Ta không phải thụ!!

1441

Edit: Mai Lạc
Thể loại: Hiện đại, đoản văn, HE
Nguồn: Vnsharing

Ngày 15 tháng 6, là ngày đáng nhớ trong cuộc đời Mông Manh, đây là lần đầu tiên cậu đi thực tập, cũng là lần đầu tiên cậu rời giảng đường bước vào xã hội. Đơn vị thực tập là mẹ cậu nhờ người tìm, tuy Mông Manh học ở trường đại học hạng nhất, đáng tiếc thành tích của cậu bình bình, hiện tại số lượng sinh viên phải thực tập lại nhiều như vậy, nhờ chút quan hệ lấy điểm tốt mới có lợi cho công việc sau này.

Sáng sớm Mông Manh liền ra cửa, đợi tàu điện tới công ty thực tập. Công ty này là một xí nghiệp tư nhân khá lớn ở S thị, nhìn bên ngoài hiển nhiên là bề thế, tiến vào đại sảnh Mông Manh cơ hồ đã bị nền đá cẩm thạch làm hoa mắt, ai bảo cậu tối hôm qua lo lắng một đêm không ngủ nên hiện tại không đủ tỉnh táo.

“Chào chị, em là thực tập sinh mới đến, xin hỏi em nên đến đâu báo danh?” Mông Manh chỉnh sửa bộ dáng một chút, tươi cười hỏi chị gái xinh đẹp ở bàn tiếp tân.

Có vẻ chị gái xinh đẹp vĩnh viễn không đủ sức chống cự với các cậu bé đáng yêu, nhất là lúc nhìn đến nụ cười ngọt ngào cấp 4 của Mông Manh, vì thế chị gái xinh đẹp ngọt càng thêm ngọt, nở nụ cười cấp 6 trả lời: “Đến gặp giám đốc phòng nhân lực ở tầng cao nhất là được.” Đừng hỏi vì sao thực tập sinh phải tới gặp cấp cao báo danh, thực tập sinh kinh nghiệm không đủ, là những người dễ dàng khiến công ty gặp rắc rối nhất, cấp trên đích thân sắp xếp cũng là hợp lí.

Loading...

“Cám ơn.” Tinh thần thật sự không tốt, Mông Manh không có sức lực cùng chị gái xinh đẹp so xem ai cười ngọt hơn, chỉ có thể tiếp tục lấy nụ cười cấp 4 tỏ vẻ cảm ơn, nhưng cũng đủ để chị gái xinh đẹp mất máu đến trưa.

“Cốc cốc cốc…”, lễ phép gõ cửa ba lần, nghe được thanh âm trầm thấp từ bên trong nói, “Tiến vào”, Mông Manh mới đẩy cửa mà vào.

“Chào chú, cháu là thực tập sinh Mông Manh.” Đối mặt với hoàn cảnh xa lạ, Mông Manh có chút khẩn trương, nói xong đầu đã đổ đầy mồ hôi, bên tai đều đỏ lên.

“Học thị trường kinh doanh à? Đến tầng 10 gặp thư ký Mạc Vịnh Hân của phòng thị trường là được.

“Vâng, cám ơn chú, cháu ra ngoài trước.” Hóa ra những người đứng ở tầng cao nhất của công ty đều trẻ tuổi như tiểu thuyết viết là giả, giám đốc này rõ ràng là ông chú bụng phệ! Mông Manh trong lòng yên lặng phun tào, nhưng vẫn lễ phép rời khỏi văn phòng.

Tầng 10 phòng thị trường……

“Xin lỗi, em là thực tập sinh mới đến, em muốn tìm thư ký Mạc Vịnh Hân.”

Mạc Vịnh Hân photo xong văn kiện trở về liền thấy một cậu bé dáng vẻ sinh viên đang hỏi đồng nghiệp muốn tìm mình, phỏng chừng là thực tập sinh mới đến, nhóc con này đúng là đáng yêu, cùng người ta nói vài câu đã mặt đỏ. Mạc Vịnh Hân cười quỷ dị, xem ra hai tháng tới có người để đùa giỡn, chỉnh lại biểu tình, bày ra bộ dáng chị gái hòa ái dễ gần, tiến lên nói: “Chị chính là Mạc Vịnh Hân, em là thực tập sinh mới đến nhỉ? Tên em là gì?”

Mông Manh nhìn thấy Mạc Vịnh Hân liền sửng sốt, tướng mạo người này không thua kém chị gái xinh đẹp ôn nhu ở bàn tiếp tân: “Vâng, em là Mông Manh.”

“À, là Kiều tổng giới thiệu tới nhỉ?” Lúc bị người xa lạ vạch trần chuyện đi cửa sau, Mông Manh càng thêm lo lắng, hai tay nắm chặt dây lưng không biết làm thế nào cho phải, tuy chú Kiều từ nhỏ rất tốt với cậu, thậm chí nói sau này cậu tìm việc cũng sẽ giúp đỡ.

“Được rồi, đi theo chị, chị sắp xếp một vị trí cho em.” Mạc Vịnh Hân vẫn cười dịu dàng động lòng người như trước, nhưng nội tâm lại sóng cuộn mãnh liệt: “Đứa nhỏ này không chỉ có tên đáng yêu, bộ dáng cũng đáng yêu, lại nhu thuận thẹn thùng thực làm người ta muốn trêu chọc một chút, hì hì, tiểu thụ tốt vậy không nên lãng phí, giới thiệu cho lão đại tốt lắm!” Có một người thục nữ điển hình, tư tưởng lại như lưu manh.

“Mạc Vịnh Hân.” Di, nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, rốt cuộc là ai đến đây? Đương nhiên là lão đại trực tiếp của Mạc Vịnh Hân, giám đốc phòng thị trường Niếp Gia Lập đại nhân! Mạc Vịnh Hân dũng cảm đón nhận vẻ mặt băng sơn mang theo nghi hoặc của lão đại: “Lão Đại buổi sáng tốt lành!”

Niếp Gia Lập thoáng cau mày, thấp giọng hỏi: “Nhóc con kia là ai?” Mạc Vịnh Hân, lão đại lặng lẽ hỏi cô, cô nên lặng lẽ trả lời, đáng tiếc Mạc Vịnh Hân không có lĩnh hội được tinh thần của lão đại, vẫn bảo trì âm lượng tràn ngập sức sống: “Cậu bé là thụ……” Cố ý dừng lại, phía sau quả nhiên vang lên thanh âm thập phần kích động rồi lại lo lắng: “Tôi mới không phải thụ!!!” Da, đùa giỡn thành công, Mạc Vịnh Hân giơ chữ V trong lòng, không để ý tiểu manh thụ phía sau, tiếp tục nói chuyện với lão đại: “Thực tập sinh được gửi tới, Kiều tổng bảo anh hướng dẫn cậu bé.”

“Ừm……” Đôi môi trên khuôn mặt băng sơn gợi lên độ cong khó phát hiện, bộ dáng vừa rồi của cậu nhóc kia đều rơi vào trong mắt anh, thế nhưng bất ngờ là anh cảm thấy rất đáng yêu. Đi sau hai người, Mông Manh thập phần lo lắng, chính mình xúc động cái mao a, đều do thế giới này hủ nữ hoành hành, mình bị trêu chọc đến độ thành điều kiện phản xạ.

“Này, tiểu manh thụ, em cứ ngồi đây đi, trước làm quen hoàn cảnh, ngày mai phải chính thức làm việc.”

“Vâng.” Mông Manh ngẩn người, vị trí đã được sắp xếp, ngay cả giám đốc mặt băng sơn đi lúc nào cũng không biết, lại không chú ý xưng hô của Mạc Vịnh Hân với cậu biến thành “Tiểu manh thụ”. Trong lòng Mạc Vịnh Hân thích thú vô cùng, tiểu thụ dễ trêu chọc như vậy đã bao lâu không gặp qua!

Bận rộn tới trưa, cuối cùng Mông Manh cũng thu dọn xong nơi làm việc nhỏ của mình, máy tính nối mạng, cốc nước khăn tay ống bút…, kỳ thật cũng không nhiều đồ độc, nhưng là cậu bị Mạc Vịnh Hân trêu chọc mất thời gian! Mông Manh vừa ngồi xuống chuẩn bị nghỉ ngơi một hồi, Mạc Vịnh Hân lại vô cùng tao nhã đạp giày cao gót đến: “Tiểu manh thụ mau đi, lão đại mời thực tập sinh phòng chúng ta ăn cơm.”

“Chị Vịnh Hân, em không phải thụ……” Đáng tiếc kháng nghị của Mông Manh hoàn toàn không có hiệu quả dưới khí thế quá cường đại của chị gái Mạc Vịnh Hân, chỉ có thể không tình nguyện cam chịu xưng hô này, xấu hổ theo Mạc Vịnh Hân ra văn phòng.

“Cái kia…… Chị Vịnh Hân, không phải nói mời thực tập sinh phòng chúng ta ăn cơm mà? Sao chỉ có một mình em?” Tình thế hiện tại khiến Mông Manh cảm thấy không đúng, vì sao chỉ có ba người là băng sơn lão đại, Mạc Vịnh Hân và cậu a, các thực tập sinh khác đâu?

“Đúng vậy, em chính thực tập sinh phòng chúng ta!” Mạc Vịnh Hân giải thích theo lý đương nhiên, băng sơn lão đại vẻ mặt cao thâm khó lường.

“Ý em là…… Các thực tập sinh khác đâu?” Anh anh, khí thế của hai người kia thật đáng sợ, một là chị gái như lửa, một là phúc hắc băng sơn, Mông Manh tiểu bạch thụ ứng phó không được!

“Phòng chúng ta chỉ có một thực tập sinh là em.” Đây là câu thứ ba Mông Manh nghe băng sơn lão đại nói trong hôm nay, kỳ thật…… Thanh âm rất dễ nghe. Chính là, cái gì!! Chỉ có một thực tập sinh là cậu!! Cậu thật sự chịu không nổi khí thế quỷ dị của hai người kia!! Cuối cùng Mông Manh vẫn là lựa chọn yên lặng cúi đầu ăn cơm.

Bữa trưa ăn tại một nhà hàng cơm tây gần công ty, trên menu toàn thịt bò thịt cừu khiến Mông Manh hoa cả mắt, cậu đối diện menu nửa ngày cũng không biết nên gọi cái gì, cuối cùng sợ dọa người cậu đành lung tung chọn phần cơm giống Niếp Gia Lập. Trước lúc ăn cơm là uống canh nóng, Mông Manh vừa dùng cái miệng nhỏ uống, vừa nghe Mạc Vịnh Hân báo cáo công việc với Niếp Gia Lập, cảm khái hai người này công tác cuồng, ngay cả ăn cơm cũng không buông tha. Nhưng mà hai người mặt ngoài nghiêm túc thảo luận công việc trên thực tế đang nghĩ gì? Niếp Gia Lập vẫn chú ý nhất cử nhất động của Mông Manh, Mông Manh ăn canh có thói quen cắn thìa nuốt canh xuống, thỉnh thoảng còn đẩy ra. Đầu lưỡi phấn nộn liếm liếm môi, vừa đáng yêu vừa khiêu khích, khiến Niếp Gia Lập luôn theo con đường cấm dục hầu kết nhấp nhô. Mạc Vịnh Hân cũng muốn xem tiểu manh thụ ăn cơm hấp dẫn thế nào, đáng tiếc lão đại thỉnh thoảng phóng nhãn đao mang theo cảnh cáo làm nàng đành phải từ bỏ, thật sự là keo kiệt, ngay cả xem đều không cho!

Món chính vừa lên Mông Manh liền choáng váng, nếu là bò bí-tết còn đỡ, ít nhất cậu biết cắt, nhưng sao là sườn cừu! Có xương lại không trật tự, bảo cậu ăn thế nào a! Mông Manh rối rắm, ngẩng đầu nhìn trộm hai người kia một cái, Mạc Vịnh Hân gọi món bò bí-tết, người ta đã tao nhã cắt từng khối từng khối ăn; lại nhìn băng sơn lão đại, cùng sườn cừu giống mình, động tác cắt thuần thục như sư phụ lò mổ. Cũng không thể ngày đầu đi làm, lần đầu tiên cùng lão đại ăn cơm liền xấu mặt, Mông Manh đau khổ cầm lấy dao cẩn thận đối phó món sườn cừu trước mặt.

Ô, miếng lớn như vậy thật khó cắt, ta dùng sức dùng sức lại dùng sức…… Choang! Rốt cục món ngọt đặt ở bàn ăn do Mông Manh dùng sức quá độ mà rơi xuống đất, ở nhà hàng yên tĩnh sinh ra tiếng vang. Mông Manh xấu hổ bất động, ô, vẫn là mất mặt, hận không thể buông dao chạy trốn. Niếp Gia Lập tựa hồ đoán trước tình huống này sẽ xảy ra, gọi phục vụ lấy món ngọt khác, sau đó đem đĩa ăn của mình đổi cho Mông Manh. Mông Manh sửng sốt một chút, thịt cừu trong đĩa trước mặt đã được lọc xuống, còn cẩn thận cắt thành khối nhỏ. Không ngờ băng sơn lão đại ôn nhu như vậy…… Ý thức được mình vừa suy nghĩ cái gì mặt Mông Manh liền hồng thấu, cúi đầu chuyên tâm ăn cơm che dấu tâm tư. Niếp Gia Lập vẫn nhẹ nhàng ăn món sườn cừu của Mông Manh. Mạc Vịnh Hân cả quá trình đều bị xem nhẹ, trong lòng cười mờ ám, rốt cục lão đại bắt đầu phát huy ôn nhu thế công, tiểu manh thụ ngươi chờ bị bắt đi!

Cơm ăn đến một nửa, Mạc Vịnh Hân đột nhiên đứng dậy nói là nhớ ra còn có phần văn kiện khẩn cấp chưa viết, vội chạy về công ty, Mông Manh kinh ngạc nhìn chén đĩa trước mặt Mạc Vịnh Hân đã trống trơn, rõ ràng mình còn gần ba phần thịt cừu chưa ăn, lại nhìn băng sơn lão đại cũng chưa ăn xong, ân, này không phải vấn đề ở mình, nhất định là dạ dày của chị Vịnh Hân rất kỳ quái mới có thể ăn nhanh như vậy. Mà Mạc Vịnh Hân đạp giày cao gót phiên phiên rời đi nội tâm rối rắm vô cùng, lão đại a, ngài nhất định phải nắm chắc cơ hội này a, ta vì hạnh phúc của ngài mà từ bỏ điểm tâm a! Lão đại, ta chúc ngươi vui vẻ, cô nương đây phải về xem GV!

Mạc Vịnh Hân rời khỏi, không khí giữa hai người tựa hồ liền tẻ ngắt, Mông Manh ngây ngốc nhìn Niếp Gia Lập, vô cùng xấu hổ, một đương sự khác lại không phát giác: “Ăn cơm, lát nữa mang em đi dạo khu vực quanh công ty.”

Di? Là cảm giác sai sao? Giống như thanh âm của băng sơn lão đại trở nên ôn nhu a! Mông Manh lắc lắc đầu vứt bỏ ý tưởng loạn thất bát tao, tiếp tục chuyên tâm ăn cơm. Niếp Gia Lập mặt ngoài bất động thanh sắc, vừa tiếp tục ăn cơm, vừa đánh giá nhóc con ngồi đối diện, vừa ngốc vừa manh, nhu thuận lộ ra điểm đáng yêu, lúc ăn cơm thỉnh thoảng vươn đầu lưỡi liếm liếm khóe miệng dính nước sốt, tự nhiên không hề giả, có thể suy xét tháng này giúp Mạc Vịnh Hân tăng lương, thức thời như vậy thật sự là hiếm có!

Dùng xong cơm trưa, tâm tình Niếp Gia Lập vô cùng tốt đi thanh toán, sau đó mang theo tiểu manh thụ chậm rãi tản bộ về công ty, tiểu manh thụ tựa hồ vẫn có chút sợ hãi mình, phải làm thế nào mới mau thân thân thiết nhỉ?

“Nghe nói em nhờ người xin vào?” Nói xong Niếp Gia Lập nhìn thấy hai má tiểu manh thụ dần dần đỏ lên.

“Vâng, đúng vậy…… Bởi vì thành tích ở trường của em không phải đặc biệt tốt, mẹ em lo lắng em không thể tự tìm chỗ thực tập, cho nên mới……”

Thật sự là thẳng thắn đến đáng yêu, ừm…… Nếu về sau ở trên giường cũng thẳng thắn như vậy liền tốt lắm.

“Anh không cần lo lắng, em nhất định sẽ cố gắng làm việc!” Thấy thủ trưởng sắc mặt không xấu, Mông Manh nhanh chóng tỏ rõ quyết tâm, nhưng ngươi thật sự cho rằng Niếp Gia Lập sắc mặt không xấu sao? Rõ ràng là muốn tìm bất mãn!

“Không sao, chỉ cần em cố gắng học anh sẽ dạy cho em.” Khụ, cũng chính là kỹ xảo trên giường…… Tuy suy nghĩ trong lòng hai người khác nhau quá xa, nhưng trò chuyện ngắn ngủn với nhau tựa hồ đã kéo gần khoảng cách của họ, tay Niếp Gia Lập tự nhiên khoác lên vai tiểu manh thụ, nghiêng đầu còn có thể nhìn đến lông tơ thật nhỏ trên làn da cậu, có điểm giống…… Quả đào mật, thật muốn cắn một ngụm!

“Di, gần công ty có Starbucks a!” Còn đắm chìm trong ảo tưởng Niếp Gia Lập nhanh chóng trở về sự thật: “Ừ, thích?” Sau đó nội tâm thầm thở dài, nếu tiếp tục như vậy hình tượng băng sơn của mình khó giữ được.

“Dạ, thích giữa trưa uống chút gì đó, mùa đông thích nóng, mùa hè thích siro đá, siro xoài là ngon nhất!” Nhắc tới sở thích Mông Manh hiện tại thực vui vẻ, trong mắt bất giác toát ra mong ước.

“Không thích cà phê?” Còn tưởng rằng nhóc con thích Starbucks sẽ thích cà phê chứ, kết quả lại được đến đáp án nhóc con thích đồ ngọt.

“Bình thường, không chán ghét, nhưng em có chút mẫn cảm với cà phê, uống cà phê sẽ hưng phấn quá độ. Anh hẳn là thích cà phê a? ”

“Vì sao hỏi như vậy?”

“Ừm……” Mông Manh do dự một chút, tựa hồ có chút buồn rầu, “Phần lớn người có thân phận như anh đều thích cà phê mà?” Xem ra đứa nhỏ này nhất định đã bị hệ liệt tiểu thuyết tổng tài đầu độc.

“Cũng không thực thích, vẫn cảm thấy hồng trà tốt hơn.” Cuối cùng Niếp Gia Lập không nhẫn tâm phun tào, cấp nhóc con chút tưởng tượng ngây thơ.

Buổi chiều Mạc Vịnh Hân đưa cho Mông Manh một số dữ liệu, bảo cậu dùng PPT sửa sang một chút, chuyện này đối với tiểu manh thụ bán trạch nam mà nói quả thực là bữa ăn sáng. Mông Manh mở dữ liệu, liền thấy văn kiện bên trong thật kỳ quái, cái gì mà “Cấp tiểu manh thụ đồ vật thật là tốt “, “Tiểu manh thụ nhất định muốn xem”, “Trợ giúp tiểu manh thụ học tập” Linh tinh, làm Mông Manh vô cùng tò mò. Tuy tò mò nhưng phải hoàn thành công việc trước, thành thành thật thật mở ra văn kiện tên là “PPT tiểu manh thụ phải sửa chữa” ký hiệu riêng biệt. Mông Manh chuyên tâm thao tác máy tính, trước mặt đột nhiên có thêm một ly siro xoài, kinh ngạc quay đầu liền thấy khuôn mặt không biểu tình của Niếp Gia Lập, nhưng tựa hồ có chút quỷ dị, rốt cuộc là sao vậy? Ngơ ngác suy nghĩ nửa ngày cũng không có kết quả, cuối cùng tiểu manh thụ đành từ bỏ, hai tay ôm ly siro, vui vẻ hỏi: “Là mua cho em à?”

“Không phải nói thích sao?” Bỏ lại câu hỏi, cũng không chờ trả lời, Niếp Gia Lập liền xoay người trở về văn phòng của mình, lưu lại tiểu manh thụ ngơ ngác nghĩ lão đại thật khốc a, nói ít còn thêm vẻ mặt không chút thay đổi!

Tới gần tan tầm Mông Manh rốt cục đem phần văn kiện hơn bảy mươi mấy trang sửa xong, đang muốn đem dữ liệu trả cho Mạc Vịnh Hân, Mạc Vịnh Hân lại nói đưa nàng văn kiện là được, dữ liệu là quà cho tiểu manh thụ. Vì thế Mông Manh ngoan ngoãn thu dọn sau đó chuẩn bị tan tầm, ngay lúc cậu thu thập tốt chuẩn bị rời đi thì Niếp Gia Lập lại lần nữa lặng yên xuất hiện phía sau cậu: “Chuẩn bị về nhà sao?”

Mông Manh quay đầu, vẻ mặt hoảng sợ, cẩn thận vỗ vỗ ngực: “Đúng vậy, phải về.”

“Anh đưa em về.”

“Cám ơn anh, không cần, em có thể tự mình……” Lời còn lại của Mông Manh căn bản chưa kịp nói ra, Niếp Gia Lập đã xoay người đi, Mông Manh đành phải đuổi theo.

Buổi tối trước lúc ngủ Mông Manh nhớ tới dữ liệu chị Vịnh Hân cho, nhất thời lòng hiếu kỳ nổi lên, đem laptop lên giường, chuẩn bị nhìn văn kiện có tên kỳ quái.

“Ân ân, hảo thoải mái…… Hảo thích! Thật là lợi hại!” Trên màn hình là một cậu bé xinh đẹp bị đặt dưới thân người đàn ông tráng kiện mà trừu sáp, hai người thỉnh thoảng tiếp hôn, rên rỉ liên tục. Mông Manh cơ hồ sợ ngây người, tuy thường xuyên bị người trêu đùa kêu tiểu thụ, nhưng cậu chưa từng xem qua cái này, xấu hổ nóng mặt, lại nhịn không được tò mò tiếp tục xem. Đêm đó tiểu manh thụ nằm mộng, trong mộng cậu bị Niếp Gia Lập đặt ở dưới thân như vậy lại như vậy, kết quả buổi sáng ngày hôm sau cậu ăn đủ, quần lót ướt một mảnh làm người ta không thể nhìn thẳng.

Lúc Mạc Vịnh Hân ở văn phòng nhìn đến vẻ mặt uể oải của tiểu manh thụ liền biết tối hôm qua đã xảy ra chuyện, tuy cụ thể là gì cô chưa thể xác định, nhưng trong long đã cười trộm. Mông Manh hiện tại cảm thấy nhìn đến Niếp Gia Lập đều ngượng ngùng, sao có thể làm mộng như vậy, chẳng lẽ mình có tâm tư với băng sơn lão đại! Nghĩ vậy Mông Manh càng thêm không dám đối mặt Niếp Gia Lập, nhưng buổi chiều Starbucks đúng hạn tới, buổi tối Niếp Gia Lập đưa cậu về nhà. Mông Manh cảm thấy mình nhất định là bệnh, thời điểm tắm rửa vô tình nhớ tới sườn mặt Gia Lập lúc lái xe rồi nhớ đến đêm làm mộng, sau đó liền…… Cương. Run rẩy giải quyết xong vấn đề sinh lý, Mông Manh đã cảm thấy thẹn muốn chết, vừa vào chăn liền nhắm mắt ngủ.

Hai ngày tiếp theo Mông Manh đều trốn tránh Niếp Gia Lập, nhưng đó chỉ có thể là nguyện vọng, Starbucks mỗi ngày không gián đoạn, tan tầm xe đưa về, thậm chí cơm trưa đều do Niếp Gia Lập bao, thỉnh thoảng bị kêu đi học cái này học cái kia, kết quả chính là tiểu manh thụ mộng thấy chính mình bị Niếp Gia Lập ba ba ba, thân thể lại theo điều kiện phản xạ làm cậu nhịn không được nghĩ tới Niếp Gia Lập mà thẩm du.

Tục ngữ nói thật đúng, không tại trầm mặc bùng nổ thì tại trầm mặc biến thái, loại sinh vật ngốc tiểu manh thụ này sao có thể biến thái, vì vậy cậu bùng nổ. Một buổi chiều nào đó ánh nắng tươi sáng, Mông Manh không ăn siro Niếp Gia cho cậu, mà là đi theo Niếp Gia Lập vào văn phòng của hắn.

“Cái kia…… Niếp tổng……”

Niếp Gia Lập nâng mi, nhìn thấy cậu bé trước mặt ấp úng: “Có việc?”

Tiểu manh thụ gật đầu như gà mổ thóc, sau đó lại do dự nửa ngày mới mở miệng: “Có thể hỏi chút chuyện không liên quan tới công việc được chứ?”

Niếp Gia Lập gật gật đầu.

“Nếu…… Cái kia, em nói là nếu, lúc nhớ tới một người mà có phản ứng sinh lý là vì cái gì?”

Niếp Gia Lập không trả lời, nhìn chằm chằm Mông Manh, ánh mắt càng trở nên thâm thúy, Mông Manh bị hắn nhìn đến khẩn trương, vội giải thích: “Anh đừng hiểu lầm, em chính là……”

“Tiểu manh thụ, em thích anh!”

Ngữ khí thập phần chắc chắc, Mông Manh cả kinh, nhưng phản ứng đầu tiên cũng không phải là “Sao mình có thể thích Niếp tổng”, mà là “Xong rồi, bị Niếp tổng phát hiện, sẽ không chán ghét mình chứ”, đến tận đây Mông Manh mới hiểu được hành vi vài ngày trước đó của mình là vì cái gì. Mắt thấy tai tiểu manh thụ chậm rãi đỏ lên, mắt cũng bắt đầu lấp đầy bụi nước tựa hồ muốn khóc, Niếp Gia Lập đứng lên, bước tới gần cảm nhận độ ấm của cậu, khẽ mỉm cười nói: “Vậy tiếp tục thích anh đi!” Sau đó tiếp tục tới gần hôn lên đôi môi muốn đã lâu.

Thẳng đến lúc Niếp Gia Lập hôn tới xương quai xanh, Mông Manh mới ý thức được đã xảy ra chuyện gì, hai tay đẩy người trên thân mình: “Niếp tổng…… ”

“Gọi tên anh!” Ngữ khí không cho kháng cự khiến Mông Manh sợ hãi mở miệng: “Gia…… Gia Lập, chúng ta…… Ngạch…… Văn phòng……” Nửa ngày tiểu manh thụ cũng không thể nói ra một câu đầy đủ, Niếp Gia Lập đã sớm hiểu tiểu manh thụ rối rắm cái gì: “Theo anh kết giao đi! Đêm nay đến nhà anh.” Sau đó cài lại nút áo sơmi cho tiểu manh thụ, ôn nhu hôn lên trán bóng loáng của cậu, rồi nhìn tiểu manh thụ nhăn nhó bước ra văn phòng.

Trong văn phòng Niếp Gia Lập cảm khái ánh mặt trời sáng lạng thật tốt, tiểu manh thụ thực nhuyễn; ngoài văn phòng Mông Manh tưởng tượng cảnh bị Niếp Gia Lập đẩy ngã mà ngượng ngùng đem mặt giấu vào cánh tay; Mạc Vịnh Hân ngồi trước máy tính hăng say viết chuyện một thực tập tiểu manh thụ bị giám đốc lí XX lại OO ở văn phòng.