Thiên hạ danh thái vô xuất kỳ hữu(*), nô tài chọn nấu một trong mười món ăn đứng đầu thiên hạ —— óc khỉ!” Sau đó “soạt” một tiếng Tử Tu xốc miếng vải đen lên, lộ ra thứ nằm trên xe gỗ, đó là một con khỉ chỉ lộ ra một cái đầu, con khỉ bị bịt miệng nên không thể phát ra âm thanh nào.

    (* đại khái là món ăn nổi danh trong thiên hạ không ngoài món này.)

    Mục Đức ngẩn người, óc khỉ, Tử Tu muốn làm óc khỉ! Mục Đức từng định làm món này nhưng cuối cùng đành bỏ cuộc, thứ nhất là không dễ tìm được giống khỉ quý, thứ hai cũng dễ để lộ bài để người khác đoán được mình sẽ làm món gì. Cho nên cuối cùng Mục Đức đành phải lựa chọn món Tổ Yến Đường Phèn, nhưng hắn không thể tin được Tử Tu lại chọn làm món óc khỉ này.

    Giống như sự khác nhau một trời một vực giữa Chân Vịt Phỉ Thúy và Chân Vịt Nướng, món Tổ Yến Đường Phèn dù quý báu như thế nào cũng kém xa óc khỉ. Óc khỉ là một trong mười món ăn hàng đầu, nó là món ăn còn hoàn hảo cũng như tàn ác hơn cả món Chân Vịt Nướng.

    Tử Tu mỉm cười, cầm lấy dao chém ngang đầu con khỉ, sọ khỉ lập tức rơi ra, óc khỉ chảy ra, Tử Tu nhanh nhẹn thu vào trong chén.

    Không ít người dám nhìn tiếp, chỉ cảm thấy món ăn này so với món Chân Vịt Nướng ngày hôm qua còn tàn bạo và đẫm máu hơn. Khang Hy nhìn Tử Tu chằm chằm, không tin Tử Tu lại thật sự làm món ăn này.

    “Thật đúng là rất giống, nếu không phải con sớm biết rõ thì nhất định cũng bị lừa.” Tùng Viễn lẩm bẩm, Trình Lễ hài lòng nở nụ cười.

    Đúng như lời Tử Tu nói, đây là món ăn khiến cho không ai có thể chối từ. Óc khỉ thơm ngon nổi tiếng thiên hạ, bao nhiêu người muốn ăn mà không được. Tử Tu bưng ba phần óc khỉ đến bàn của giám khảo đặt xuống.

    Hương vị của óc khỉ rất thanh đạm, vừa cho vào miệng thì trôi xuống ngay, nhưng sau khi nuốt xuống rồi thì trong miệng vẫn còn lưu lại một hương thơm nhàn nhạt mãi không tan đi.

    “Đây mới đúng là thứ thơm ngon nhất thiên hạ.” Sứ thần Bồ Đào Nha tán thưởng, cắm đầu ăn sạch bát mới ngẩng mặt lên, vẻ mặt vẫn còn thòm thèm.

    Trát Ba cũng gật đầu: “Không có món nào ngon hơn món này!” Tuy điều này đồng nghĩa với việc người mà Trát Ba tiến cử thua cuộc nhưng Trát Ba tuyệt không hối hận.

    Khang Hy chỉ nếm một chút rồi bỏ muỗng xuống, hắn nghiền ngẫm nhìn Tử Tu, dường như không hiểu nổi suy nghĩ trong đầu y.

    Tử Tu cười khẽ, quỳ xuống đất nói: “Xin thứ cho nô tài tội khi quân.”

    Mọi người sửng sốt, không rõ Tử Tu có ý gì? Chỉ có Trình Lễ cùng Tùng Viễn lại nở nụ cười.

    Khang Hy gật đầu: “Thứ ngươi vô tội, ngươi nói đi.”

    Tử Tu thẳng thắn nói: “Thật ra đây không phải là óc khỉ mà chỉ là đậu hủ mềm(*) mà thôi. Con khỉ mọi người vừa thấy là nô tài tự khắc ra, sau đó cho đậu hủ mềm vào giữa.” Tử Tu ngừng một chút rồi lại nói tiếp: “Nô tài có tội, xin Hoàng thượng trách phạt.”

    (*) Là tàu phớ đó, cái món tàu hủ mềm ăn với nước đường có bỏ gừng, tại để tàu phớ nghĩ nhiều bạn miền nam không biết =v=

    Không biết vì sao, Khang Hy lại thở phào nhẹ nhõm một hơi, hắn biết Tử Tu không phải là người như vậy, Tử Tu là người vô cùng lương thiện, sao có khả năng đi làm món óc khỉ?

    Mọi người ngạc nhiên, đậu hủ mềm mà lại có thể làm ra được vị như óc khỉ!

    Trát ba không thể tin được nhìn xuống cái chén của mình, bên trong trống rỗng, sớm đã bị vét sạch. Sứ thần Bồ Đào Nha cũng rất kinh hãi, không tin được món ăn cực ngon vừa rồi chỉ đơn giản là đậu hủ mềm.

    “Có thể sử dụng đậu hủ mềm nấu ra được món óc khỉ, trẫm nghĩ lần này chư vị sẽ không ai có dị nghị khi người thắng là Lâm ngự trù chứ?!” Khang Hy đắc ý quét mắt nhìn Trát Ba, Trát Ba lập tức gật đầu đáp “phải!”

    Lần này, ngay cả Mục Đức cũng không thể không bội phục trù nghệ cùng với trí tuệ của Tử Tu. Tuy hắn cũng có khả năng nhưng hắn lại không thể nghĩ ra được món ăn này.

    Tử Tu ngẩng đầu mỉm cười với Khang Hy, thấy Khang Hy dùng ánh mắt dịu dàng nhìn mình, không khỏi xấu hổ cúi đầu.

    Ba vòng tỷ thí, Tử Tu thắng hai trận, đương nhiên là người thắng chung cuộc, tất cả mọi người rất cao hứng vì Tử Tu đã giữ lại thể diện cho Đại Thanh.

    Khang Hy hỏi: “Lâm ngự trù, trẫm nên thưởng cho ngươi cái gì đây?”

    Tử Tu vội lắc đầu: “Vì Đại Thanh làm việc, vì Hoàng thượng làm việc, nô tài nào dám cầu xin ban thưởng?!”

    Khang Hy không khỏi buồn cười, người này nói những lời này dường như càng lúc càng trôi chảy. Bất quá Khang Hy đương nhiên không bỏ qua cơ hội tốt để bồi thường cho Tử Tu, lần trước Hoàng tổ mẫu đã tịch thu Kim bài miễn tử của Tử Tu, hắn định đưa cho Tử Tu một tấm khác.

    Nhưng mà lời ra đến bên miệng thì Khang Hy lại nghĩ lại, Tử Tu coi trù nghệ là lẽ sống, tất nhiên nên bồi thường cho Tử Tu trên phương diện này thì tốt hơn.

    “Lâm ngự trù, ngươi lập công cho Đại Thanh, nay trẫm phong ngươi là “Thiên Hạ Đệ Nhất Ngự Trù”, như thế nào?”

    Mọi người khiếp sợ, Tử Tu thì kinh ngạc há to miệng, “Thiên Hạ Đệ Nhất Ngự Trù”, vinh dự này y thật sự có thể nhận sao?

    Khang Hy tươi cười nhìn Tử Tu, thần sắc rõ ràng là không cho từ chối.

    Tử Tu vội dập đầu tạ ơn: “Tạ Hoàng thượng.”

    ☆ Món ăn thứ sáu mươi hai

    Ngày thứ ba sau khi cuộc thi nấu ăn kết thúc, các sứ thần Mông Cổ liền lên đường quay về, Mục Đức cũng đi theo Trát Ba. Đối với kết quả thi đấu lần này, Mục Đức dễ dàng chấp nhận là mình đã thua cuộc. Khi chào từ biệt Tử Tu, Mục Đức còn hẹn sẽ quay lại tìm Tử Tu tái đấu.

    Tử Tu rất tán thưởng thái độ này của Mục Đức, tỏ rõ rất hoan nghênh Mục Đức quay lại khiêu chiến bất kỳ lúc nào.

    Sau khi sứ thần Mông Cổ rời đi thì sứ thần Bồ Đào Nha cũng cáo biệt, bất quá Hoàng cung không vì vậy mà trở nên vắng lặng, bởi vì lại đến cuối năm, chỉ còn có hơn mười ngày nữa là đến đêm trừ tịch rồi.

    Tử Tu còn nhớ trừ tịch năm ngoái Khang Hy tặng cho y không ít đồ tốt, buổi tối còn hóa trang thành thái giám đi tìm đi, rồi sau đó này nọ một trận làm bỏ lỡ luôn thời khắc đếm ngược qua năm mới. Nghĩ đến Khang Hy, Tử Tu vô tức mỉm cười, tuy mỗi ngày họ không được gặp nhau nhiều lắm nhưng cả hai đều rất hiểu nhau, Tử Tu biết mình rất cần Khang Hy, cũng biết Khang Hy rất cần mình.

    Năm nay, vì đã được phong làm Thiên hạ đệ nhất ngự trù nên người đến nịnh bợ Tử Tu đột nhiên nhiều hơn năm trước, đặc biệt là các ngự trù có địa vị thấp trong cung hay những trù sư đang muốn được tiến cung làm ngự trù.

    Đối với sự thay đổi này, Tử Tu vô cùng không quen, y không giỏi đối phó với người khác, trái lại tên tiểu tử Tùng Viễn lại rất giỏi xã giao, khéo léo đưa đẩy với mọi người.

    Trở thành Thiên hạ đệ nhất ngự trù, đãi ngộ của Tử Tu tốt hơn trước rất nhiều. Khang Hy bây giờ có thể đường đường chính chính thưởng cho y không ít vàng bạc châu báu, cùng với vô số cống phẩm các nơi nộp lên. Ngoài ra Khang Hy còn đặc biệt ban thưởng cho Tử Tu một gian tiểu viện, kỳ thực là vì Khang Hy không thể chịu được việc Tử Tu cứ ở mãi cùng một phòng với Tùng Viễn như vậy.

    Gian nhà mới này của Tử Tu không lớn, tổng cộng chỉ có ba gian, một gian để ngủ, một gian tiếp khách và một gian dùng để chứa các vật dụng linh tinh. Bất quá như thế này thì Tử Tu đã hài lòng lắm rồi, tất cả các ngự trù trong cung chỉ có mình Tử Tu mới được hưởng thụ đãi ngộ cao cấp như vậy, ngay cả Trình Lễ cũng chỉ được ở một mình một phòng.

    “Tử Tu, ngươi hài lòng với chỗ ở mới chứ?” Khang Hy vừa ăn điểm tâm mà Tử Tu làm cho vừa hỏi.

    “Ừm, tốt lắm, chỉ là ở có một mình nên buổi tối không có ai để nói chuyện cùng cả.” Tử Tu chỉ thật thà đáp lại chứ không hề có ý oán giận gì, nhưng mà nghe vào trong tai Khang Hy thì lại như tình nhân đang làm nũng, oán trách Khang Hy không đến với mình.

    Khang Hy vội vàng ôm chầm lấy Tử Tu an ủi: “Sau này ta sẽ dành nhiều thời gian hơn để đến với ngươi.”

    Tử Tu liên tục lắc đầu. “Không… ta không có ý đó. Ngươi vẫn là… đừng lại đây thường xuyên quá, nhỡ bị bắt gặp thì sao bây giờ?”

    Sắc mặt Khang Hy tối sầm, không ngờ Tử Tu lại từ chối mình. Bất quá đồng thời hắn cũng cảm thấy rất bất đắc dĩ, người mình yêu thương ở cách mình không xa mà mình lại không thể mỗi đêm ở bên cạnh người đó.

    “Ngươi yên tâm, một ngày nào đó ta sẽ để ngươi quang minh chính đại ở bên cạnh ta.” Khang Hy thì thầm.

    Tử Tu cảm động đáp: “Thật ra ta không để ý lắm đâu, chỉ cần có tểh ở bên ngươi thì ta đã cảm thấy vui lắm rồi.”

    “Ngày mai chúng ta cùng ra ngoài đi, còn ba ngày nữa là đến trừ tịch rồi, nếu không ra ngoài thì e là phải đợi đến sang năm mất.” Khang Hy thay đổi chủ đề.

    “Được.” Vừa nói đến chuyện xuất cung thì Tử Tu liền hưng phấn. Tuy Hoàng cung rất lớn nhưng mỗi ngày Tử Tu cơ hồ chỉ đi đúng ba nơi: phòng ở, Ngự Thiện Phòng, Càn Thanh Cung. Cứ như thế này mãi thật sự rất là buồn chán.

    Khang Hy bật cười, sao hắn không biết cảm giác của Tử Tu, nhưng người ở trong cung thì ai cũng phải như vậy. Trong mắt người ngoài thì người trong cung có cuộc sống hào nhoáng, lấp lánh nhưng thực tế lại vô cùng tẻ nhạt, nhàm chán.

    Khác với năm trước, năm nay trời vẫn chưa đổ tuyết nhưng gió lạnh đến thấu xương. Tử Tu quấn chặt như cái bánh chưng mà còn cảm thấy lạnh. Vẫn như cũ là Minh Phong và Lương Cửu Công ngồi ở bên ngoài đánh xe, Khang Hy và Tử Tu cùng nhau ngâm mình trong xe ngựa khanh khanh ta ta, trải qua thế giới riêng của hai người hiếm hoi lắm mới có được.

    Xe ngựa chạy vào thành, Tử Tu vén rèm lên xem cảnh sắc bên ngoài, phát hiện người đi đi lại lại trên đường rất đông, buôn bán đủ thứ. Bọn họ xuống xe ngựa dự định đi bộ, dù sao ở trên xe không tiện để quan sát.

    “Tử Tu xem kìa!” Khang Hy chỉ vào một chỗ khá náo nhiệt, Tử Tu nhìn theo tay Khang Hy chỉ thì thấy là một ông lão đang nặn hình nhân.

    “Công tử có muốn đến xem thử không? Bảo ông ấy nặn hình của ngươi?”

    Tử Tu cũng rất hiếu kỳ nghề nặn hình nhân, nghề này tuy rất thông thường nhưng lại rất khó học thành.

    “Được!” Khang Hy bình sinh mới thấy nặn hình nhân lần đầu tiên nên nhất thời rất hiếu kỳ.

    “Lão bá, hình nhân của ngươi bao nhiêu tiền một con?” Khang Hy chỉ vào hình nhân bằng bột mà ông lão đang nặn trên tay.

    Người nọ không ngẩng đầu lên, đáp: “Hình nhân có sẵn thì ba văn tiền một con, còn nếu nặn theo yêu cầu thì năm văn tiền một con, công tử muốn mua hình nhân có sẵn hay là muốn lão nhân nặn cho người?”

    Khang Hy vui vẻ yêu cầu: “Ta muốn nặn theo ý ta, nặn hai người nắm tay nhau, là ta với người này.” Khang Hy chỉ Tử Tu nói tiếp: “Nếu ngươi nặn giống thì một lượng bạc này sẽ về tay ngươi.” Khang Hy đem bạc đặt xuống trước mặt ông lão kia, người nọ rốt cục cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái.

    “Không thành vấn đề, chẳng qua trước các vị còn có mấy vị khách khác đang đợi nên mời công tử ra phía sau xếp hàng.” Ông lão thản nhiên nói một câu, lại cúi đầu tiếp tục làm việc.

    Sắc mặt Khang Hy không vui nhưng không còn cách nào khác, đành phải kéo Tử Tu ra phía sau xếp hàng. Tử Tu cảm thấy buồn cười, không ngờ đường đường là Hoàng đế Đại Thanh lại bị một ông lão vô danh bắt phải xếp hàng theo thứ tự.

    Ước chừng đợi hơn một nén hương, rốt cục cũng đến lượt Khang Hy và Tử Tu, Khang Hy bảo: “Nặn ta với y, tay cầm tay, nặn giống một chút.”

    Ông lão cúi đầu nặn bột đáp: “Công tử xin yên tâm, không giống không thu tiền.”

    Trong lòng Khang Hy rất buồn bực, có hơi lo lắng, ông lão này nãy giờ chỉ liếc hai người đúng hai lần, thật sự có thể nặn giống được? Tử Tu kéo tay áo hắn, ý bảo Khang Hy kiên nhẫn một chút.

    Ông lão trước tiên nặn thân hình trước, sau đó lại ngắt một ít bột đính lên trên làm cái đầu, kế tiếp là cánh tay và chân… Nặn xong hình khối rồi, ông ta bắt đầu dùng một cây bút cực mảnh bắt đầu tạo từng chi tiết nhỏ nhứ mắt mũi, rồi sau đó đổi sang bột màu để làm y phục.

    Khang Hy lập tức hưng phấn, ông lão xuống tay nhập thần, làm một người mà chỉ mất có một chút thời gian. Ông lão nặn xong Khang Hy trước, Khang Hy rất muốn cầm lấy để nhìn cho kỹ nhưng ông lão không cho, sợ Khang Hy táy máy phá hỏng.

    Cho đến khi nặn xong Tử Tu, để cho hai hình nhân nắm tay nhau, ở phía dưới cắm thêm hai cái que nữa thì ông lão mới đưa cho Khang Hy.

    Khang Hy xem xong thì không ngừng chậc chậc tán thưởng, hai hình nhân không chỉ mặc y phục giống họ, ngay cả thần thái đều giống y như đúc, đặc biệt là hai bàn tay nắm chặt khiến Khang Hy càng nhìn càng vui vẻ.

    Khang Hy kéo tay Tử Tu, cầm theo hình nhân mỹ mãn rời đi, Tử Tu thì cảm khái: “Nghệ nhân dân gian không hề kém trong cung chút nào, đúng là nên tiếp tục gìn giữ để những tài nghệ này được truyền thừa.”

    “Ngươi nói đúng, chẳng qua tài nghệ của những người này không dễ truyền ra ngoài, nếu không có người thừa kế thì chỉ e rất nhanh sẽ thất truyền.” Khang Hy đưa hình nhân cho Tử Tu xem, Tử Tu nhìn hai hình nhân nhỏ bé nắm tay nhau, chợt thấy rất cảm động.

    Những tài năng như thế này thường rất khó để lưu giữ lâu dài vì rất nhiều người đều ôm tâm lý truyền cho nam không truyền nữ, truyền cho con trưởng không truyền cho con thứ, hơn nữa lại còn rất ít thu đồ đệ, bởi vậy tay nghề rất dễ bị thất truyền.

    “Chúng ta cần phải giữ thứ này thật tốt.” Tử Tu cầm hình nhân, cười đến vui vẻ.

    “Ừ, trở về tìm chỗ tốt để bảo quản. Đói bụng chưa, chúng ta đi ăn chút gì nhé?”

    “Được, đến Ngự Thiện Tửu Lâu đi, ở ngay con đường này thôi.” Kỳ thật Tử Tu muốn đi thăm Đinh Chí Nguyên, đã sắp đến lễ mừng năm mới, Đinh Chí Nguyên một mình ở ngoài cung rất dễ cảm thấy cô quạnh.

    Đoàn người đi đến Ngự Thiện Tửu Lâu, công việc buôn bán của tửu lâu rất náo nhiệt. Cuối năm, ai nấy đều muốn ra đường chơi, chơi mệt rồi thì đương nhiên phải tìm chỗ ăn cơm. Lúc họ đến vừa đúng giữa trưa, trong tửu lâu kín đặc người, một bên còn có người ngồi chờ có bàn trống.

    Tử Tu bật cười, y còn tưởng Đại sư huynh sẽ buồn chán. Xem tình hình này thì đại sư huynh rõ ràng đếm tiền đến cười tóe lóe luôn rồi. Có tiểu nhị nhận ra họ, vội đưa họ lên trên lầu ngồi. Đinh Chí Nguyên có dặn, bất luận khách đông thế nào đều phải dành ra một bàn trống cho bọn Tử Tu.

    “Các vị đại nhân, muốn dùng món gì?” Tiểu nhị tươi cười hỏi.

    “Thấy các ngươi bận rộn như vậy, ngươi mang đại ít món gì ăn được lên là được rồi.” Khang Hy thuận miệng đáp.

    “Vậy xin mọi người đợi một chút!” Tiểu nhị nhanh chóng rời đi, vừa đi ra ngoài thì Đinh Chí Nguyên đã chạy đến.

    “Tử Tu, Hoàng… công tử, mọi người đến rồi.” Đinh Chí Nguyên còn quấn một chiếc tạp dề trên người, rõ ràng là vừa chạy từ trù phòng lên đây.

    Tử Tu cười hỏi: “Sư huynh, việc làm ăn của huynh thật tốt, bọn đệ quấy rầy huynh rồi à?”

    “Đương nhiên là không, mọi người đến ta mừng còn không kịp, sao lại nói quấy rầy?” Đinh Chí Nguyên đã thích ứng với thân phận lão bản của tửu lâu, lời nói và hành động rõ ràng là khí thế hơn xưa rất nhiều.

    “Vậy là tốt rồi, bất quá sư huynh, đã sắp năm mới rồi mà huynh không nghỉ ngơi à?”

    “Đợi mấy ngày nữa đã, từ trừ tịch sẽ nghỉ đến mùng năm, mấy ngày nay là lúc bận rộn nhất.” Đinh Chí Nguyên cười ngượng ngùng.

    Tử Tu gật đầu: “Tiếc là đệ không giúp huynh được, bất quá nếu huynh cần gì thì nhất định phải nói với đệ đấy!”

    Đinh Chí Nguyên liếc nhìn Khang Hy, sau đó gật đầu: “Được!”

    Trong lúc nói chuyện thì thức ăn đã được mang lên, Tử Tu không thể không hoài nghi trù phòng đã chuẩn bị trước cho họ, bằng không sao có khả năng nhanh như vậy?

    “Mọi người ăn trước đi, ta còn bận chút việc.” Đinh Chí Nguyên thấy thức ăn đã được mang lên thì không định ở lại nữa, Tử Tu biết hắn bề bộn nhiều việc nên cũng không giữ.

    “Chưởng quầy, không xong rồi, có người đang gây rối!” Đinh Chí Nguyên chưa kịp ra khỏi phòng thì một tiểu nhị thần sắc hớt hải chạy vào, cũng bất chấp bên trong có khách, lập tức mở miệng kêu to.

    Đinh Chí Nguyên hỏi: “Là loại người nào?”

    Người dám đến đây gây chuyện không nhiều vì hầu như ai cũng biết lão bản nơi này có người chống lưng, bởi vậy không ai dám đắc tội. Trước kia cũng có người từng đến đây gây rối, kết quả chẳng bao lâu đã bị người của nha môn đến mang đi. Từ đó về sau, đây là lần đầu tiên có người dám đến gây sự.

    “Chính là vị Mã công tử kia, hắn thấy có chỗ trống mà lại để cho người khác mà không cho hắn… dù sao, chưởng quầy, tự người đi xem đi.” Tiểu nhịn nói nửa buổi cũng không nói rõ ràng khiến cho mọi người nghe mà không hiểu gì hết, cũng không biết vị Mã công tử kia là ai.

    Đinh Chí Nguyên tựa hồ như biết người này, sắc mặt lập tức trở nên khó xử, hắn vội ôm quyền với đám người Khang Hy: “Ta phải đi xử lý chút việc, các vị cứ từ từ dùng bữa.”

    “Sư huynh, huynh mau đi đi, không cần để ý đến bọn đệ.” Tử Tu thông cảm mỉm cười.

    Đinh Chí Nguyên gật đầu, đi theo tiểu nhị ra ngoài.

    ☆ Món ăn thứ sáu mươi ba

    “Nếu ngươi ngủ một đêm với gia thì hôm nay gia sẽ bỏ qua cho ngươi.” Từ xa Đinh Chí Nguyên đã nghe thấy giọng nói ngả ngớn của vị công tử kia truyền đến. Đinh Chí Nguyên âm thầm cau mày, không biết là người đáng thương nào lại đụng trúng vị ôn thần này.

    “Ngươi nói năng đàng hoàng một chút…” Đây là một giọng nói khác, thanh thúy dễ nghe, vừa nghe đã biết là nữ tử.

    “Nhìn cái gì? Còn nhìn nữa thì gia đây sẽ xử lý các ngươi!” Những lời này vừa phát ra thì dưới lầu lập tức hỗn loạn, hiển nhiên là những vị khách đến ăn cơm đã bị dọa.

    “Không biết Mã công tử quang lâm, Chí Nguyên có lỗi rồi.” Đinh Chí Nguyên chậm rãi đi xuống lầu, không hề có chút lo lắng, phía sau Đinh Chí Nguyên đi theo mấy tên tiểu nhị, ai nấy đều có chút nao núng.

    Mã công tử thu bàn tay đang định đánh vào mặt người khác, xoay người nhìn Đinh Chí Nguyên: “Đinh chưởng quầy là quý nhân bận rộn, tại hạ sao dám phiền đến ngươi? Hôm nay ta chỉ muốn đến ăn bữa cơm đạm bạc, ai ngờ ở đây lại đầy khách. Đinh chưởng quầy, việc làm ăn của ngươi thật tốt!”

    Mã công tử kia vô cùng tuấn tú, một thân cẩm y hoa phục nhìn rất phong độ tuấn dật, chỉ là hành vi quá mức ngả ngớn khiến cho người khác khó chịu. Gia đinh của hắn kẻ nào cũng cậy chủ mà diễu võ dương oai, một bộ chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.

    Đinh Chí Nguyên nhìn người bị Mã công tử khi dễ, cư nhiên là nam tử. Nhưng rất nhanh Đinh Chí Nguyên nhận ra người nọ là nữ phẫn nam trang, chỉ tiếc gương mặt trắng nõn non mềm đã bán đứng nàng ta. Bên người nữ tử còn có một nam tử nhỏ hơn nữa, ắt hẳn là nha hoàn của nàng.

    “Đây đều là nhờ mọi người nể tình. Mã công tử đại nhân đại lượng, xin đừng so đo với một vị tiểu huynh đệ, mời lên sương phòng trên lầu.” Trên đường xuống đây Đinh Chí Nguyên đã cho người chuẩn bị sẵn một gian trống, may mà gian sương phòng kia vừa vặn có người mới dùng bữa xong, nếu không việc này sẽ càng phiền toái.

    Mã công tử không chịu buông tha nhìn người bị hắn khi dễ kia, cuối cùng cân nhắc một lát, gật đầu: “Nể mặt Đinh chưởng quầy, hôm nay ta sẽ không so đo với hắn nữa.” Miệng Mã công tử cong lên thành ý cười với nữ tử phẫn nam trang kia: “Tiểu thư, sau này nhất định tại hạ sẽ đăng môn bái phỏng, ha ha ha ha.”

    Nàng kia giận đến đỏ mặt, trước mặt mọi người bị nhục nhã, nàng đúng là không còn mặt mũi nào nhìn ai.

    Đinh Chí Nguyên mang Mã công tử lên lầu, chẳng bao lâu lại đi xuống, thấy vị nữ tử kia còn chưa rời đi, không khỏi thở nhẹ một hơi.

    “Tiểu huynh đệ, xin lỗi, như vậy đi, bữa cơm hôm nay để ta mời.”

    Vẻ tức giận trên mặt nàng kia lập tức biến mất, hai gò má ửng hồng, lắc đầu: “Không liên quan đến chưởng quầy, là tên kia quá phận, chưởng quầy ra mặt giúp ta giải vây, ta còn phải cảm tạ chưởng quầy mới đúng.”

    Đinh Chí Nguyên nghe giọng nói nhỏ nhẹ tinh tế kia không khỏi có vài phần lâng lâng, hắn không dám nhìn nữ tử kia nữa, chỉ vội nói: “Tiểu huynh đệ thật thấu tình đạt lý, tại hạ là Đinh Chí Nguyên, không biết có vinh hạnh được kết giao bằng hữu với tiểu huynh đệ không?”

    Nàng kia chưa kịp lên tiếng đồng ý thì lại bị nha hoàn bên cạnh kéo tay áo, vội sửa lời nói: “Phụ mẫu không thích ta tự tiện ở bên ngoài kết giao bằng hữu, Đinh chưởng quầy, thật có lỗi.”

    “Không sao cả, là Đinh mỗ đường đột!” Đinh Chí Nguyên vừa nhìn đã biết ngay đây là tiểu thư của nhà nào đó, phỏng chừng là sắp đến năm mới nên đi ra ngoài chơi, vừa cảm thán nữ tử gia giáo tốt đồng thời cũng cảm thấy khổ sở cho bản thân mình.

    Đây là lần đầu tiên hắn muốn kết giao với một nữ tử, kết quả lại thất bại.

    Nữ tử dùng bữa xong rời đi, Đinh Chí Nguyên thất thần nhìn theo bóng dáng của nàng, thình lình bị người vỗ nhẹ khiến hắn giật mình thiếu chút nữa thì té ngã.

    “Sư huynh, huynh phát ngốc cái gì đấy? Gọi ngươi ba bốn lần cũng không nghe thấy?” Tử Tu và Khang Hy cơm nước xong xuống lầu thì thấy chính là cái cảnh này.

    Đinh Chí Nguyên lúng túng nói: “Không có gì, các ngươi định về à?”

    “Đúng vậy, bọn đệ đi dạo thêm một lát rồi quay về.” Tử Tu nhìn ra Đinh Chí Nguyên có tâm sự, nhưng mà không tiện hỏi thẳng, bởi vì rõ ràng là Đinh Chí Nguyên không định kể với y.

    “Vậy… vậy mọi người đi chơi vui, thứ cho ta không thể đi cùng.” Ánh mắt Đinh Chí Nguyên có chút trốn tránh, sợ bị nhìn ra khác thường nhưng hắn càng như thế thì Tử Tu càng hiếu kỳ.

    Cuối cùng, Tử Tu dặn dò: “Sư huynh, nếu có chuyện gì thì nhất định phải tìm đệ, biết chưa? Bọn đệ đi trước đây!”

    “Ừ, ta biết rồi.” Đinh Chí Nguyên cười khổ.

    Ra ngoài rồi, Tử Tu càng nghĩ càng không đúng, khi bọn họ vào tửu lâu dùng bữa thì sư huynh vẫn còn bình thường, tại sao sau khi ăn xong thì huynh ấy lại biến thành như vậy? Không lẽ là bị tên Mã công tử kia khi dễ sao?

    Vậy cũng không đúng, dáng vẻ kia của sư huynh rõ ràng không phải là bị khi dễ, hơn nữa họ cũng không nghe thấy âm thanh không ổn nào. Tử Tu nghĩ muốn vỡ đầu cũng không nghĩ ra Đinh Chí Nguyên rốt cục là gặp phải chuyện gì.

    Tử Tu nghĩ không ra nhưng Khang Hy thì chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra, Đinh Chí Nguyên kia rõ ràng là hồng loan tinh động, sợ là đã coi trọng cô nương nhà nào rồi.

    “Sư… Sư huynh coi trọng cô nương nhà ai?” Biểu cảm của Tử Tu không rõ là đang kinh ngạc hay vui sướng, có lẽ là cả hai.

    Khi Trung thu Trình Lễ còn nói với sư huynh chuyện này, khi đó sư huynh còn chưa biểu lộ ra điều gì, không ngờ nhanh như vậy đã có đối tượng rồi.

    Không được, y nhất định phải nói với sư phụ để sư phụ mừng. Chỉ là không biết sư huynh coi trọng cô nương nhà nào? Càng không biết vị cô nương kia có cảm giác như thế nào với đại sư huynh?

    Tử Tu càng nghĩ càng xa, hiển nhiên đang có tư thế chuẩn bị đi mai mối.

    “Ta cảm thấy việc này cần phải quan sát cẩn thận trước, vạn nhất vị cô nương kia không thích sư huynh thì sao đây?” Cuối cùng Tử Tu quyết định chưa nói cho sư phụ biết, y không muốn khiến sư phụ mừng hụt.

    Khang Hy buồn cười hỏi: “Sao vậy? Ngươi định làm mai cho hắn?”

    “Không phải.” Tử Tu nhìn Khang Hy vài giây, sau đó lắc đầu xua đi ý tưởng vừa mới nảy ra trong đầu. Tuy nói có thể để Khang Hy tứ hôn nhưng nếu cô nương kia không thích sư huynh thì dù họ có thành thân cũng không hạnh phúc.

    “Ngươi thật thích quản chuyện của người khác. Sao không dành thời gian đó để nghĩ chuyện của chúng ta nhiều hơn?” Khang Hy nắn bàn tay nhỏ bé của Tử Tu, bất mãn oán thầm.

    Tử Tu không còn hay ngượng ngùng như trước nhưng giữa ban ngày ban mặt bị nói như vậy vẫn không nhịn được đỏ mặt: “Không phải chúng ta đang rất tốt sao? Cứ tiếp tục như thế này là tốt lắm rồi.”

    “Ừ, ta cũng cảm thấy rất tốt.” Không bị người ngoài quấy rầy, cũng không có những chuyện phức tạp khiến cho nhọc lòng, chẳng qua cuộc sống ngọt ngào như thế này quá ngắn ngủi nên càng khiến cho người ta thêm luyến tiếc.

    Đêm trừ tịch, không khác gì năm trước, Khang Hy tổ chức gia yến tại Càn Thanh Cung, sau đó lại cùng Tử Tu ngắm pháo hoa, đếm ngược bù lại cho năm ngoái.

    Năm mới đến, trời đổ trận tuyết đầu tiên, người trong cung vô cùng hưng phấn đều vui vẻ chơi tuyết. Tử Tu nhàm chán đắp hai người tuyết trong sân sau đó ngồi ngốc ra mà nhìn chúng.

    Tân niên qua đi, ngày lại trở về như trước kia, Tử Tu vẫn giữ bí mật của sư huynh trong lòng, tuy không nói ra nhưng cũng không quên.

    Tử Tu không biết rằng, ở ngoài cung, Đinh Chí Nguyên lại gặp lại người trong lòng.

    Đó là buổi tối mùng hai, Ngự Thiện Tửu Lâu đang trong kỳ nghỉ, Đinh Chí Nguyên thả cho bọn tiểu nhị được nghỉ ngơi năm ngày, đồng thời phát bao lì xì thật lớn rồi cho họ về nhà. Tối hôm đó, Đinh Chí Nguyên ngồi một mình trong tửu lâu rất nhàm chán nên định ra ngoài chơi.

    Hắn đi một đường đến bờ sông, bờ sông từ xưa đến nay là nơi tài tử giai nhân gặp nhau, tuy hắn không phải là tài tử nhưng có thể nói là cũng có danh có lợi.

    Bờ sông vào năm mới đặc biệt náo nhiệt, bởi vì ở đây tổ chức hội hoa đăng. Đinh Chí Nguyên không phải là người phong nhã nhưng trước không khí xung quanh cũng nhịn không được mà mua một cái đèn lồng. Kết quả khi đang mua đèn thì tình cờ gặp lại vị cô nương mà hắn tâm tâm niệm niệm.

    Giống như rất nhiều câu chuyện cẩu huyết từ xưa đến nay, hai người họ cùng thích một cái đèn lồng. Đinh Chí Nguyên đương nhiên nguyện ý bỏ đi thứ mình thích đem đèn tặng cho người trong lòng. Nàng kia đã đổi trở về nữ trang, tuy không phải là tuyệt đại giai nhân, nhưng cũng rất mỹ mạo khiến người yêu thích.

    Sau đó hai người dần dần phát triển tình cảm, bắt đầu thư từ qua lại.

    Khi đó Đinh Chí Nguyên mới biết, nàng kia họ Hàn, tên là Hàn Mộng Chi, là nữ nhi của Cấp sự trung, tuy chỉ là thứ nữ nhưng mẫu thân được sủng ái nên cuộc sống của nàng rất tốt.

    Nội tâm của Đinh Chí Nguyên bắt đầu dày vò, phụ thân của đối phương là quan, tuy chức quan không cao nhưng quan lại lúc nào cũng chướng mắt bình dân. Hơn nữa hắn lại mất đi tay trái, khả năng có thể khiến cho nhạc phụ nhạc mẫu tương lai thích mình lại càng nhỏ hơn.

    Đinh Chí Nguyên nhớ đến lời Tử Tu là khi nào cần thì cứ đến tìm y, nhưng loại chuyện này hắn có thể nào nói ra miệng, bởi vậy vẫn kéo dài mãi đến khá lâu hắn mới dám nói cho sư phụ Trình Lễ.

    Đương nhiên đó là chuyện của sau này, lúc này thì Đinh Chí Nguyên vẫn còn cẩn thận viết từng bức thư gửi cho Hàn Mộng Chi.

    Năm nay, sinh thần của Khang Hy không làm lớn vì có chuyện còn quan trọng hơn để cho hắn làm —— Thái Hoàng Thái Hậu sắp nghênh đón đại thọ sáu mươi.

    Sáu mươi, một con giáp, là một năm rất quan trọng.

    Thái Hoàng Thái Hậu mặc dù không thích xa hoa nhưng lần này không từ chối đề nghị của Khang Hy. Thái Hoàng Thái Hậu nhìn qua hoàn toàn không giống người đã sáu mươi, nói chỉ vừa mới bán trăm thì vẫn có người tin tưởng.

    Người trong cung rất chú trọng việc bảo dưỡng, hơn nữa Thái Hoàng Thái Hậu những năm gần đây không còn nhọc lòng việc quốc sự, phần lớn thời gian dùng để bái Phật, tâm trạng thanh thản, vẻ ngoài trẻ trung hơn là chuyện đương nhiên.

    Tất cả mọi người đều biết tính của bà nên khi lựa chọn lễ vật đều dành rất nhiều tâm sức. Đưa quá keo kiệt thì sẽ bị người cười nhạo, đưa quà quá xa hoa lại không khiến cho Thái Hoàng Thái Hậu vui, vì việc này mà rất nhiều đại thần tóc đã bạc thêm mấy sợi.

    Đại thọ của Thái Hoàng Thái Hậu, Ngự Thiện Phòng đương nhiên là cực kỳ bận rộn nhưng mọi người đều đã kinh qua nhiều sóng gió nên coi như cũng trấn định.

    Mà Khang Hy thì rất lo nghĩ không biết có nên mượn cơ hội này để cảm tạ Hoàng tổ mẫu, cảm tạ bà đã thành toàn cho mình và Tử Tu.

    ☆ Món ăn thứ sáu mươi bốn

    Đại thọ của Thái Hoàng Thái Hậu, phô trương tất nhiên là không cần phải nói, phàm là quan viên trên tam phẩm đều được mời, bao gồm cả gia quyến cũng được cho mang vào cung, càng không cần phải nói đến Hoàng thân quốc thích.

    Thọ yến không chỉ long trọng mà còn cực kỳ xa hoa. Không chỉ có các ngự trù trong cùng mà còn triệu tập không ít trù sư nổi danh từ các nước khác.

    Y phục cho Thái Hoàng Thái Hậu mặc vào thọ yến được lựa chọn từ tơ lụa tốt nhất Giang Nam, hoa văn trên y phục được thêu từ tơ vàng, mỗi một đường kim mũi chỉ đều cực kỳ hoàn hảo không chút sai sót, ngay cả các trang sức phụ kiện cũng là những thứ mới nhất, tinh xảo nhất.

    Biết Thái Hoàng Thái Hậu thích nghe diễn, Khang Hy cố ý cho người đi mời gánh hát nổi danh nhất giang hồ. Gánh hát nọ nguyên bản đang đi lưu diễn khá xa, cuối cùng bị lệnh cưỡng chế trong vòng ba ngày phải chạy về kinh thành ngay.

    Toàn bộ bát đĩa sứ dùng trong thọ yến cũng là đồ mới được chế tạo, trên từng cái bát, cái đĩa đều được in những dòng chữ “Vạn Thọ Vô Cương” cùng “Cát Tường Hỉ Khánh”.

    Đúng ngày cuối tháng ba, tiết trời tươi đẹp, trong Ngự Hoa viên nở đầy các loại kỳ hoa dị thảo, Khang Hy cho người chọn ra những loại hoa cỏ đặc biệt nhất, đẹp nhất đến Càn Thanh Cung, trang trí Càn Thanh Cung đẹp không sao tả xiết.

    Cách đại thọ ba ngày, trong cung đã bắt đầu mở tiệc, ca cơ vũ nhạc không ngừng, mọi người vừa dùng yến tiệc vừa thưởng thức ca múa, toàn bộ Hoàng cung đều chìm trong không khí náo nhiệt.

    Mọi người thì hưởng thụ, khổ chỉ có ngự trù, may mà Lễ bộ đã dự kiến trước, biết số lượng ngự trù không đủ dùng nên từ bên ngoài tuyển chọn thêm không ít đầu bếp, nếu không chỉ e là ba ngày này đủ để khiến toàn bộ ngự trù trong cung mệt đến nằm bẹp.

    Khang Hy có tâm muốn cho Tử Tu làm những việc thoải mái nhưng hắn biết tính Tử Tu, bởi vậy cũng không ép Tử Tu, chỉ là không ngừng ai oán. Tử Tu bận đến chân không chạm đất, suốt mấy ngày trời không có thời gian để gặp Khang Hy, Khang Hy ngoại trừ ai oán chỉ có thể hy vọng sinh thần của Hoàng tổ mẫu sớm trôi qua.

    Ngày đại thọ, ngay cả bọn cung nữ thái giám đều thay y phục mới, toàn bộ Càn Thanh Cung thơm nức, khác hẳn ngày thường. Các quan viên sớm đã mang theo gia quyến vào cung, không khí vô cùng hòa thuận vui vẻ.

    Tất cả mọi chuẩn bị đều là vì hôm nay, thị vệ trong cung cũng căng thẳng hơn vài phần.

    Hôm nay nhiệm vụ của Tử Tu là làm món “Ngọc Chưởng Hiến Thọ” (1), một món đồ ăn vô cùng hợp với hoàn cảnh. Ngọc Chưởng Hiến Thọ chủ yếu được làm từ tay gấu, tay gấu phải sử dụng loại mới nhất, nấu trong nước để loại bỏ da lông, sau đó dùng nhíp tẩy sạch lông tơ rồi rửa lại.

    Một nguyên liệu khác quan trọng không kém khi làm món ăn này chính là thịt gà. Gà mái lấy hết nội tạng, rửa sạch rồi cùng nấu với tay gấu trong nước trong cho đến khi có thể tách thịt ra khỏi xương.

    Đến bước này coi như đã hoàn thành được một phần ba. Tiếp theo đó là dùng cá thác lác thêm gia vị nặn thành hình trái đào cho vào lồng hấp chưng chín, sau đó xếp bốn phía xung quanh. Cuối cùng là bước quan trọng nhất: đem thịt tay gấu bỏ vào trong một cái chén lớn, thêm đủ loại gia vị, rồi đặt thêm hai bông hoa táo vào trên thịt gấu chưng trong vòng hai khắc. Sau khi chưng tốt rồi thì lấy thịt ra khỏi nồi, bỏ hoa táo đi, để vào giữa trung tâm.

    Sau đó là bước trang trí, rưới thêm tương được làm từ cốt gà lên trên tất cả nguyên liệu, một món “Ngọc Chưởng Hiến Thọ” đã hoàn thành.

    Nói thì đơn giản nhưng làm lại không dễ dàng chút nào vì tay gấu là một món ăn rất quý giá, chỉ cần hơi vô ý thì sẽ hỏng ngay. Thời gian, lượng lửa, tốc độ đều không thể sai sót.

    Số lần Tử Tu nấu tay gấu không nhiều nhưng nói tóm lại thì hiệu quả cũng không tệ. Bây giờ địa vị của Tử Tu trong các ngự trù rất cao, vừa thấy y nấu xong món ăn thì mọi người lập tức chạy lại khen ngợi.

    Cuối cùng vẫn phải để Trình Lễ ra mặt mới xua được đám nịnh bợ kia đi.

    Trong Càn Thanh Cung, tiểu thái giám hô một tiếng: “Hoàng thượng giá lâm! Thái Hoàng Thái Hậu giá lâm!” Tất cả mọi người đang trò chuyện rôm rả lập tức ngưng bặt, nhất tề quỳ xuống tung hô vạn tuế.

    Khang Hy nâng tay Thái Hoàng Thái Hậu từng bước đi lên đài cao, Thái Hoàng Thái Hậu vận cung trang hoa lệ, trên kỳ đầu gắn không ít châu báu vô cùng quý khí và trang trọng. Cách ăn vận và trang điểm của bà khiến bà trẻ hơn so với bình thường thêm mấy phần.

    “Bình thân.” Khang Hy đỡ Thái Hoàng Thái Hậu ngồi xuống, sau đó bản thân mới an tọa. Đám người Hoàng hậu lúc này mới theo thứ tự ngồi xuống vị trí của mình, người người đều quý khí bức người.

    “Tạ Hoàng thượng.” Chúng thần tử cùng gia quyến tạ ơn, cũng ngồi xuống.

    Khang Hy mỉm cười: “Hôm nay là đại thọ sáu mươi của Thái Hoàng Thái Hậu, các vị ái khanh không cần câu nệ, nhất định phải ăn uống no say.” Khang Hy nhìn Thái Hoàng Thái Hậu, bà cũng vui vẻ gật đầu.

    Khang Hy đích thân dâng tặng Hoàng tổ mẫu của mình một bộ khí cụ lễ Phật, được làm từ trầm hương quý hơn cả vàng. Thái Hoàng Thái Hậu tuy miệng quở trách hắn xa xỉ nhưng vẫn rất vui vẻ nhận lấy. Từ sau chuyện của Tử Tu, đây là lần đầu tiên tổ tôn hai người mới tỏ ra thân thiết với nhau như vậy.

    Tiếp theo mọi người lần lượt dâng lên lễ vật cho Thái Hoàng Thái Hậu, nhất nhất đều được quản sự trong cung thay mặt nhận lấy, việc này tạm thời không cần đề cập.

    Lương Cửu Công lấy danh mục biểu diễn trình cho Khang Hy, Khang Hy lại chuyển cho Thái Hoàng Thái Hậu, Thái Hoàng Thái Hậu cho Khang Hy chọn trước, Khang Hy sớm đã chuẩn bị, trực tiếp chọn vở 《 Ma Cô Hiến Thọ 》.(2)

    “Hoàng tổ mẫu, đây là gánh hát nổi danh nhất giang hồ, họ diễn 《 Ma Cô Hiến Thọ 》 hay hơn bất kỳ gánh hát nào. Người xem kép hát vai Ma Cô, kỳ thật là nam tử đấy.” Khang Hy hào hứng giới thiệu cho Thái Hoàng Thái Hậu.

    Thái Hoàng Thái Hậu có chút kinh ngạc bởi vì người kia ngay cả từ tiếng nói đến dáng người hoàn toàn không giống nam tử, nếu nói là mỹ nhân khuynh thành cũng có người tin.

    “Để Hoàng thượng bận lòng rồi.” Thái Hoàng Thái Hậu vỗ tay Khang Hy nói.

    “Chỉ cần Hoàng tổ mẫu vui vẻ thì tôn nhi cảm thấy rất đáng giá.” Tổ tôn xóa bỏ đi khoảng cách, so với trước kia còn thân cận hơn nhiều.

    “Đúng rồi, Lâm Tử Tu kia hôm nay phải nấu ăn đúng không?” Thái Hoàng Thái Hậu chợt hỏi khiến Khang Hy ngẩn người, không rõ bà có ý gì.

    Hắn ngoan ngoãn đáp: “Đúng vậy, nhưng tôn nhi không biết hôm nay y làm món gì.”

    Thái Hoàng Thái Hậu thở dài: “Đứa nhỏ đó là hài tử tốt, không hề được sủng mà sinh kiêu, càng không tranh danh đoạt lợi, làm ngự trù thật ủy khuất cho nó. Nếu như đứa nhỏ đó mà là nữ tử thì…”

    “Hoàng tổ mẫu, Tử Tu là nam hay nữ có quan hệ gì đâu? Nếu y là nữ, chỉ có thể bị giấu trong Hậu cung, nói không chừng rồi sẽ chẳng khác gì những phi tần kia.” Khang Hy dừng một chút, lại nói tiếp: “Tử Tu thích nấu nướng, chỉ có khi nấu nướng y mới cảm thấy vui vẻ, Hoàng tổ mẫu không thấy như vậy rất tốt sao?”

    Thái Hoàng Thái Hậu gật đầu, quả thật, nếu Tử Tu là nữ tử thì nói không chừng Hoàng thượng lại chẳng để ý đến Tử Tu như vậy.

    Từng món ngự thiện được dâng lên, Thái Hoàng Thái Hậu chỉ dùng mỗi thứ một chút, những thứ dầu mỡ tuyệt không đụng đũa. Khang Hy cũng không ép, hắn biết Thái Hoàng Thái Hậu thành tâm lễ Phật, không quá thích thức ăn mặn.

    Chính vì như thế mà bà bỏ lỡ mất “Ngọc Chưởng Hiến Thọ” của Tử Tu.

    Bà bỏ qua nhưng Khang Hy thì không, mỗi một món ăn hắn đều dùng thử, sau đó suy đoán món nào là Tử Tu làm. Dù là như thế, hắn nếm hết tất cả các món ăn mà vẫn chẳng đoán ra.

    Mọi người ăn đến vui vẻ,vở diễn cũng đã đi đến hồi kết. Người diễn Ma Cô bưng một mâm đào mừng thọ đi xuống sân khấu hướng về Thái Hoàng Thái Hậu. Đương nhiên hắn không được phép đến trước mặt Thái Hoàng Thái Hậu, chỉ dừng lại tại trước bàn một khoảng dâng mâm đào mừng thọ lên.

    Đào mừng thọ (3) làm rất tinh xảo, nếu không nói thì chắc ai cũng cho rằng đó thật sự là quả đào. Thái Hoàng Thái Hậu nếm thử, cảm thấy hương vị không tồi liền ban thưởng cho mọi người.

    Ma Cô khiến cho Thái Hoàng Thái Hậu vui vẻ, đương nhiên cũng được ban thưởng không ít.

    Vở diễn kết thúc lại đổi thành ca múa, nội dung vẫn là liên quan đến mừng thọ, những người này tập luyện suốt một tháng nên biểu diễn cực kỳ nhuần nhuyễn.

    Thái Hoàng Thái Hậu cùng Khang Hy vừa thưởng thức ca múa vừa trò chuyện, dần dần cuộc nói chuyện chuyển đến Bình Tây vương Ngô Tam Quế. Thọ yến lần này Ngô Tam Quế tự mình mang thọ lễ, dâng lên là lễ vật vô giá, hiển nhiên là vì lấy lòng Thái Hoàng Thái Hậu.

    Nhưng mà Khang Hy lại không ưa người này. Thế lực của Ngô Tam Quế ở phía Nam quá lớn, lại quan hệ không tồi với hai phiên vương Thượng Khả Hỷ và Cảnh Tinh Trung (4). Khang Hy vẫn lo lắng những kẻ này không cam lòng cúi đầu trước kẻ khác, sớm muộn gì cũng sinh chuyện.

    Bất quá Khang Hy không nói với Thái Hoàng Thái Hậu những chuyện này, dù sao cũng đang trong thọ yến, hắn chỉ nói chuyện Ngô Tam Quế mang thọ lễ đến.

    Buổi tiệc kéo dài suốt mấy canh giờ, Thái Hoàng Thái Hậu không ở lâu được như vậy, lấy cớ thân thể mệt mỏi rời đi sớm. Khang Hy một mình ở lại cũng nhàm chán, hắn biết nếu mình ở lại thì đám thần tử cũng chẳng thể thoải mái nên sau khi Thái Hoàng Thái Hậu đi thì cũng đi theo.

    Khang Hy rời tiệc sớm không chỉ vì lý do để mọi người thoải mái mà là vì mấy ngày trời không được gặp Tử Tu, thật sự hắn nhớ đến phát điên. Mọi người đều nói một ngày không gặp như cách ba thu, hắn đã mấy ngày không gặp, chẳng phải đã như mấy chục năm rồi?

    “Hoàng thượng… ưm…” Tử Tu bị Khang Hy đè lên trên tường mãnh liệt hôn, vừa bực vừa bất đắc dĩ. Người này cái gì cũng tốt, chỉ là động tình rồi thì quá mức gấp gáp, chỉ vừa mới hôn thôi thì đã muốn cắn nát môi Tử Tu.

    Mọi người đều đang vui vẻ ở Càn Thanh Cung, cái viện nhỏ của Tử Tu trái lại thanh tĩnh đến kinh ngạc. Khang Hy bất chấp tất cả, hai ba bước lột sạch y phục của Tử Tu rồi ôm lấy y ném lên trên giường.

    “Hoàng thượng, ta còn chưa tắm rửa… ngươi xem, toàn thân đầy mùi dầu mỡ…” Tử Tu vội vàng ngăn cản. Trời còn chưa tối, làm loại chuyện này thật kỳ quái.

    Khang Hy đen mặt, lập tức bảo: “Vậy nhanh chóng tắm rửa, vừa lúc, ta với ngươi cùng tắm.”

    Tử Tu khinh bỉ, nếu tắm cùng người này, chỉ e một canh giờ cũng tắm chưa xong. Nhưng hoàng mệnh không thể trái, y chỉ có thể rưng rưng đi tắm với Khang Hy. Trong lúc tắm Khang Hy liền đem y lăn qua lăn lại gặm sạch một lần, tắm rửa xong lại ôm lên giường tiếp tục.

    Tử Tu đáng thương nấu ăn suốt ba ngày mệt đến không thôi, giờ phút này lại bị Khang Hy hành hạ, chẳng bao lâu liền kiệt sức ngủ say. Khang Hy liến khóe môi Tử Tu, ôm Tử Tu ngọt ngào mật mật đi vào giấc ngủ.

    Một khắc trước khi Tử Tu chìm vào giấc ngủ thì còn kịp nghĩ, sau này hy vọng sẽ không có nhiều tiệc tùng như vậy nữa. Nếu không y vừa hầu hạ người khác dùng bữa lại phải hầu Khang Hy thì y sẽ không thể chịu nổi.

    Khang Hy cũng đồng cảm, mỗi lần có tiệc thì hắn lại mất mấy ngày không được gặp Tử Tu, mỗi lần Tử Tu nấu ăn đều mệt chết nhưng hắn lại nhịn không được muốn ăn sạch y. Tử Tu mệt như vậy, hắn cũng đau lòng lắm.

    Bất quá, dù sao thì hắn cảm thấy những ngày như thế này thật sự vô cùng tốt đẹp.

    ☆ Món ăn thứ sáu mươi lăm

    Một ngày, Tử Tu nhận được một phong thư ngoài ý muốn, là do Đinh Chí Nguyên nhờ người chuyển vào. Nói là thư chi bằng nói là một tờ giấy, bởi trên mặt chỉ có sáu chữ: Mời đến tửu lâu gặp mặt.

    Tử Tu nhìn chằm chằm phong thư mỏng manh nửa ngày, cuối cùng xác định quả thật không còn ám hiệu nào khác mới tin tưởng trên này thật sự chỉ có sáu chữ. Nhưng vì cái gì chỉ có sáu chữ? Sư huynh rốt cục muốn nói điều gì?

    Cuối cùng Tử Tu đành mang phong thư này đi tìm Trình Lễ, Trình Lễ xem xong cũng không hiểu chút nào, đành nói: “Có thể là sư huynh ngươi nhớ ngươi. Ngươi cũng biết nó ở bên ngoài một mình không cách nào vào cung, chúng ta lại cả mấy tháng trời không xuất cung thăm nó. Tử Tu, ngươi đi nói với Hoàng thượng rồi xuất cung đi thăm sư huynh ngươi đi.”

    Tử Tu nghĩ cũng đúng, vội cầm thư đi tìm Khang Hy. Khang Hy nghe Tử Tu bảo muốn xuất cung vốn có chút không vui, nhưng hắn lại không muốn khiến Tử Tu cũng không vui nên đành phải đồng ý. Để đảm bảo an toàn, Khang Hy còn để Minh Phong đi theo Tử Tu ra ngoài.

    Minh Phong đánh xe ngựa mang Tử Tu xuất cung, còn chưa đi đến tửu lâu đã bị một đám người vừa đi vừa nói chuyện thu hút sự chú ý.

    Một người nói: “Nghe nói chưởng quầy của Ngự Thiện Tửu Lâu bị đánh một trận, không biết sống chết ra sao.”

    Người còn lại kinh ngạc hỏi: “Là ai đánh hắn? Không phải có người nói sau lưng hắn có người trong cung làm chỗ dựa à?”

    Người kia nhìn trái nhìn phải rồi thần thần bí bí nói: “Ngoại trừ cái tên Mã công tử ngang ngược kia thì còn ai vào đây nữa. Ta nói cho ngươi biết, nghe nói hai người này đồng thời coi trọng tiểu thư của Hàn gia. Nghe nói vị tiểu thư đó bế nguyệt tu hoa chim sa cá lặn, lưỡng tình tương duyệt với chưởng quầy của Ngự Thiện Tửu Lâu. Ai ngờ lại để cho Mã công tử chú ý, Mã công tử là ai chứ, cha hắn là Hộ bộ thượng thư, ai dám chọc vào?

    Mã công tử ỷ phụ thân của mình có quyền có thế, căn bản không để một tên chưởng quầy nho nhỏ vào mắt. Vì thế hắn ta mang theo gia đinh đến Ngự Thiện Tửu Lâu sinh sự, đánh cả chưởng quầy lẫn tiểu nhị luôn.”

    Tử Tu: “…”

    Rốt cục y cũng hiểu tại sao sư huynh lại viết thư cho mình. Sớm nên nghĩ đến, sư huynh là người không thích thiếu nợ ai, nếu không phải huynh ấy đã đến đường cùng thì tuyệt đối sẽ không nhờ y giúp đỡ.

    Tuy Tử Tu sớm biết sư huynh có người trong lòng, nhưng vẫn không biết đối tượng là ai, càng không biết ở giữa lại nhảy ra một Mã công tử. Tử Tu lòng nóng như lửa đốt, thúc giục Minh Phong đi nhanh một chút. Nghe lời người nọ nói thì sư huynh dường như bị thương rất nặng, không biết giờ đã ra sao rồi.

    Ngự Thiện Tửu Lâu rất vắng vẻ, khác hẳn với cảnh tượng đông như trẩy hội hôm nào, trước cửa treo một tấm bảng nghỉ buôn bán. Tử Tu dùng sức gõ cửa hơn nửa ngày mới có người ra mở.

    Người mở cửa là tiểu nhị trong tửu lâu, mặt mũi bầm dập, còn chống gậy đi ra, thấy là Tử Tu đến mở mở cửa rộng một chút. Tử Tu không có thời gian để ý đến tiểu nhị kia, trực tiếp chạy đến hậu viện tìm Đinh Chí Nguyên.

    “Sư huynh, sư huynh…” Tử Tu lo lắng gọi to, tiểu nhị mà bị đánh thành như vậy thì sư huynh nhất định còn thảm hơn.

    Tử Tu thô lỗ đạp cửa phòng Đinh Chí Nguyên, bên trong lập tức truyền ra mùi thuốc nồng nặc khiến Tử Tu phải cau mày. Đinh Chí Nguyên nằm thẳng tắp trên giường, ngẫu nhiên còn ho khan hai tiếng. Tử Tu đau lòng muốn hỏng rồi, thấy sắc mặt sư huynh tái nhợt, trong lòng âm thầm rủa xả tên Mã công tử nào đó.

    “Tử Tu…” Đinh Chí Nguyên lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc. “Rốt cục thì đệ cũng đến.”

    “Sư huynh, huynh thế nào rồi? Tại sao không nói cho đệ biết sớm?” Tử Tu nắm lấy bàn tay còn lành lặn của Đinh Chí Nguyên, cảm thấy tim đau như bị dao cắt.

    Đinh Chí Nguyên mỉm cười: “Vẫn ổn, đại phu bảo ta nghỉ ngơi ít hôm sẽ không sao, sư huynh… khụ khụ… không còn cách nào khác mới phải tìm đệ…”

    “Đệ biết, sư huynh, có việc gì đệ có thể giúp, huynh cứ việc nói, đệ nhất định tận hết sức để làm. Đúng rồi, lát nữa đệ sẽ hồi cung xin Hoàng thượng chút thuốc tốt, huynh yên tâm, đệ nhất định sẽ ra mặt thay huynh.” Tử Tu hít hít cái mũi, cố gắng không bật khóc.

    Tử Tu không hỏi vì sao Đinh Chí Nguyên lại thành ra như vậy. Rõ ràng tình hình thực tế không thua kém lời người đi đường nói là bao, Tử Tu không muốn lại chọc vào nỗi đau của sư huynh.

    Đinh Chí Nguyên dùng giọng nói đứt quãng kể lại hết mọi việc một lần: “…là sư huynh không muốn nói với đệ, vì sư huynh sợ không thành công lại khiến cho đệ và sư phụ mất công vui mừng…

    Tử Tu, người nọ là nhi tử của Hộ bộ thượng thư, nghe nói hai ngày nữa sẽ đến Hàn phủ cầu hôn. Ta… ta không cam lòng… nhưng ta biết mình không xứng với Mộng Chi, muốn trách thì trách ta không có bản lĩnh, ngoại trừ nấu nướng ra thì không biết làm gì cả.” Nói xong lời cuối cùng, Đinh Chí Nguyên ứa nước mắt, hiển nhiên là rất đau lòng.

    “Sư huynh, đừng nói nữa, huynh cần phải nghỉ ngơi. Huynh cứ ở đây đợi đệ. Đệ hồi cung một chuyến rồi lại quay lại.” Tử Tu biết nếu chỉ dựa vào sức của cả hai huynh đệ y thì nhất định sẽ không thể làm được gì, đối phương là nhi tử của thượng thư chứ không phải là con mèo con chó bên đường.

    Đinh Chí Nguyên gật đầu, biết Tử Tu muốn làm gì, không khỏi lộ ra vẻ cảm kích. Chỉ là Hoàng thượng sẽ vì một dân chúng bình thường mà ra mặt xử lý nhi tử của đại thần sao?

    Tử Tu vừa hồi cung thì lập tức đi thẳng đến Càn Thanh Cung. Đi được nửa đường thì Tử Tu mới nhớ ra hẳn là Khang Hy đang xử lý chính sự, Tử Tu cắn môi, quyết định đi tìm Lương Cửu Công trước.

    Minh Phong hiếm hoi lắm mới mở miệng bảo: “Ngươi đi theo ta.”

    Tử Tu hơi kinh ngạc, đúng rồi, Minh Phong là thị vệ bên cạnh Hoàng thượng, nhất định Minh Phong có cách thông báo chuyện này cho Khang Hy. Hai người cùng đến Càn Thanh Cung, Khang Hy quả nhiên còn đang xử lý triều chính, bên trong có đại thần đang thảo luận chuyện gì đó.

    Chẳng bao lâu, các đại thần nối đuôi nhau đi ra. Tử Tu nhìn trời, phát hiện đã gần đến trưa, khó trách, thì ra đã đến giờ nghỉ trưa.

    Thấy Tử Tu đến tìm mình giờ này thì Khang Hy vô cùng kinh ngạc, không phải Tử Tu xuất cung sao? Không lẽ đã xảy ra chuyện gì?

    Tử Tu đi vào liền quy củ quỳ xuống, Khang Hy làm sao nỡ để cho Tử Tu quỳ liền đi xuống đỡ Tử Tu lên. Lương Cửu Công và Minh Phong tự giác canh ở bên ngoài, không nhìn tới những hình ảnh khiến cho người ta phải nảy sinh suy nghĩ kỳ quái.

    “Tử Tu, sao lại thế này?”

    Tử Tu đem chuyện của Đinh Chí Nguyên ra nói lại một lần, cuối cùng bảo: “Hoàng thượng, ngươi nhất định phải giúp đại sư huynh. Sư huynh và tiểu thư Hàn gia lưỡng tình tương duyệt, là Mã công tử hoành đao đoạt ái chia rẽ họ, còn đánh cả đại sư huynh nữa.”

    Khang Hy nheo mắt lại đầy nguy hiểm, lập tức bảo Lương Cửu Công: “Gọi Mễ Tư Hàn lại cho trẫm.”

    “Vâng.” Lương Cửu Công căng thẳng, biết vị đại thần luôn trung thành và tận tâm kia sắp gặp chuyện không ổn rồi.

    Mễ Tư Hàn đáng thương mới vừa rời khỏi cung không xa đã bị gọi ngược trở về khiến ông không hiểu ra sao, không biết Hoàng thượng lại muốn làm cái gì. Tử Tu lui ra phía sau bình phong, cẩn thận đánh giá vị thượng thư lớn tuổi này.

    Khang Hy ôn hòa hỏi: “Ái khanh, lệnh công tử gần đây vẫn tốt chứ?”

    Tâm trạng Mễ Tư Hàn thay đổi thật nhanh, thầm kêu không ổn. Ông biết con mình luôn kiêu ngạo ương ngạnh nhưng nó chưa bao giờ gây ra chuyện gì lớn nên hầu như ông luôn mở một mắt nhắm một mắt. Nay Hoàng thượng lại nhắc, không lẽ đã biết chuyện gì?

    “Tạ Hoàng thượng quan tâm, khuyển tử vẫn mạnh khỏe.”

    Khang Hy mỉm cười: “Phải không? Sao trẫm nghe nói lệnh công tử rất kiêu ngạo ương ngạnh, thường xuyên khi dễ dân chúng?”

    Mễ Tư Hàn nuốt nước miếng một cái, cố gắng giữ bình tĩnh: “Do vi thần không biết cách dạy con, xin Hoàng thượng thứ tội.”

    Khang Hy vốn cũng chẳng muốn quản chuyện nhà người khác, nhưng việc này lại do Tử Tu nhờ cậy nên hắn không thể không bỏ ra chút tâm tư.

    “Ngươi đúng là quản giáo vô phương, chuyện trước kia của lệnh công tử trẫm sẽ không truy cứu. Nhưng hôm qua hắn lại ở trước mặt mọi người hành hung người khác, đánh chưởng quầy lẫn tiểu nhị của Ngự Thiện Tửu Lâu một trận, còn dám phá hủy một đôi hữu tình.” Khang Hy dừng một chút, nhận ra mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng trên trán Mễ Tư Hàn, vì thế hài lòng nói: “Ái khanh, việc này ngươi tính xử lý ra sao đây?”

    Mễ Tư Hàn nghe thấy chuyện Ngự Thiện Tửu Lâu thì biết ngay là không ổn, ông vốn biết Hoàng thượng chính là người đứng sau chống lưng cho Ngự Thiện Tửu Lâu, nay con mình lại chọc trúng vào tay Hoàng thượng, thật đúng là… không biết sẽ có kết cục ra sao đây.

    “Hoàng thượng bớt giận, vi thần nhất định sẽ giáo huấn khuyển tử để cho khuyển tử tự mình tới cửa bồi tội. Còn có, nhất định sẽ không để cho nó quấy nhiễu dân chúng nữa.”

    Khang Hy chỉ lẳng lặng nhìn ông không nói gì khiến cho mồ hôi lạnh của Mễ Tư Hàn lại chảy ròng ròng, ông vội nói thêm: “Vi thần nhất định sẽ bắt nó ngoan ngoãn đọc sách, tương lai xuất lực vì triều đình.”

    “Nếu ái khanh có trách nhiệm như vậy, trẫm sẽ tạm thời tha cho hắn. Bất quá nếu sau này trẫm còn nghe thấy hắn ức hiếp dân chúng nữa…”

    “Vi thần nhất định sẽ đem nó giao cho Hoàng thượng, mặc Hoàng thượng xử trí.” Mễ Tư Hàn thở phào nhẹ nhõm, Hoàng thượng đã nói vậy thì tức là không truy cứu việc này nữa.

    “Được rồi, ngươi lui xuống trước đi.” Đạt được mục đích, Khang Hy không nói thêm gì nữa, Mễ Tư Hàn lau mồ hôi, vội vàng chạy về nhà dạy dỗ nhi tử.

    Tử Tu bước ra từ sau bình phong, vui mừng nở nụ cười. Y biết Hoàng thượng nhất định có biện pháp, đã vậy còn giải quyết rất nhẹ nhàng.

    Khang Hy hài lòng nhìn Tử Tu, ngoắc ngoắc đuôi chạy đến hôn Tử Tu một cái hỏi: “Hài lòng chứ?”

    Tử Tu gật đầu, Khang Hy ôm Tử Tu thở dài bảo: “Tử Tu, may mà ngươi không phải là kẻ có tâm cơ, nếu không thì ta nhất định sẽ biến thành hôn quân.”

    Tử Tu “hả” một tiếng, không hiểu tại sao hắn lại nói vậy.

    “Ngươi nghĩ đi, cho tới bây giờ, chỉ có ngươi mới có thể ảnh hưởng đến ta. Chỉ cần ngươi thổi gió bên gối, ta có thể không nhe lời ngươi sao?” Khang Hy cố tình ai oán nói.

    Tử Tu sọc đen đầy đầu… y thổi gió bên gối từ khi nào? Vừa rồi hẳn không tính đi?

    Khang Hy mỉm cười nhìn y, cảm thấy càng nhìn càng thích. Nếu Tử Tu là người có tâm cơ thâm trầm thì tám phần hắn sẽ không thích y. Cho nên hắn nhất định sẽ không trở thành hôn quân.

    “Đúng rồi, Hoàng thượng, sư huynh bị thương rất nặng, ngươi có thể…”

    “Ta đã cho thái y đến chẩn trị cho hắn rồi, ngươi cứ yên tâm đi. Hôm nay đã trễ rồi, ngày mai ngươi hẵng đi thăm hắn.” Kỳ thực Khang Hy không muốn Tử Tu vất vả, tuy nói là đi xe ngựa nhưng dù sao cũng bị xóc nảy mà.

    “Ừ.” Có lời hứa của Khang Hy, Tử Tu cũng yên lòng. Y chợt nhớ đến mình còn chưa nói cho sư phụ nữa.

    Không ngoài dự liệu, khi Trình Lễ biết Đinh Chí Nguyên đã yêu thích một cô nương thì vô cùng vui sướng, khi biết Đinh Chí Nguyên bị đánh lại vô cùng lo lắng, rồi biết lúc này Đinh Chí Nguyên đã không có việc gì thì lại nhẹ nhàng thở ra. Trái tim của ông nhất thời bị kích thích liên tục, mất nửa ngày mới trở lại bình thường.

    “Sư phụ, đại sư bá chừng nào mới thành thân?” Tùng Viễn hào hứng hỏi.

    Tử Tu sửng sốt, việc này quả thật y chưa nghĩ đến.

    Thuộc truyện: Thanh xuyên chi mãn hán toàn tịch