Tiền đồ vô lượng – Chương 31-40

    Thuộc truyện: Tiền đồ vô lượng

    Chương 31

    “Đáng giận, tại sao, tại sao phải thừa nhận, tại sao phải uy hiếp trẫm!”

    “Ngươi hận trẫm đến như vậy sao!?”

    “Hảo, trẫm sẽ khiến cho ngươi hận, đến lúc đó ngươi đừng có mà quay đầu lại cầu xin trẫm!”

    Từ Lân Chỉ cung trở về, Lăng Phượng đem mọi người đuổi ra ngoài, một mình ở trong phòng tức giận không thôi, Tào công công bên ngoài nghe những lời quát mắng của hoàng thượng cũng kinh hồn táng đảm, nhưng thật sự cũng không biết phải làm sao, hiện tại hắn đâu thể lại chạy đi tìm “Thần phi nương nương” đến khuyên nhủ hoàng thượng như trước a!?

    Loading...

    Lăng Phượng bên này nóng nảy, Bùi Dật Viễn bên kia lại thập phần bình tĩnh, hắn không lớn tiếng không đại náo, cũng không khóc sướt mướt, giống như đã sớm dự liệu hết mọi chuyện sẽ xảy ra, nhận được ý chỉ liền bắt đầu thu dọn đồ đạc.

    Vật phẩm riêng tư của hắn không nhiều lắm, toàn bộ gia sản của hắn chỉ có sổ sách, bàn tính cùng vài bộ quần áo, những thứ Lăng Phượng ban cho sau khi vào cung lại chiếm phần lớn, nhồi vào cũng hết vài thùng, những thứ này hắn sẽ mang theo đến lãnh cung, bởi vì đây là những thứ lúc trước hắn dùng một chén mì thọ để đổi lấy ý chỉ từ Lăng Phượng.

    Bùi Dật Viễn bình tĩnh thong dong, Tiểu An tử cùng Kiều Dương bên cạnh hắn lại không làm được như vậy, nhìn chủ tử suy yếu lẻ loi một mình bị trục xuất vào lãnh cung, bọn họ lại không thể đi theo hầu hạ, không thể giúp được gì, trong lòng có bao nhiêu khó chịu.

    Có lẽ biết bọn họ lo lắng, Bùi Dật Viễn từ trong rương lấy ra vài thỏi bạc đặt vào tay hai người.

    “Tiểu An tử, Kiều Dương, các ngươi cầm đi, ta đã gây nhiều phiền toái cho các ngươi, thật sự xin lỗi.” Thanh âm của hắn khàn khàn như trước, thỉnh thoảng còn ho nhẹ vài tiếng, là do nhiễm phong hàn chưa hết.

    Kiều Dương thấy thế nhịn không được, tâm sinh oán giận, sau khi phát sinh chuyện Thục phi rơi xuống nước, tất cả mọi người đều đem sự chú ý đặt hết trên người Thục phi nương nương, ngay cả Hoàng Thượng cũng chỉ nghĩ phải bảo hộ thân thể cho Thục phi, lệnh cho ngự y trông coi một tấc cũng không rời.

    Nhưng tại sao không có ai nghĩ đến, chủ tử nhà nàng cũng bị rơi xuống nước? Chẳng lẽ bởi vì chủ tử là một nam nhân, không thể chiều chuộng như nữ nhân, có rơi xuống nước cũng không phải là chuyện to tát? Hay là chủ tử thường ngày trời sanh tính cách bình tĩnh, nên mọi người cảm thấy hắn không sao cả? Thật sự là quá đáng!

    “Chủ tử không nên nói như thế, hầu hạ chủ tử là chuyện chúng ta nên làm, hơn nữa chủ tử ngày thường đối đãi với chúng ta không tệ, có thể hầu hạ chủ tử là phúc phận của chúng nô tài bọn ta!” Tiểu An tử nói ra lời tận đáy lòng.

    Đây không phải là lời khách sáo, mà là sự thật, Bùi Dật Viễn tuy coi trọng tiền bạc, nhưng đối đãi với hạ nhân không hề lạnh nhạt hay khiển trách nặng nề, cho nên không riêng gì Kiều Dương cùng Tiểu An tử, những nô tài từng hầu hạ qua hắn đều cảm thấy như thế.

    “Không, đây những gì các ngươi nên được.” Bùi Dật Viễn vừa nói vừa đem bạc nhét vào trong tay bọn họ, “Ta vào lãnh cung, chỉ sợ là sẽ liên luỵ các ngươi bị các cung nhân khác coi thường, bạc này có thể thay các ngươi khai thông nhân mạch (dùng để bịt miệng mấy thằng nhìu chuyện á), là ta nợ các ngươi.”

    “Chủ tử…!” Kiều Dương nghe vậy, nhịn không được lại khóc lên, “Là Kiều Dương vô dụng, Kiều Dương chỉ có thể đứng nhìn chủ tử cùng nương nương rơi xuống nước mà không giúp được gì, còn hại chủ tử… Chủ tử, thực xin lỗi!”
    “Không, không, không, là ta vô dụng!” Tiểu An tử thấy vậy cũng nói, “Là ta kiên quyết đem Hoàng Thượng kéo tới, nếu Hoàng Thượng không nhìn thấy việc này, cũng sẽ không…”

    “Đây không phải là vấn đề ai đúng ai sai.” Bùi Dật Viễn thở dài, “Các ngươi không nên tự trách.”

    Nói đến đây, hắn bỗng nhiên nở nụ cười hừ một tiếng, “Ngày này sớm hay muộn cũng sẽ đến… Bất quá chỉ là đến sớm một chút. Yên tâm đi, ta không có việc gì đâu!”

    Đây là lời cuối cùng Bùi Dật Viễn nói với hai người, giờ ngọ đã tới, một đám nô tài cùng tiến vào nói là phụng mệnh đem Thần phi nương nương đưa tới lãnh cung, Kiều Dương cùng Tiểu An tử chạy đến chạy đi giúp di chuyển đồ vật này nọ, bọn họ không quên chủ tử đối bọn họ thật tốt, hai người trong lòng đều thương tiếc, tuy nói Hoàng Thượng không còn cưng chìu, nhưng chỉ cần có cơ hội, bọn họ nhất định sẽ giúp chủ tử ở lãnh cung sống tốt một chút!

    Bùi Dật Viễn là phi tử di chuyển đến lãnh cung ‘nở mày nở mặt’ nhất, mặc dù thân thể hắn không tốt vẫn còn đang sốt nhẹ, nhưng mấy thùng đồ trân quý hắn mang theo thật sự làm người khác phải lé mắt, hơn nữa dựa theo ý chỉ hoàng thượng, sau này mỗi tháng hắn còn có thể được hưởng bổng lộc ngũ phi như cũ, phi tử bị biếm vào lãnh cung như hắn làm cho người ta cảm thấy kỳ diệu.

    Những thái giám phụng mệnh đưa Bùi Dật Viễn vào lãnh cung cũng thật là xúi quẩy, một đám người đi theo phía sau hắn khiêng mấy cái thùng nặng, không thể di chuyển nhanh được, còn Bùi Dật Viễn đi một mình ở phía trước chỉ đeo một bọc quần áo nhỏ trên lưng, thong dong tự tại như đi vào cõi thần tiên, nhìn như vậy cũng không biết là ai đang đưa ai đi lãnh cung.

    Thật vất vả mới tới được nơi gọi là “Lãnh cung “, Bùi Dật Viễn ngẩng đầu nhìn tấm biển với hàng chữ to “Trường Ninh cung “, mở cửa đi vào, một cỗ thê lương tiêu điều đập vào mắt.

    Rõ ràng là gần mùa hè, nhưng trong cung lại có vẻ âm lãnh, bốn phía đều có vách tường phong tỏa, nói là cung điện không bằng nói là tứ hợp viện, trừ bỏ nhà giữa ra còn có ba, bốn phòng nhỏ, trên cửa phòng cùng song cửa sổ giăng đầy mạng nhện, hình như bỏ hoang cũng đã lâu, trong cung cũng chỉ có một cửa chính, sân thì một mảnh trụi lủi, một cọng cỏ cũng không thấy, ở giữa còn nằm chình ình một cái cây chết khô queo quắt, bày trí như vậy làm người ta cảm thấy không thoải mái là phải.

    Bọn thái giám đem đám thùng vào nhà cất kỹ, lúc này trên mặt đầy vẻ bất mãn, Bùi Dật Viễn sớm đoán được như thế, liền lấy trong rương ra một ít ngân lượng phân phát cho bọn thái giám.

    Bọn này thấy tiền nhãn tình liền sáng lên, tiền tới tay bọn họ liền cười đến tít mắt, khen Bùi Dật Viễn hào phóng, còn làm ra vẻ người tốt nói cho hắn những chuyện liên quan đến lãnh cung.

    Từ những gì bọn họ nói Bùi Dật Viễn biết được lãnh cung này là nơi ở của Trữ quý phi mà bốn năm trước Hoàng Thượng cực kỳ sủng ái, Hoàng Thượng niệm tình nàng, còn cho nhũ mẫu chiếu cố nàng, chính là hai năm trước, Trữ quý phi ở nơi này phát điên rồi chết, nhũ mẫu kia phụng mệnh ở trong này chịu tang ba năm, nhưng nghe nói nơi này phong thuỷ không tốt, năm trước nhũ mẫu kia cũng đã chết.

    Bùi Dật Viễn nghe nói những chuyện này cũng không sợ hãi, chính là tiếc thương cho hai sinh mệnh, kỳ thật chỉ cần hảo hảo chuẩn bị, cuộc sống ở lãnh cung cũng có thể rất khá.

    Thấy sắc trời đã tối, mấy thái giám tay ôm bạc vội vã ly khai, lưu lại một mình Bùi Dật Viễn đối mặt với gian phòng cũ nát.

    Tuy rằng thân thể vẫn không khoẻ, nhưng để bệnh tình không nghiêm trọng thêm, Bùi Dật Viễn biết đêm nay phải hảo hảo nghỉ ngơi, chuyện quét tước sửa sang lại vẫn là để sáng mai hãy làm.

    Hắn đi vào phòng thắp nến, nhìn bốn phía chung quanh một lần, phát hiện phòng thật sự rách nát, âm lãnh ẩm ướt, trên tường bám đầy rêu mốc, then cửa không có, trên nóc nhà gạch ngói cũng không nguyên vẹn, còn có vách tường không thiếu chi lỗ thông gió.

    Để có thể ngủ một giấc, Bùi Dật Viễn tự mình di chuyển mấy cái rương, đem mấy ‘lỗ thông gió’ che khuất, còn then cửa cùng gạch ngói vụn, chờ hắn khoẻ lên mới quyết định.

    Ngăn chặn “lỗ thông gió” xong, hắn lại lấy trong rương ra mấy cái tơ lụa hoa lệ lúc trước Lăng Phượng ban cho, để làm đệm chăn, đám vải gấm này quá sặc sỡ, hắn căn bản không có can đảm lấy làm xiêm y, mà hiện tại là mùa hè, lấy làm đệm lưng là thích hợp nhất, đem những thứ này để lên chiếc giường đá duy nhất, tuy rằng không xứng chút nào, nhưng cũng rất thoải mái.

    An trí đâu đó hết thảy, Bùi Dật Viễn theo thói quen lại lấy quyển sổ cùng bàn tính, vừa muốn tính một chút lại sững sờ phát hiện hiện giờ hắn có gì để tính.

    Không có chi tiêu, không ai quấy nhiễu, một mình ở lãnh cung thì tính toán cái gì?

    Cười khổ một tiếng, vừa muốn đem hai thứ đồ vật này cất lại, tay lại vô tình lật đúng trang ghi nợ, phía sau quyển sách này ghi lại một số nợ mà Lăng Phượng nợ hắn, nhìn những ghi chép này, tầm mắt Bùi Dật Viễn không cách nào rời đi.

    Khoái hoạt ấm áp những ngày qua không phải là gạt người, thích Lăng Phượng cũng không phải là giả dối, cho nên cục diện cho tới ngày hôm nay, trong lòng không thể không đau.

    Chỉ là so với người khác hắn có phần khép kín, trên mặt không có biểu hiện gì, cho nên mọi người không phát hiện…

    “Có phải… khóc lên trong lòng sẽ dễ chịu một chút?” Bùi Dật Viễn lên tiếng tự hỏi.

    Nhưng hắn còn chưa có đáp án, một cái “Kinh hỉ” đột nhiên phá cửa mà vào.

    “Phụ thân, ngươi cuối cùng cũng tới đón ta!”

    “…!”

    Bị một tiểu hắc ảnh cùng với thanh âm non nớt đánh vào, hai người cứ như thế va chạm, Bùi Dật Viễn lập tức ngã ngửa trên giường.

    Bùi Dật Viễn bị tấn công còn chưa kịp nghĩ nhiều, chỉ thấy trên ngực mình tiểu gia khỏa nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn hề hề, cười hỏi: “Phụ thân, ngươi tới đón ta sao?”

    “Cha…?” Đợi Bùi Dật Viễn nhìn thấy rõ khuôn mặt tươi cười kia, hắn ngạc nhiên không thôi, “Lăng Phượng!?”

    Chương 32

    Bùi Dật Viễn kinh ngạc đến nỗi hô lên tục danh của hoàng thượng, cũng không thể trách hắn, sự thật trước mắt này làm người ta không thể tưởng tượng.

    “Cha?”

    Tiểu oa nhi mặt xám mày tro này tuy rằng mồm miệng rõ ràng, thanh âm vang vọng, nhưng thân thể gầy yếu đến nỗi Bùi Dật Viễn không hề thấy nặng, còn có một thân xiêm y đơn bạc dơ bẩn … Đứa bé này rốt cuộc là ai?

    Oa nhi sau khi kêu lên vài tiếng, phát hiện Bùi Dật Viễn không có phản ứng mà cứ lăng lăng nhìn mình, cuối cùng cũng nhận ra chỗ không đúng, nó không hề hô hoán, mà đem tầm mắt chuyển dời lên trên người mình, nhìn mình thì bẩn hề hề, nhìn nhìn lại Bùi Dật Viễn một thân sạch sẽ, nó bỗng nhiên nhận ra chuyện gì đó kêu một tiếng, “A”, cuống quít trèo từ trên người hắn xuống, sau đó tăng tăng tăng chạy ra ngoài.

    “… Chờ một chút!” Bùi Dật Viễn phục hồi *** thần lại, lập tức chạy theo nó ra ngoài.

    Chỉ thấy thân ảnh nho nhỏ trong đêm đen chạy vào một gian căn phòng nhỏ cách vách, Bùi Dật Viễn cũng theo vào, liền thấy tiểu oa nhi chạy tới trước một cái chậu to đựng nước, sau đó thân ảnh nho nhỏ ấy đem hết toàn lực đặt lên miệng giếng một chiếc ghế nhỏ, nó vươn tay cầm lấy chiếc gáo múc một gáo nước trực tiếp đổ lên người mình.

    “Ngươi đang làm cái gì?” Bùi Dật Viễn cả kinh, lập tức bước lên phía trước ngăn nó lại.

    Hôm nay tuy rằng không lạnh, nhưng nửa đêm oa nhi còn đem nước lạnh đổ lên người, thật sự là tạo nghiệt.

    Đứa nhỏ bị ngăn trở tỏ vẻ không hiểu, một đôi mắt to tò mò nhìn Bùi Dật Viễn hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Không phải cha chê ta bẩn mới không nhận ta sao?”

    “Ta không phải cha ngươi.”

    Bùi Dật Viễn đem nó ôm vào nhà, từ trong hành lý tìm một cái bố khăn đem nó bọc lại.

    Oa nhi nghe vậy lại càng cảm thấy kỳ quái, đứng lên không ngừng đánh giá Bùi Dật Viễn hỏi: “Sẽ không a, tuy rằng bộ dạng ngươi thật khá, nhưng ngươi đúng là nam nhân… Nhũ mẫu nói cha ta là nam nhân duy nhất ở nơi này, không giống mấy tiểu thái giám bị cắt mất tiểu kê kê, vậy ngươi không phải cha ta thì là ai?”

    Nghe lời nói trẻ con không cố kỵ, Bùi Dật Viễn mơ hồ hiểu được thân phận của nó, nhớ lại trước kia Lăng Phượng có nói qua, Trữ quý phi hình như còn đang hoài thai thì bị giáng tội, như vậy đứa bé này chính là…

    Khuôn mặt tương tự như Lăng Phượng chính là chứng cứ xác minh mạnh mẽ nhất, nhưng tại sao đại hoàng tử ở chỗ này mà không người nào biết?

    Bùi Dật Viễn kỳ quái nhìn nó, ngồi xổm người xuống nói với nó: “Vô luận ngươi tin hay không, ta thật sự không phải là cha ngươi, cha ngươi là một người khác, vĩ đại hơn so với ta nhiều lắm.”

    Oa nhi dùng ánh mắt hồn nhiên đặc biệt của hài tử nhìn nam tử xinh đẹp này, tuy rằng nó vẫn không hiểu, nhưng nó vẫn biết là đã nhận sai người.

    “Nga, ta đã biết.” Làm Bùi Dật Viễn không ngờ chính là oa nhi không khóc không nháo, chỉ yên lặng gật gật đầu.

    Nói xong nó lại đứng lên, kéo bố khăn đang bọc trên người mình xuống, xếp lại cho ngay ngắn, nhìn thấy bố khăn bị nước bẩn trên người mình làm dơ, nó không khỏi xấu hổ đỏ mặt.

    Oa nhi đem bố khăn đã sửa lại tốt hai tay dâng trả cho Bùi Dật Viễn, trong giọng nói mang theo hối lỗi cùng thất vọng, “Thực xin lỗi, ta đã làm dơ vải trắng…”
    “Không sao cả.” Bùi Dật Viễn nhận lấy, còn muốn nói cái gì, đã thấy oa nhi xoay người muốn rời đi.

    “Ngươi muốn đi đâu?”

    Oa nhi vẫn bước đi không hề dừng lại, bất quá nó có trả lời: “Ngươi đã không phải cha ta, ta đây trở về đi ngủ.”

    “Chờ một chút, ngươi ngủ như thế nào?” Bùi Dật Viễn nhẹ nhíu mày, cảm thấy oa nhi này có chút kỳ quái, “Ta có thể đi theo ngươi nhìn một chút không?”

    Oa nhi nghe xong gật gật đầu, sau khi được nó cho phép Bùi Dật Viễn liền theo nó vào cái gọi là “phòng ở”.

    Cách gian nhà giữa xa nhất có một hốc đá nhỏ, đây là chỗ ngủ của oa nhi, trong phòng chỉ có một tấm ván gỗ lớn, mặt trên lót một lớp chăn mỏng, tức cái gọi là “giường “, còn có một hòn đá nhỏ làm ghế, oa nhi nói đây là cái bàn nó dùng để ăn cơm, Bùi Dật Viễn nhìn thân thể nó rồi so sánh, đối với oa nhi mà nói, hòn đá này quả thật có thể làm “bàn đá”.

    Toàn bộ phòng ở đối với người lớn mà nói là quá nhỏ, nhưng đối với oa nhi thì lại rất vừa vặn, bất quá…

    “Ai để ngươi ngủ ở nơi này? Ngươi tại sao không ngủ ở nhà giữa?”

    Bùi Dật Viễn cũng không tin, mẫu thân bị phế của đứa nhỏ này bắt nó ngủ ở nơi này!

    Oa nhi cũng thấy kỳ quái, thân mình nhỏ gầy một bên vội vàng trải giường chiếu, một bên hỏi lại: “Tại sao ta phải ngủ ở nhà giữa? Nhũ mẫu nói nhà giữa là để cho nương nương xinh đẹp ngủ, ta ngủ ở đó sẽ quấy rầy nàng.”

    Hắn vừa nói như thế, lông mày của Bùi Dật Viễn nhăn càng sâu, chẳng lẽ mẫu thân đứa nhỏ này đối đãi con của mình như thế!?

    “Ngươi gặp qua nương ngươi chưa?”

    “Nương? Đó là cái gì?” Oa nhi nằm lên tấm ván gỗ, quay mặt ra hỏi Bùi Dật Viễn, “Nhũ mẫu chưa từng nói qua…”

    “Vậy ngươi…”

    Thấy Bùi Dật Viễn hứng thú với chuyện của mình, oa nhi cũng vui vẻ sôi nổi, đem chuyện của mình nói ra rõ ràng, nói không chừng hắn cũng biết phụ thân của nó!

    “Ta vừa sinh ra đã ở trong này, mỗi đêm nhũ mẫu đều tới chiếu cố ta, đưa đồ cho ta ăn.” Oa nhi nói, “A, lúc đó ở nhà giữa có một nương nương thật xinh đẹp, thế nhưng nàng rất chán ghét ta, mỗi lần thấy ta liền nổi điên muốn bóp cổ ta, cho nên nếu bình thường không có việc gì ta sẽ không ra khỏi cửa.”

    “Sau đó, nương nương xinh đẹp kia chết, nhũ mẫu nói vì an toàn ta nên ở lại nơi này, nàng bảo ta không cần lo lắng, nói là cha ta sẽ tìm đến ta, hơn nữa cha ta rất dễ nhận ra, bởi vì hắn là nam nhân duy nhất ở nơi này… sau nữa nhũ mẫu cũng chết, nơi này không còn ai, không ai đến mang ta đi, cho nên ta vẫn ở nơi này chờ cha tới đón, tới hôm nay thì ngươi đã đến rồi.”

    Người thường nghe những chuyện như thế này sẽ cho là tuổi thơ bi thảm, nhưng chỉ trong tuồng hát mới có những chuyện như vậy, nếu thật sự xảy ra cũng ít người hiểu được.

    “Sau khi nhũ mẫu kia chết, ngươi ăn cái gì?” Bùi Dật Viễn cẩn thận hỏi.

    Nếu không ai biết nơi này có một tiểu hài tử, như vậy cũng có nghĩa là không ai đến đưa cơm, vậy đứa nhỏ này làm sao sống sót?

    “Ân… Nhũ mẫu trước khi chết có nhờ cậy một tiểu thái giám, nói sau khi nàng chết nhớ đưa qua chút thức ăn, nhưng tiểu thái giám kia hình như trí nhớ không được tốt, thường xuyên quên, bình thường hai ba ngày mới đưa chút gì đó lại đây, ta liền ăn cái kia.”

    Thật là một đứa nhỏ chất phác, một chút cũng không hiểu được lòng người dễ thay đổi, thái giám trong cung từ trước đến nay nhận tiền chứ không nhận người, bây giờ là hai ba ngày, tiếp qua mấy ngày, có thể sẽ không bao giờ đến nữa.

    Bùi Dật Viễn thở dài, nghe oa nhi không làm ra vẻ mồm miệng, còn có nụ cười hồn nhiên, hắn thấy trong lòng đau xót.

    Rõ ràng là đại hoàng tử nên được sủng ái, sao phải ở nơi này trải qua những ngày đau khổ!?

    Bùi Dật Viễn kìm lòng không đậu vươn hai tay xoa khuôn mặt tươi cười của oa nhi, nhỏ nhẹ hỏi han: “Ngươi tên gì?”

    “Tên?” Oa nhi tễ tễ đôi lông mày bé nhỏ, “Không có, trước kia nhũ mẫu kêu ta ‘đứa nhỏ ’…”

    “Như vậy… hôm nay ngươi chưa được ăn cơm?”

    “Cơm? Là chỉ cơm tẻ sao? Hai năm nay hình như ta chưa nếm qua … Hôm trước còn có bánh mỳ, ngươi cũng đói bụng sao? Ngươi muốn ăn sao, ta đi lấy cho ngươi.” Nó nói xong còn thật sự định đi lấy.

    “Cực kỳ tàn ác a…”

    Bùi Dật Viễn xem như là được mở mang kiến thức!

    Hắn không nhiều lời, mà trực tiếp đem oa nhi ôm lên mang về phòng.

    Thật sự không ngờ, đã tới cái lãnh cung này, hắn còn phải thay Lăng Phượng trả nợ, không biết kiếp trước đã thiếu hắn bao nhiêu!

    “Ngươi ôm ta đi đâu vậy?”

    Tuy rằng cảm giác được ôm thực thoải mái, nhưng mệnh nhỏ quan trọng hơn.

    “Đi đến nhà giữa, rồi mới tắm rửa, ăn cơm, ngủ.”

    “A? Tại sao?”

    “Bởi vì ta quyết định nuôi ngươi.”

    Chương 33

    Nguyên bản những chuyện tính toán để đến ngày mai, bởi vì sự xuất hiện của tiểu gia khỏa mà không thể không làm, lúc này Bùi Dật Viễn không khỏi cảm thán, lãnh cung chính là lãnh cung, không tự cấp tự túc căn bản sống không nổi.

    May mắn nhu yếu phẩm căn bản cần cho cuộc sống trong cung đều có, tỷ như dục dũng, đồ dùng nhà bếp, phòng bếp… Bùi Dật Viễn tuy rằng thân thể không khoẻ, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ đem những thứ này ra rửa sạch sẽ, sau đó múc nước giếng đem đun rồi đổ vào dục dũng.

    Bùi Dật Viễn đem quần áo oa nhi cởi hết ôm vào trong dục dũng, nó vui sướng kêu to, còn ở trong dục dũng vui vẻ gây sức ép không ngừng, rõ ràng là bản tính nghịch ngợm ham chơi của một tiểu nam hài.

    “Oa a, nước ấm, là nước ấm!” Tay nó không ngừng múa may vói vào trong nước, đem nước vẫy khắp nơi.

    Bùi Dật Viễn xắn tay áo lên, sau đó ngồi xổm trước dục dũng múc từng gáo nước đổ lên đầu oa nhi.

    “Ào ào…”

    “Ha hả, thật thoải mái!” Oa nhi cười khanh khách không ngừng.

    Bùi Dật Viễn làm ướt thân thể nó, cầm lấy miếng sừng tắm bắt đầu thay oa nhi tắm rửa, hắn chưa từng chiếu cố qua đứa nhỏ, cũng không biết nên làm như thế nào mới đúng, chỉ có thể dựa theo tập quán từ từ làm.

    Một bên tắm, một bên lơ đãng cùng oa nhi nói chuyện, “Kêu đứa nhỏ có chút xa lạ, sau này ta kêu ngươi ‘ Tiểu Lăng ’, ta không có tư cách đặt tên cho ngươi, hay là chờ cha ngươi đến đặt cho ngươi đi!”

    Bùi Dật Viễn cảm thấy nếu là hoàng tử, tên hãy để cho hoàng đế đặt vẫn thích hợp hơn, hơn nữa Lăng Phượng thích đứa nhỏ như vậy, vài năm nữa, oán hận của hắn đối với Trữ quý phi hoàn toàn tiêu trừ, nói không chừng sẽ nhìn nhận đứa bé này. Nhưng về phương diện khác, nếu hắn thật sự quên đi oa nhi này, Bùi Dật Viễn cũng sẽ có kế hoạch của riêng mình, hắn tính toán sau khi đứa nhỏ này có năng lực tự gánh vác, hắn sẽ tìm cách đưa nó ra khỏi cung, đứa nhỏ này còn nhỏ, còn có cuộc sống tốt đẹp phải hưởng thụ, không nên ở nơi thâm cung này mai một cả đời.

    “Tiểu Lăng… tốt!” Oa nhi đối với cách xưng hô này rất vừa lòng, cười hỏi, “Vậy ta sẽ gọi ngươi là gì?”

    Bùi Dật Viễn nghe vậy suy tư một phen, nhìn đứa nhỏ hiện giờ tuy rằng còn nhỏ, nhưng ngay cả cách xưng hô “Thúc thúc” hoặc là “Ca ca” cũng không biết, cả ngày cứ ngươi ngươi ta ta, cứ tiếp tục như vậy cũng không hay ho gì.

    “Ngươi năm nay hẳn là đã được ba tuổi?” Chuyện xảy ra bốn năm trước, như vậy đứa bé hẳn là ở tuổi này.

    Quả nhiên, Tiểu Lăng gật gật đầu.

    “Như vậy ngươi đã từng học qua sao?”

    Học? Đó là cái gì? Chưa từng nghe qua!

    Tiểu Lăng thành thành thật thật lắc đầu.

    “Là vậy sao…” Bùi Dật Viễn nghĩ nghĩ nói, “Vậy sau này ngươi kêu ta sư phụ, ta làm sư phụ của ngươi dạy ngươi đạo lý làm người, viết chữ học bài, đương nhiên cũng sẽ phụ trách nuôi ngươi, nếu không có biến cố bất ngờ xảy ra, ta có thể chiếu cố đến khi ngươi trưởng thành.”

    ” Sau khi trưởng thành sư phụ sẽ không dạy ta nữa?” Nghe đến đó Tiểu Lăng có chút bi thương.
    Sư phụ đối với nó tốt lắm, cho nó tắm nước ấm còn muốn dạy nó học bài, nếu có thể, nó muốn cả đời đi theo bên người sư phụ.

    “Không, sau khi trưởng thành nếu cha ngươi còn chưa đón ngươi, sư phụ sẽ tìm cách đưa ngươi ra ngoài, ngươi nên đi xem thế giới bên ngoài.” Bùi Dật Viễn trả lời.

    “Tốt lắm a!” Tiểu Lăng hưng phấn kêu to, “Sư phụ và ta cùng đi!”

    “Ta không đi.” Bùi Dật Viễn ngắt lời nó, “Ta cả đời sẽ ở trong này.”

    “A? Tại sao?” Khuôn mặt tươi cười của Tiểu Lăng lập tức suy sụp.

    Bùi Dật Viễn cười xoa xoa cái mũi nhỏ của nó, “Chờ ngươi trưởng thành sẽ nói cho ngươi biết!”

    “Ách? Sư phụ nói cho ta biết đi…” Tiểu gia khỏa làm nũng nói.

    Nhưng Bùi Dật Viễn hạ quyết tâm không nói cho nó, hai người liền như thế nháo lên.

    Tiểu gia khỏa làm ra vẻ mặt hài hước giống Lăng Phượng không nói, còn làm động tác thú vị, khiến Bùi Dật Viễn dở khóc dở cười, mặc dù tình trường không như ý, nhưng hiện tại là ở lãnh cung, trên người đứa bé này hắn tựa hồ dần dần tìm về được một chút gì đó.

    Mà thôi chuyện trước kia cứ để nó trôi qua đi, Bùi Dật Viễn thủy chung vẫn là Bùi Dật Viễn, hết lòng với chính mình, cả đầu óc đều là đam mê tiền tài, cho dù mất đi Lăng Phượng, hắn vẫn có thể kiên cường sống sót.

    Trái lại Lăng Phượng ở nơi đó, những ngày mất đi Bùi Dật Viễn hắn sống không hề khá giả.

    Hắn trong cơn nóng giận đem Bùi Dật Viễn biếm vào lãnh cung, vốn dự định có cơ hội sẽ đến thăm hắn, thế nhưng ai ngờ Bùi Dật Viễn vừa đi, hậu cung phi tần cũng vậy, mà triều thần cũng vậy, một đám giống măng mọc sau mưa ồ ạt kéo tới.

    Hôm nay thì sinh thần, ngày mai thì đại thọ, còn có chính sự chính vụ cấp bách làm hắn không rảnh phân tâm, cũng có người can gián nói để giải quyết sớm vấn đề con nối dòng, hy vọng Hoàng Thượng tuyển tú nữ lần nữa, bọn họ thật sự đáng ghét, Lăng Phượng có ngăn chặn cũng chẳng thể làm hết được.

    Trải qua nhiều tháng tuyển, cuối cùng lại có hơn mười nữ nhân vào hậu cung, các nàng không được hoàng thượng sủng hạnh, địa vị ở trong cung cũng thấp nhất, cho nên bị an bài ở chỗ tương đối xa xôi, nhưng cái chỗ này cố tình rất gần lãnh cung, ngày đó Bùi Dật Viễn từ thái giám đưa cơm biết được thì chuyện đã xảy ra.

    Hoàng đế tuyển tú nữ cũng không có gì kỳ quái, chỉ là Bùi Dật Viễn nghĩ mình vừa mới tiến vào lãnh cung không lâu, Lăng Phượng đã vội vàng bổ sung hậu cung cho phong phú, tư vị này thật sự khổ sở, bất quá may mắn, cảm giác này tồn tại không được lâu, vừa lên bàn ăn, Tiểu Lăng bướng bỉnh khôi hài có thể dùng phương pháp của nó đem tâm sự trong lòng Bùi Dật Viễn tiêu trừ hết thảy.

    “Sư phụ, sư phụ, đây là cái gì?” Tiểu Lăng chỉ một mâm hương lạt ti hỏi. (món này ta thua, anh gúgồ cũng lắc đầu =]])

    Tiểu gia khỏa này trước kia chỉ có bánh mỳ để ăn, nhưng từ khi Bùi Dật Viễn tiếp nhận nó, nó có thể ăn đồ ăn mới mẻ thú vị đủ mọi kiểu dáng, tỷ như thịt a, cá a, cho nên mỗi lần ăn cơm nó đều thắc mắc hỏi không ngừng.

    Đương nhiên những món này đều là do Bùi Dật Viễn dùng tiền mua về, bằng không vào lãnh cung làm gì có kiểu đãi ngộ như vậy!?

    “Đây là lạt ti.” Bùi Dật Viễn kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của nó.

    Đứa bé này có rất nhiều khiếm khuyết, không chỉ nói hoàng tử mà ngay cả tiểu hài tử của một gia đình bình thường cũng tốt hơn so với nó, nhưng Bùi Dật Viễn vẫn không để ý kiên nhẫn dạy nó.

    Bắt đầu học từ cách cầm đũa, còn có lễ tiết, nhận biết đồ vật, nhận biết chữ, nội dung mỗi một ngày đều rất phong phú thú vị, Tiểu Lăng rất vui vẻ thỏa mãn.

    Nhưng những ngày như thế này không kéo dài được lâu, nuôi dưỡng một đứa nhỏ vốn không phải là chuyện đơn giản, cần hao phí rất nhiều *** lực, Bùi Dật Viễn thân thể vốn đã không tốt lắm, hiện tại lại càng nghiêm trọng.

    Đau đầu cùng suy yếu trước kia vẫn chưa khá hơn, sau này lại mệt nhọc cùng hao tâm tốn sức, một ngày sau giờ ngọ hắn đang ngồi ở trong phòng nghe Tiểu Lăng ngâm nga Bách gia tính, một trận chóng mặt bất chợt ập đến, liền như thế ngã xuống, bất tỉnh nhân sự.

    Tiểu Lăng bị doạ không ít, nó sợ hãi sư phụ cứ như vậy ngủ đi, giống như nhũ mẫu không bao giờ tỉnh lại.

    Tiểu gia khỏa cầm nước mắt, cố sức đem sư phụ lên cái giường gần đó không xa sau đó rót nước, chuẩn bị khăn mặt thay hắn lau mặt, nó còn muốn tìm dược cho sư phụ uống, nhưng tuổi còn nhỏ như nó làm sao biết sắc thuốc, mà sắc thuốc gì mới có thể làm cho sư phụ tỉnh lại, tất cả rơi vào đường cùng, nó chỉ có thể ngồi ở bên giường chờ, chờ sư phụ tỉnh lại.

    Lúc Bùi Dật Viễn từ từ tỉnh lại thì hết thảy đã không còn giống như lúc đầu.

    “Sư phụ, người không sao chứ?” Thấy hắn tỉnh lại, Tiểu Lăng cuối cùng nhịn không được bổ nhào vào trong lòng ngực của hắn khóc thành tiếng.

    Ôm lấy thân mình đứa nhỏ mềm nhũn, trong lòng Bùi Dật Viễn cũng xẹt qua một chút hoảng hốt.

    Nhưng hắn vẫn cố hết sức duy trì âm thanh bình tĩnh cùng ôn nhu nói: “Tiểu Lăng ngoan, đừng khóc, sư phụ không có việc gì…”

    Bùi Dật Viễn nói như thế, hai tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt đứa nhỏ, nhưng làm người ta kỳ quái chính là, ánh mắt của hắn vẫn nhìn về phía trước, không có tiêu cự.

    “Ân…” Tiểu Lăng nức nở ngẩng đầu, bỗng nhiên cũng cảm nhận được gì đó không đúng.

    Nhìn theo tầm mắt của Bùi Dật Viễn, nó không phát hiện có gì lạ, như vậy…

    “Sư phụ, người đang nhìn cái gì?”

    “… Tiểu Lăng, bây giờ là cái gì canh giờ nào?” Bùi Dật Viễn bình tĩnh hỏi, “Mặt trời lặn rồi sao?”

    “Sư phụ nói cái gì nha? Mặt trời còn chưa xuống…” Nói vừa xong một nửa, Tiểu Lăng bỗng nhiên lặng yên.

    Hai người đều không lên tiếng, giằng co một lát sau, Bùi Dật Viễn mới đánh vỡ bầu không khí tĩnh lặng khác thường này.

    “Tiểu Lăng, thực xin lỗi.” Hắn sờ sờ hai má Tiểu Lăng, mang theo một chút tiếc nuối nói, “Sư phụ sau này không thể giúp con kiểm tra chữ viết nữa …”

    Chương 34

    “!!”

    Sau một trận âm thanh sầu muộn, Lăng Phượng cầm nghiên mực trong tay ném xuống mặt đất, hắn đang chấp bút phê duyệt tấu chương, sau khi nghiên mực rớt xuống liền lăng lăng nhìn mặt đất bị mực nước bắn tung toé, một mảnh đen bẩn như đang dự báo điều gì đó.

    “Người đâu, mau tới!” Tào công công đứng bên cạnh thấy thế vội vàng gọi người.

    Không lâu, liền có mấy tiểu thái giám vội vàng đi đến, nhanh nhẹn dọn dẹp hết thảy, còn đem đến nghiên mực mới, cho đến khi mặt đất khôi phục nguyên trạng, mới rời khỏi phòng.

    Tào công công thấy Hoàng Thượng không lên tiếng trách cứ nhất thời cảm thấy an tâm, từ khi Thần phi nương nương đi rồi, tính nết hoàng thượng liền trở nên âm tình bất định, làm cho cung nhân hầu hạ hắn hiểu rõ thế nào là “gần vua như gần cọp”.

    Bất quá Tào công công biết, kia không phải vì lo lắng cho Thần phi nương nương ở lãnh cung sao!

    Nhưng Hoàng Thượng vẫn là Hoàng Thượng, dù thế nào cũng không thể không để ý thể diện vội vàng đi sửa mệnh lệnh vừa ban ra, cho nên chỉ có thể đem tức giận phát tiết trên người nô tài, còn cả ngày bức bản thân làm việc vất vả, vùi đầu vào chính sự, ban đêm hưng trí đi đến chỗ tần phi đều hoàn toàn không có, vì vậy mà những tú nữ mới tiến cung ngay cả mặt hoàng thượng ra làm sao cũng chưa từng nhìn thấy qua, thật sự là tạo nghiệt nga!

    Trên mặt đất đã được thu dọn sạch sẽ như mới, nhưng tầm mắt Lăng Phượng vẫn nhìn chăm chú nơi đó không rời đi, ngay cả bút trong tay cũng ngừng lại.

    Nhìn nhìn, hắn bỗng nhiên lên tiếng hỏi: “Tào công công, đã bao lâu?”

    “A?” Tào công công nghe vậy ngẩn người, sau đó mới hồi đáp, “Hồi bẩm Hoàng Thượng, đã qua buổi trưa, có phải người muốn dùng ngọ thiện?”

    “Không, trẫm không phải hỏi chuyện này, trẫm hỏi Dật Viễn tiến lãnh cung đã bao lâu?”

    Tào công công lại cả kinh, hắn kháp kháp ngón tay tính một chút mới nói: “Hồi bẩm Hoàng Thượng, đã muốn ba tháng …”

    “Ba tháng a…” Lăng Phượng thấp giọng.

    Ở lãnh cung ngẩn ngơ ba tháng, Dật Viễn có thể thay đổi suy nghĩ hay không, có muốn trở lại bên cạnh hắn không?

    “Hoàng Thượng.” Đang nghĩ như thế, ngoài cửa đột nhiên có người tới thông báo, “Thục phi nương nương tấn kiến.”

    Lại là nữ nhân này sao…
    Lăng Phượng bất đắc dĩ thở dài: “Để cho nàng đi vào.”

    Rồi sau đó cửa phòng bị mở ra, Thục phi ăn mặc trang điểm xinh đẹp chậm rãi tiến vào, nụ cười kia từng làm cho Lăng Phượng cảm thấy kinh diễm, hôm nay lại không thể làm lòng hắn có một chút rung động.

    “Nô tì tham kiến Hoàng Thượng.” Thục phi luôn giữ nụ cười, cúi người hành lễ.

    “Bình thân.” Lăng Phượng lãnh đạm trả lời, “Thân thể không có việc gì chứ?”

    Thục phi nghe vậy mừng thầm nói: “Đa tạ Hoàng Thượng quan tâm, thân thể nô tì đã bình yên vô sự.”

    “Ân, không có việc gì là tốt rồi, vậy hôm nay đến đây là có việc gì?” Lăng Phượng cũng lười ở cùng với đám nữ nhân này, thế là trực tiếp hỏi.

    Thục phi cảm thấy Hoàng Thượng không kiên nhẫn, trong lòng cũng oán giận, nhưng nàng không phải đứa ngốc, sẽ không thể hiện ra ngoài, nàng có phương pháp của nàng.

    Vì chuyện ngoài ý muốn mà mất đi đứa nhỏ, Lăng Phượng đối với nàng luôn luôn có một chút áy náy, phần áy náy liền trở thành tấm chắn cho nàng.

    “Hoàng Thượng, có chuyện ngài nhất định phải thay nô tì làm chủ!”

    “Lại là chuyện gì?”

    Lăng Phượng nghe hai chữ ‘làm chủ’ của nàng liền phiền, nếu không phải do nàng, hắn cùng Dật Viễn sao lại tới nông nỗi này? Nhưng nữ nhân này cố tình dựa vào chuyện đứa nhỏ, bất đắc dĩ hắn cũng chỉ có thể ẩn nhẫn.

    “Là Thần phi, Hoàng Thượng không biết gì sao!?” Thục phi làm ra vẻ ủy khuất nói.

    Lăng Phượng lắc đầu, “Trẫm không phải vì trị tội của hắn, mới biếm vào lãnh cung sao?”

    Nữ nhân này còn muốn thế nào nữa!?

    “Nhưng Hoàng Thượng, Thần phi vào lãnh cung, bổng lộc không thiếu một phân, ngài có biết hắn đã mua chuộc bao nhiêu thái giám cung nữ? ở hậu cung này chính là tội đại nghịch bất đạo a!”

    “Cái gì!?” Lăng Phượng lần đầu tiên nghe, cũng lắp bắp kinh hãi, “Ngươi làm sao nghe được?”

    Thục phi ra vẻ chính nghĩa trả lời: “Là tiểu cung nữ bên cạnh nô tì đến ngự thiện phòng ngẫu nhiên nghe thái giám ở đó nói, nghe nói hắn ở lãnh cung ra tay hào phóng, mỗi ngày các nô tài đều đem thịt cá hầu hạ, còn hơn lúc trước ở Lân Chỉ cung.”

    Thục phi thêm mắm dậm muối trong lời nói, Bùi Dật Viễn quả thật có mua chuộc tiểu thái giám, nhưng không phải tăng thêm thịt cá, mà là đồ ăn phù hợp với thời kỳ trưởng thành của đứa nhỏ, bởi vì Tiểu Lăng đã thiếu dinh dưỡng lâu dài, Bùi Dật Viễn tính toán tẩm bổ cho nó.

    Nghe xong lời này, Lăng Phượng trong lòng ngũ vị tạp trần, hắn vừa không hy vọng Bùi Dật Viễn ở lãnh cung chịu khổ, vừa muốn cho Bùi Dật Viễn chịu chút ít khổ sở, có như thế hắn mới biết những ngày tháng trước kia có bao nhiêu tốt đẹp, như vậy hắn có lẽ sẽ trở lại bên cạnh mình. Tâm lý mâu thuẫn làm cho Lăng Phượng do dự, do dự.

    Thấy bộ dáng Hoàng Thượng khó xử, Thục phi nhíu mày, nàng chưa từng nghĩ tới địa vị của nam nhân kia trong lòng Hoàng Thượng đúng là khó có thể dao động như thế, suy tư một chút, nàng lại lên tiếng.

    “Hoàng Thượng, việc của Thần phi nô tì cũng biết khó làm, dù sao cũng là ý chỉ trước đây của ngài, nhưng hắn không làm gì mà không công lãnh bổng lộc, không chỉ riêng nô tì, các tần phi khác trong hậu cung đều không phục.”

    Nàng nói cũng đúng sự thật, phi tần trong hậu cung ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng nhìn chòng chọc Bùi Dật Viễn mà đỏ mắt, rõ ràng đã bị biếm vào lãnh cung, Hoàng Thượng vẫn nhớ thương hắn, mỗi tháng được cấp bổng lộc dành cho “Ngũ phi” làm người ta cảm thấy Hoàng Thượng kỳ thật không có ý tứ phế truất hắn, sau này vẫn có thể “ngóc đầu trở lại”!

    Lăng Phượng nhíu mày, nói cả buổi, đám nữ nhân này là không phục ở điểm này.

    “Hảo, trẫm có biện pháp giải quyết.” Lăng Phượng tư tâm vẫn hướng về Bùi Dật Viễn, “Thần phi không công lĩnh bổng lộc, các ngươi không thoải mái, vậy trẫm liền cho các ngươi thoải mái.” Nói xong hắn liền tự tay viết xuống một đạo ý chỉ.

    “Trẫm cho hắn mỗi ngày làm việc đổi lấy bổng lộc, được rồi chứ!?”

    Coi như là trừng phạt nho nhỏ, mỗi ngày lao động vất vả sẽ không bằng thư thư phục phục ở trong cung làm “Thần phi”, nhưng đối với một đại nam nhân như Bùi Dật Viễn mà nói sẽ không làm khó được hắn.

    “Hoàng thượng ý là…?” Thục phi hỏi.

    “Trẫm bảo hắn phụ trách chẻ củi, được rồi chứ!?” Lăng Phượng khẩu khí nghiêm khắc, mang theo một tia uy hiếp.

    Thục phi cũng không dám làm tới, cúi đầu phẫn nộ nói: “Hết thảy nghe theo Hoàng Thượng an bài…”

    Thế là hôm nay, thái giám đưa cơm tiến đến lãnh cung còn đưa đi một đạo thánh chỉ, nhìn Bùi Dật Viễn hai mắt vô thần tiếp được ý chỉ, sau đó dập đầu tạ ơn, thái giám kia cũng một trận thương xót.

    Hắn mỗi ngày đều đến đưa cơm, đã ba tháng, cùng Bùi Dật Viễn giao tình cũng coi như không tồi, hắn cảm thấy chủ tử này hào phóng khoan dung, ngôn ngữ khéo léo, là người tốt. Nhưng Hoàng Thượng cũng quá tra tấn người, tuy nói cơm canh hảo, có bổng lộc lấy, nhưng lãnh cung dù sao cũng là lãnh cung, không thể thoải mái so với những nơi khác, công tử cũng đâu thể ở trong này tiêu sái. Nhìn xem thân mình suy yếu còn có hai mắt đã mù liền hiểu được, Hoàng Thượng cũng không có khả năng tự mình đến xem, cũng thật là đáng thương.

    Chương 35

    Tiếp nhận thánh chỉ, Bùi Dật Viễn vẫn có vẻ bình tĩnh như ngày thường, không có phản ứng gì quá mạnh mẽ, thuận tiện lấy cớ dạy Tiểu Lăng nói là “Thiên hạ không có bữa cơm nào không phải trả tiền”.

    Tiểu Lăng thực thông minh, Bùi Dật Viễn dạy kiến thức cho nó, nó tiếp thu rất nhanh, hơn nữa tính cách lại thoải mái lạc quan, Bùi Dật Viễn mỗi ngày đem nó ra tắm sạch sẽ, còn lén nhờ người đem cẩm y hoa phục Lăng Phượng ban thưởng tới đổi thành quần áo hài tử cho nó mặc, tại trong ba tháng này đều cho nó ăn những thứ bổ dưỡng, rất nhanh sau đó từ một đứa trẻ nhỏ gầy trở nên trắng noản mượt mà, người gặp người thích.

    Nó chớp chớp đôi mắt to như hạt châu dò xét rồi trêu đùa: “Như vậy sư phụ chiếu cố cho con, có phải cũng có mục đích khác hay không?”

    Câu hỏi làm Bùi Dật Viễn ngẩn người, hỏi hắn tại sao muốn chiếu cố Tiểu Lăng? Vì đứa nhỏ này đáng thương? Vì đồng tình với nó? Hay là bởi vì thằng nhóc này là con Lăng Phượng …? Chính hắn cũng không biết.

    Hắn mỉm cười lắc đầu, vươn tay muốn sờ sờ hai má Tiểu Lăng, biết hắn nhìn không thấy, Tiểu Lăng liền đưa má qua cho hắn sờ.

    “Con coi như sư phụ nhất thời cao hứng muốn nuôi nhi tử đi!”

    “Sư phụ xem con như con của mình, con thật cao hứng, nhưng mà…” Tiểu Lăng khó hiểu hỏi, “Sư phụ tại sao không tự mình sinh một đứa?”

    Sư phụ là nam nhân, không phải thái giám, nhũ mẫu nói nam nhân có thể có con của chính mình!

    Đứa nhỏ mở miệng là nói thẳng, nhưng thật sự rất tàn khốc.

    Bùi Dật Viễn chua sót cười cười trả lời: “Người sư phụ thích không có khả năng cho sư phụ đứa nhỏ, cho nên đời này sư phụ không có khả năng có tiểu hài tử.”

    “Không hiểu.” Tiểu Lăng bĩu môi, ý nghĩ của đại nhân nó không thể hiểu được, “Vậy người sư phụ thích cả đời cũng không có tiểu hài tử sao?”

    “Không, hắn tương lai có lẽ sẽ có rất nhiều tiểu hài tử.” Bùi Dật Viễn kéo tay Tiểu Lăng vào nhà nghỉ ngơi, ngày mai hắn sẽ không có thời gian nhàn nhã như vậy nữa.

    Tiểu Lăng nghe xong càng thêm không hiểu, “Sư phụ không thể có tiểu hài tử, tại sao người kia lại có?”

    “Bởi vì hắn sẽ cùng người khác sinh.” Bùi Dật Viễn không e dè nói tiếp.

    “Không công bình!” Đây là phản ứng đầu tiên của Tiểu Lăng, “Tại sao hắn có thể cùng người khác sinh tiểu hài tử, mà sư phụ không thể? Hắn không phải là đang khi dễ sư phụ sao!?”

    “Này… sau khi con lớn lên sẽ rõ.” Bùi Dật Viễn không nói tiếp với nó, dù sao tranh luận đề tài này với một tiểu quỷ mới 4 tuổi thật sự không có ý nghĩa.
    Tiểu Lăng le lưỡi làm nũng nói: “Con không muốn lớn lên, trưởng thành liền phải rời khỏi sư phụ … Con muốn cả đời ở cùng với sư phụ.”

    “Nói bậy cái gì?” Bùi Dật Viễn cười xoa xoa đầu của nó, “Không muốn gặp cha con sao?”

    “Mới không, hắn nhất định không đẹp như sư phụ, không ôn nhu như sư phụ.”

    “Con chưa thấy qua, sao lại biết?”

    “Con biết…”

    Trong lúc hai người cười cười nói nói, một ngày vui vẻ đã kết thúc.

    Sáng sớm hôm sau, Bùi Dật Viễn bị một loạt tiếng ồn ngoài viện đánh thức, do mắt không còn nhìn thấy, thính giác gần đây càng trở nên mẫn cảm, Tiểu Lăng bên cạnh hắn còn ngủ rất trầm, vì sợ đánh thức nó, Bùi Dật Viễn liền lén lút xuống giường, mặc quần áo xuất môn.

    Bước ra khỏi cửa phòng chưa được vài bước, chợt nghe bên tai truyền đến thanh âm của một thái giám: “Thần phi nương nương, đây là số củi ngày hôm nay ngài phải bổ xong, ngày mai nô tài tới lấy cùng đem đến phần củi mới!”

    Thanh âm của hắn quái lạ, làm người ta cảm thấy không thoải mái, Bùi Dật Viễn còn chưa kịp hỏi rốt cuộc hắn phải bổ bao nhiêu củi, đã nghe thái giám kia nói tiếp: “Chỉ có điều, nô tài khuyên ngài tốt nhất nên chịu khó một chút, bằng không phần cơm canh của ngài …có thể giảm phân nữa a!”

    Ý tứ trong lời này Bùi Dật Viễn sao lại không rõ, thế là hắn gật gật đầu, cũng không có gì oán giận, chỉ chậm rãi sờ soạng qua đi, muốn biết mình phải chẻ bao nhiêu củi.

    Thái giám kia thấy hắn không có phản ứng, hừ lạnh một tiếng rồi mang những người khác ly khai nơi đầy xui xẻo này.

    Bùi Dật Viễn không có người dẫn dắt, chỉ có thể từng bước di chuyển, ‘xem’ mình phải làm bao nhiêu việc, hắn mò đến đao bổ củi, đụng đến phía ngoài của đống củi sần sùi thô ráp, thế nhưng đống củi này hình như vượt quá tưởng tượng của hắn, hắn sờ soạng một lúc lâu vẫn chưa chạm đến đỉnh.

    Thở dài, cứ tiếp tục sờ như vậy cũng không phải biện pháp, nhiều hơn nữa cũng phải làm, vì sinh tồn hắn không có lựa chọn nào khác. Thế là hắn ôm lấy một ít củi tới trong sân trước, buông củi sau đó mới tự mình ngồi xuống.

    Bởi vì nhìn không thấy, Bùi Dật Viễn chỉ có thể dựa vào cảm giác của hai tay đem củi đặt lên, định hảo vị trí mới bổ một đao xuống, nếu sau này quen việc rồi sẽ không có vấn đề gì cả, nhưng dù sao Bùi Dật Viễn cũng là một thương nhân, không chỉ nói đến thời gian ở trong cung, mà ngay cả lúc ở Dương Châu cũng chưa từng trải qua việc này, trong tránh khỏi chân tay lóng ngóng, một buổi sáng trôi qua mà không bổ được mấy thanh.

    Làm đến giờ cơm trưa, Tiểu Lăng ngày hôm qua nháo đến đã khuya mới ngủ, cuối cùng ngủ no rồi rời giường, thế nhưng nó mở mắt không thấy sư phụ, liền tò mò chạy ra cửa phòng, hết thải chuyện trước mắt làm nó không khỏi kêu lên.

    “Sư phụ, những thứ này là gì nha!?” Tiểu Lăng lo lắng chạy đến bên cạnh Bùi Dật Viễn đã hơi có vẻ chật vật hỏi.

    Nó quay đầu lại nhìn thấy đống củi như đống núi, thật sự cảm thấy kinh hãi, chẳng lẽ sư phụ phải làm những công việc như thế này sao?

    “Tiểu Lăng ngoan, sau khi ăn cơm trưa xong phải đi niệm Tam Tự kinh, đây đều là chuyện của sư phụ, con không cần lo.” Bùi Dật Viễn ra vẻ thoải mái nói.

    Tiểu Lăng so với hài tử bình thường mẫn cảm hơn rất nhiều, hắn không hy vọng hài tử này lo lắng cho mình, hài tử nên có cuộc sống vô tư lự mới đúng.

    “Nhưng mà…”

    Tiểu Lăng nhìn đám củi đã bổ xong, nhìn nhìn lại đống củi vẫn chưa hoàn thành, sai biệt này thật là kinh người!

    “Sư phụ, ngày hôm nay người làm chưa được bao nhiêu!” Tiểu Lăng tin tưởng phán đoán của mình, “Bọn họ là khi dễ người, con muốn đi cùng bọn họ nói!”

    “Tiểu Lăng, không được hồ nháo!” Bùi Dật Viễn hiếm khi lớn tiếng với nó.

    “Nhưng mà sư phụ…”

    Các bạn đang đọc truyện đam mỹ cổ trang giang hồ tại đam mỹ hoàn DMH dammyhoan.com

    Tiểu Lăng vẫn chưa từ bỏ ý định, sư phụ đối với nó tốt như vậy, nó sao có thể chịu đựng được sư phụ bị người khác khi dễ chứ!

    “Không được nói.” Bùi Dật Viễn phóng nhu âm thanh nói với nó, “Việc này không liên quan đến Tiểu Lăng, là sư phụ tự rước lấy thì phải để sư phụ tự xử lý.”

    “Nhưng sư phụ làm sai cái gì, bọn họ nhất định phải đối đãi sư phụ như vậy!?” Tiểu Lăng càng nghĩ càng không cam lòng, cuối cùng nhịn không được nghẹn ngào lên, “Sư phụ là người tốt, lại xinh đẹp… Bọn họ tại sao phải khi dễ người?”

    “Tiểu Lăng…”

    Bùi Dật Viễn cảm thấy hai tay mình rất bẩn, luyến tiếc chạm vào đứa nhỏ đáng yêu này, thế nhưng đứa nhỏ khóc lóc kể lể làm hắn không khỏi chua xót.

    Đúng vậy, hắn rốt cuộc làm sai cái gì?

    Có lẽ lúc trước quyết định vào cung, thì đã là một sai lầm!

    Chương 36

    Lăng Phượng nguyên bản tính toán rất hảo, để cho Bùi Dật Viễn chịu một ít trừng phạt nho nhỏ, cứ để hắn chịu một chút khổ sở, đến đầu thu đến nhìn hắn, rồi tìm lấy cớ thả hắn ra.

    Nhưng lại không như mong muốn, cuối năm nay mưa có vẻ sung mãn, mưa to liên miên không dứt, không bao lâu đã làm cho nước sông Hoàng Hà dâng đầy, Nội Hà ngập lụt, đại hồng thủy trăm năm khó gặp, Từ Tề hà đến Lợi Tân Hoàng Hà bảy huyện đều lũ lụt nghiêm trọng, Lăng Phượng thân là hoàng đế, không thể không tạm thời đem tư tình nhi nữ buông xuống, chi bạc giúp nạn thiên tai, một lòng cùng các đại thần tìm tòi nghiên cứu chuyện trị thủy.

    Cứ như vậy kéo dài tới thu trung, mùa thu vốn là mùa thu hoạch, đủ loại lễ mừng hiến tế lại bày ra, hơn nữa năm nay gặp nạn hồng thủy, lễ tế trời trong hoàng cung phải tổ chức long trọng hơn mọi năm, cứ như thế phải thu xếp vạch kế hoạch, Lăng Phượng càng không có thời gian tới nhìn Bùi Dật Viễn, trong lòng hắn vô cùng lo lắng, nhưng thật sự là bất đắc dĩ, lo lắng thì lo lắng nhưng tự mình đi lại không có thời gian, ngày cứ thế qua ngày, đảo mắt đã đến lễ hội Trung thu.

    Vào đêm trung thu, hoàng cung thiết yến ngắm trăng, thần tử phi tần đều tham gia. Hoàng đế ở ngự hoa viên thiết yến, mọi người một bên vừa ngắm trăng vừa thưởng thức ca múa.

    Lăng Phượng nhìn buổi tiệc đầy quần thần cùng phi tần, hoa đăng treo cao, xem bọn hắn nâng cốc hoan hỉ, vui cười không thôi, trong lòng có một cỗ cảm giác mất mác, không khỏi quay đầu nhìn bên cạnh mình, trống rỗng không có một tia nhân khí.

    “Dật Viễn…” Nhẹ nhàng thốt ra tên này, hắn nốc một ngụm rượu.

    Ngày này năm trước, Bùi Dật Viễn đứng ở bên cạnh hắn, tuy rằng không nói nhiều lắm, chỉ cầm tay hắn, Lăng Phượng đã cảm thấy ấm áp không thôi, trên người hắn còn tản mát ra hương khí trong lành như nắng ấm, thật sự làm người ta say mê.

    “Hoàng Thượng.” Bỗng nhiên bên cạnh vang lên một thanh âm.

    Lăng Phượng nhìn lại, nguyên lai là Triệu thừa tướng, trong đêm đoàn viên, lão không đi tìm Thục phi, tìm đến hắn làm gì?

    “Nguyên lai là Triệu thừa tướng, khanh có chuyện gì?” Lăng Phượng hỏi.

    Triệu thừa tướng hình như có điều khó nói, cân nhắc một lát sau mới mở miệng: “Hoàng Thượng, lão thần có một chuyện thật sự là không nhịn được, muốn hỏi thăm Hoàng thượng một phen!”

    “Là chuyện gì? Ngươi cứ hỏi đi!” Lăng Phượng tâm cũng sinh nghi vấn.

    Lão Thừa tướng từ trước đến nay cho mình nhiều tuổi, tự ngạo khinh người, hiện tại lại có việc tới hỏi hắn? Thật sự là ngạc nhiên!

    “Này… Là chuyện có liên quan Thần phi.” Triệu thừa tướng nghĩ, vẫn quyết định hỏi, “Lão thần xin hỏi, Thần phi nương nương chính là sinh ra ở Lâm An?”

    Vừa nghe hai chữ “Thần phi”, Lăng Phượng không khỏi nhíu mày, “Thừa tướng hỏi chuyện này làm gì?”

    “Bởi vì Thần phi nương nương cùng một vị bạn cũ của lão thần tướng mạo rất giống, cho nên…”

    “Nga? Bạn cũ của Thừa tướng cùng Dật Viễn giống nhau? Trước kia sao không nghe ngươi đề cập qua?”

    Thật sự là kỳ quái, theo như lời lão nói, vị bạn cũ của lão không phải là tuyệt sắc sao? Nếu có người như vậy, tại sao lúc trước chưa từng nghe nói tới?

    Triệu thừa tướng bị hỏi đến như vậy, trong ánh mắt xẹt qua một tia bất đắc dĩ, “Đó là chuyện khi lão thần còn trẻ… Hiện giờ, vị cố nhân kia cũng đã…”

    “Như vậy a…” Lăng Phượng cảm thấy hình như lão có gì đó giấu diếm, nhưng cũng không có ý hỏi tới, “Chỉ sợ ngươi phải thất vọng, Thần phi là nhân sĩ Dương Châu, không tin ngươi cũng có thể đến hỏi Ninh đại nhân, là hắn đem Thần phi đón về.”
    “Dương Châu?” Triệu thừa tướng khó có thể tin gầm nhẹ.

    “Ân.”

    Lăng Phượng mới không rảnh trông nom lão, cho nên cũng không lâu sau liền lấy cớ ly khai nơi này.

    Một mình đi đến góc hẻo lánh, Tào công công bị Lăng Phượng cho lui cũng đã đi xa, náo nhiệt chung quanh dần dần bị tịch liêu thay thế.

    Lăng Phượng không nghĩ gì trong đầu, chỉ ngẩn ngơ bước đi, bất tri bất giác đi về hướng Lân Chỉ cung, khi hắn phục hồi *** thần lại, đã một mình đứng trước cửa Lân Chỉ cung.

    Nhìn bức hoành phi trên cửa Lân Chỉ cung vẫn như cũ, Lăng Phượng xúc cảnh sinh tình, chậm rãi nhớ lại từ khi Bùi Dật Viễn tiến cung đến khi hết thải sự tình phát sinh.

    Bùi Dật Viễn đầu tiên làm cho hắn kinh hỉ, sau đó là thương yêu, rồi sau đó xảy ra mọi chuyện làm cho quan hệ hiện tại đi đến hồi bế tắc.

    Từ khi Bùi Dật Viễn vào lãnh cung, hắn cũng không sống khá giả, bất quá chỉ có Tào công công biết, chẳng những tính tình không tốt, thứ này thứ nọ đều ăn không trôi, buổi tối cũng ngủ không ngon, càng không nói đến chuyện tìm người thị tẩm. Thân là hoàng đế, hắn biết cứ tiếp tục như vậy là không được, một ngày thêm một ngày thân thể sẽ chịu không nổi.

    Cả ngày trên ngực giống như bị tảng đá lớn đè ép, muốn thông qua chính vụ bận rộn để quên cũng làm không được, thậm chí so với chuyện của Trữ quý phi bốn năm trước chỉ có hơn chớ không kém.

    Hắn đang xảy ra chuyện gì?

    Trong lúc hắn còn suy tư nghi vấn, bốn phía tĩnh lặng mơ hồ truyền đến một trận thanh âm nức nở, Lăng Phượng tò mò, đêm Trung thu cơ hồ tất cả thái giám cung nữ đều đến yếu hội nhận thưởng, sao lại có người trốn ở nơi này mà khóc!?

    Không muốn đả thảo kinh xà, Lăng Phượng đi đến phía sau cửa Lân Chỉ cung, sắc trời lúc này đã tối, cũng coi như giúp hắn.

    Một lát sau, tiếng khóc kia dần đến gần, theo đó còn xuất hiện một ngọn đèn ***g, ngọn đèn ***g thẳng một đường đến trước cửa Lân Chỉ cung, Lăng Phượng mới nhìn thấy rõ người tới, nếu hắn không nhớ lầm, đây là hai cung nhân lúc trước hầu hạ Bùi Dật Viễn.

    Một người là Kiều Dương, nghe nói cung nữ này được đưa đi hầu hạ nhóm phi tử mới vào cung, người còn lại là tiểu thái giám Tiểu An tử sai vào thái y viện, sao vào giờ này, hai người bọn họ ở cùng một chỗ? Kiều Dương còn đang khóc… Là đã xảy ra chuyện gì?

    Lăng Phượng áp chế bất an trong lòng, lẳng lặng nghe bọn họ nói chuyện.

    Chỉ nghe Tiểu An tử không ngừng an ủi: “Kiều Dương đừng khóc, ngươi khóc như thế… Chủ tử cũng sẽ không tốt hơn…” Mặc dù là nói như thế, nhưng trong tiếng nói của hắn không tránh khỏi nghẹn ngào.

    Lăng Phượng nghe vậy cả kinh, bọn họ là nói “Chủ tử” …?

    “Nếu không phải tại ta, chủ tử cũng sẽ không như thế này!” Kiều Dương vẫn không dừng được nước mắt.

    Hết thảy đều là lỗi của nàng, nàng biết rất rõ ràng Thục phi lai giả bất thiện, nhưng không thể ngăn cản, còn có Hiền phi, hai người bọn họ rõ ràng trong lòng có quỷ, nàng nên nói cho Hoàng Thượng sớm một chút, nếu không chủ tử sẽ không rơi vào hoàn cảnh như vậy.

    “Chủ tử nói đây không phải là lỗi của ngươi, đây là mệnh của hắn… Chúng ta…” Tiểu An tử nói đến nơi đây rốt cuộc nói không được nữa, cũng khóc lên.

    Hai người trong ngày vui mừng đoàn viên ở trong này khóc đến thê thảm như thế, thân là Hoàng Thượng nên trị tội bọn hắn, chỉ là nghe họ nói xong, Lăng Phượng cảm thấy trong lòng lạnh hơn phân nửa.

    Đến tột cùng bọn họ đang khóc cái gì? Đến tột cùng chủ tử bọn họ gặp chuyện gì? Đến tột cùng Dật Viễn hắn…

    Lăng Phượng chỉ suy đoán, cũng không có dũng khí bước ra ngoài hỏi.

    Cho đến khi hai người tựa hồ cảm thấy đã phát tiết đủ, tính toán mỗi người đi một ngả mới ngưng được nước mắt.

    Kiều Dương lấy khăn thay Tiểu An tử xoa xoa nước mắt nói: “Tiểu An tử, ngươi từ nay về sau ở thái y viện hỏi thăm xem, xem xem có thể trộm cho chủ tử ít dược không, ta ở gần chỗ chủ tử, cũng sẽ bớt thời giờ đi xem người, đây là chuyện duy nhất ta có thể giúp chủ tử.”

    “Ta hiểu được.” Tiểu An tử cầm đèn ***g trả lời, “Hôm nay ta đưa ngươi trở về trước, cũng tránh lộ ra dấu vết.”

    “Ân.”

    Hai người nói xong liền đi về phía xa, cho đến khi xác định bọn họ sẽ không trở lại, Lăng Phượng mới chậm rãi đi ra.

    Hắn thật sâu hít vào một hơi, muốn làm cho mình tỉnh táo lại, nhưng làm không được, trái tim cũng sớm đã vì những gì bọn họ nói mà bất an, khó có thể bình tĩnh.

    “Trẫm muốn đi tìm Dật Viễn…”

    Nói, hắn liền rời khỏi, bỗng nhiên phía sau truyền đến thanh âm Tào công công.

    Tào công công theo kinh nghiệm biết Hoàng Thượng nhất định là tới nơi này, hắn cầm trong tay một kiện áo bông màu xám, cảm thấy thời tiết chuyển lạnh vội đem thêm y phục tới cho Hoàng Thượng, hơn nữa yến hội cũng sắp kết thúc, Hoàng Thượng nhất định phải trở về chủ trì.

    Nhưng khi hắn đi đến bên cạnh Lăng Phượng, liền cảm thấy sắc mặt Lăng Phượng thập phần không thích hợp.

    “Hoàng Thượng, Hoàng Thượng? Ngài xảy ra chuyện gì?”

    “Trẫm không quay về.” Lăng Phượng thấp giọng nói.

    “Cái gì?” Tào công công cho là mình nghe lầm.

    Không ngờ Lăng Phượng quả thật xoay người, bước nhanh về hướng ngược lại, lúc gần đi còn nói: “Ngươi đi nói cho bọn hắn biết, xong thì tan đi, trẫm không rảnh trông nom!”

    Sau đó Lăng Phượng không dừng lại, đi như chạy về hướng địa phương kia.

    Chương 37

    Tào công công thân là người hầu bên cạnh hoàng thượng cũng không dám đi xa, thế là hắn gọi một tiểu thái giám đến truyền mệnh lệnh hoàng thượng, còn mình đuổi theo hướng Hoàng Thượng rời đi.

    Không ngoài sở liệu, Lăng Phượng đúng là đi vào Trường Ninh cung, lúc này đêm đã khuya, cửa lãnh cung chỉ khép hờ không có khóa, cũng không có nhiều đèn, ánh sáng u ám căn bản thấy không rõ đường dưới chân.

    Tào công công cuống quít đuổi theo Lăng Phượng, đỡ lấy hắn khuyên nhủ: “Hoàng Thượng, đêm khuya gió lạnh, Thần phi nương nương chỉ sợ đã ngủ, ngày mai đến cũng không muộn a!”

    “Ngày mai? Ngày mai lại tới không được!”

    Lăng Phượng hiểu rõ, vừa đến ngày mai lại là chuyện lớn chuyện nhỏ kéo dài không dứt, trời biết hắn phải năm nào tháng nào mới có thể rãnh rỗi đi xem Dật Viễn!

    Tào công công gặp hoàng thượng tức giận, nhất thời cũng không dám nhiều lời, cũng chỉ có thể khổ sở theo bên người hoàng thượng chờ.

    Lăng Phượng nghe Tào công công nói, cảm thấy ít ra hắn nói cũng có chỗ đúng, hiện giờ sắc trời đã tối, quấy rầy Dật Viễn nghỉ ngơi sẽ không tốt, nhưng hắn không có ý định trở về, chỉ đứng ở một góc trong Trường Ninh cung để tránh gió, hai người một chủ một tớ liền chờ như thế, đợi đến hừng đông, đợi đến khi người trong cung tỉnh lại…

    “Ba… Ba…”

    Lúc hết thảy đã chìm vào tĩnh lặng đáng lẽ bên tai chỉ còn có thể nghe tiếng gió, thế nhưng Lăng Phượng lại nghe thấy tiếng vang kỳ quái, giống như có thứ gì đó nện xuống không hề theo quy luật.

    “Tào công công, đây là thanh âm gì?” Lăng Phượng cảm thấy kỳ quái hỏi.

    Tào công công lắng nghe xong, rồi mới trả lời: “Hoàng Thượng, sợ là tích lương ti cách đây không xa đang chuẩn bị than củi cho ngày mai.” (tích lương ti là nơi chuẩn bị củi lửa cho hoàng cung, lương ở đây không phải lương thực ^^)

    “Tích lương ti? Cách nơi này rất gần sao?” Lăng Phượng tức giận nhíu mày.

    “Đúng ạ.”

    “Bảo bọn hắn ngày mai đổi địa phương.”

    “A?” Tào công công nhất thời không rõ.

    Lăng Phượng tức giận nói: “Rất ồn, không sợ nhiễu đến Dật Viễn nghỉ ngơi sao?”
    Nguyên lai là vì Thần phi nương nương… Tào công công lĩnh mệnh mà mừng thầm, hắn quả nhiên không đoán sai, Hoàng Thượng đối nương nương vẫn là tình sâu như biển, giận hắn là một chuyện, yêu mến vẫn là yêu mến, tin tưởng không lâu sau có thể khôi phục như trước kia…

    “Tuân chỉ.”

    Hai người đợi một đêm, thanh âm kia cũng giằng co một đêm, cho đến khi trời dần chuyển sáng mới ngừng lại.

    Trời vừa sáng, Lăng Phượng một đêm chưa ngủ nhưng *** thần lại tràn đầy, hắn sửa sang lại dáng vẻ, đang chuẩn bị gặp Dật Viễn sẽ nói gì, bỗng nhiên cửa cung “Chi” một tiếng mở ra, một tiểu thái giám nhìn trái nhìn phải rồi mới lén lút tiến vào, bộ dáng cùng hành vi của hắn có chút quỷ dị, Lăng Phượng cảm thấy có thể hắn không phải người tốt, thế là liền hướng Tào công công đánh một ánh mắt, ý bảo đuổi hắn ra ngoài.

    Tào công công hiểu ý liền bước ra, đến phía sau tiểu thái giám vỗ mạnh hắn một cái, “Làm gì lén lút như thế, ngươi là người trong cung nào?”

    “…!” Tiểu thái giám hoảng hốt, vội vàng quỳ xuống, nói năng lộn xộn, “Công công thứ tội, công công thứ tội, nô tài, nô tài không dám … nữa!”

    Tiểu thái giám vốn trước giờ chỉ phụ trách đưa cơm vào lãnh cung, đương nhiên không biết Tào công công, chính là thấy thẻ bài ở thắt lưng công công, biết địa vị của đối phương cao hơn so với mình là được.

    Mới chỉ có vậy mà tiểu tử này đã quỳ xuống xin tha thứ, Tào công công tất nhiên không cho rằng hắn là người tốt, nhưng nhìn thực hạp màu đỏ trong tay hắn, trong lòng lại do dự.

    “Đó là cái gì?” Vừa nói hắn vừa cầm thực hạp qua xem.

    Tiểu thái giám vội vàng nói: “Công công, người tạm tha cho nô tài lần này, lần tới nô tài không dám … đem đồ cho công tử nữa …”

    Tào công công cảm thấy quái lạ, nhưng không muốn để lộ thân phận liền nói: “Ngươi lui xuống trước đi, việc này ta tự có định đoạt.”

    “Đa tạ công công khai ân, đa tạ công công khai ân!” Tiểu thái giám dập đầu bang bang vài cái, liền hoang mang rối loạn chạy khỏi nơi quỷ ám này.

    Thấy hắn luôn mồm nói đem đồ cho công tử, nhưng tại sao bối rối như vậy? Tào công công khó hiểu đem thực hạp lấy được đưa tới trước mặt Lăng Phượng, đem sự tình nói một lần cho Lăng Phượng, Lăng Phượng cũng thấy kỳ quái.

    Hai người đem thực hạp mở ra, bên trong là vài miếng bánh mỳ, còn có một đĩa dưa muối, Lăng Phượng nhìn liền cảm thấy không thoải mái, hiện giờ là mùa thu, mới sáng sớm đã gặm bánh mỳ thật sự quá khó nuốt, ít nhất cũng nên có một bát cháo nóng.

    “Dật Viễn mỗi ngày đều ăn thứ này?”

    Hắn không phải có tiền mua chuộc thái giám sao? Sao còn tiết kiệm như vậy? Hay là cố ý…

    Còn đang đứng suy nghĩ, ngoài cửa lại truyền đến một trận tiếng động lớn xôn xao, Lăng Phượng càng thêm tức giận, đang muốn lên tiếng chất vấn, thì thấy kẻ vừa vào cửa kia chính là tổng quản thái giám “Tích lương ti”, tại sao hắn lại xuất hiện ở đây?

    Còn chưa kịp tự hỏi, chợt nghe tiếng nói bén nhọn của hắn: “Thần phi nương nương, công việc hôm qua làm đến đâu rồi?”

    Hắn vừa hỏi vừa vào nhà, bên người còn không ít tiểu thái giám đi theo, bởi vì Lăng Phượng đứng ở góc khuất, cho nên không ai phát hiện bọn họ, đám thái giám này tựa hồ rất quen thuộc, nhóm tiểu thái giám trực tiếp đi vào phòng nhỏ bên trái nhà giữa, Lăng Phượng còn chưa kịp hiểu bọn họ đi vào làm gì, đã thấy họ ôm mớ củi đã bổ xong đi ra, trong lúc nhất thời hắn giống như bị sét đánh trúng ngay tại chỗ.

    Nhìn bọn họ lần lượt đi vào đi ra, mới mơ hồ nhớ lại mình có phân công việc cho Bùi Dật Viễn, nhưng ý hắn không phải như thế, hắn chỉ muốn Dật Viễn làm một chút việc nhỏ mà thôi, nhưng tại sao…

    Nhóm tiểu thái giám toàn bộ làm xong việc, đống củi chất chồng kia làm Lăng Phượng không nói gì được nữa, ngay cả Tào công công cũng kinh ngạc vô cùng.

    Tổng quản Tích lương ti đánh giá đống củi, bỗng nhiên tiểu thái giám cuối cùng đi ra khỏi phòng không biết ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ chuyện gì, hắn gật gật đầu rồi mới đề cao âm lượng nói: “Thần phi nương nương, ngài còn có hai bó củi chưa bổ xong, cho nên hôm nay cơm canh vẫn như cũ giảm phân nửa, hy vọng ngày mai ngươi có thể tiếp tục cố gắng.”

    Vừa nói hắn vừa sai người đem củi hôm nay cùng đồ ăn sáng lưu lại trong viện, sau đó mới mang người rời khỏi sân, nhưng làm Lăng Phượng để ý chính là từ đầu đến cuối, Bùi Dật Viễn cũng chưa từng xuất hiện.

    Người ngoài đều đi rồi, Lăng Phượng đi ra, nhìn kia đống củi hắn lớn tiếng hỏi: “Đây là chuyện gì? Trẫm khi nào bắt Dật Viễn làm nhiều như vậy?”

    “Này… Nô tài cũng không biết…” Tào công công quả thật chẳng hay biết gì.

    Nói, Lăng Phượng lại đi mở thực hạp bọn họ đưa tới, điểm tâm bên trong quả thật có *** tế hơn một chút, còn có bát cháo nhỏ, nhưng số điểm tâm này cho Dật Viễn còn không bằng cho một con mèo nhỏ, lúc này hắn dần hiểu được, nguyên nhân vì sao tiểu thái giám vừa rồi kích động.

    “Vớ vẩn, hỗn đản ỷ thế hiếp người!” Lăng Phượng giận dữ, “Tào công công, truyền ý chỉ trẫm, đem đám nô tài kia bắt giam chờ thẩm vấn, trẫm muốn đích thân tra hỏi, là ai cho bọn họ làm càn như vậy!”

    “Tuân chỉ!”

    Tào công công lĩnh mệnh đi làm việc, chỉ để lại một mình Lăng Phượng ở lại chờ đợi Bùi Dật Viễn xuất hiện, thẳng đến giờ đến qua giờ Thìn, cũng không thấy bóng dáng người đâu, Lăng Phượng nhất thời có chút luống cuống. Đang lúc hắn không biết làm như thế nào cho phải, tính vào nhà tìm người, bỗng nhiên nhà giữa mở cửa.

    Nhãn tình hắn sáng lên, nhưng từ trong phòng chạy ra không phải là Bùi Dật Viễn mà hắn tràn đầy nhớ thương, mà là một đứa nhỏ, hắn chưa từng thấy qua đứa nhỏ này, trên người đứa bé kia mặc xiêm y hắn nhìn rất quen thuộc, đó là hoa phục thượng đẳng hắn ban cho Dật Viễn.

    Chương 38

    Tiểu Lăng sau khi rời giường, thấy sư phụ không ở bên cạnh thì biết hắn tối hôm qua lại thức đêm làm việc, nó tự mình thay quần áo, rửa mặt chải đầu xong liền đi tìm sư phụ. Nhưng rất kỳ lạ, từ trước giờ trong viện vốn không có người mà hôm nay có một người đang đứng, người kia thấy nó cũng lấy ánh mắt kinh ngạc đánh giá nó, nhìn quần áo màu xám của hắn, nó đoán người này là thái giám! Nhưng nó làm gì có thời gian đấu nhãn với người này, sư phụ của nó quan trọng hơn.

    “Ngươi là thái giám sao? Tại sao đến chỗ này?” Tiểu Lăng đi đến trước mặt Lăng Phượng, ôm thực hạp to muốn gần bằng nó hỏi.

    Lăng Phượng không đáp, vẻ mặt càng thêm kinh ngạc nhìn nó.

    “Thì ra là một người câm điếc!” Tiểu Lăng không có gì bất ngờ, thái giám có đủ loại, thiếu tiểu kê kê còn có, giờ có thiếu đầu lưỡi cũng có gì lạ.

    Nó không chút hoang mang nhấc cái thực hạp to đùng đi về phía căn phòng nhỏ, thấy nó cố hết sức, Lăng Phượng liền hảo tâm giúp nó một phen. Tiểu Lăng thấy thái giám này không có ý xấu, thế là để cho hắn cầm lấy thực hạp, sau đó hai người cùng nhau đi vào phòng nhỏ.

    Vừa vào nhà, mùi mạt gỗ liền ập vào mũi, ánh sáng xung quanh ảm đạm làm cho người ta thấy không rõ cho lắm, may mắn Tiểu Lăng vốn đã quen thuộc với phòng này, nó chạy về một phía, leo lên ghế đẩy cửa sổ cho ánh nắng mặt trời tiến vào, sau đó mới trở lại bên cạnh Lăng Phượng lấy thực hạp.

    Lăng Phượng đánh giá căn phòng u ám, thật sự khó có thể tưởng tượng Dật Viễn lại ở chỗ này, trong phòng vươn vãi củi chưa bổ xong, Bùi Dật Viễn vốn là người thích sạch sẽ, mà hiện giờ lại phải ở trong căn phòng như vậy làm việc nặng, trừng phạt như vậy quá đủ rồi.

    “Tiểu Lăng…?” Thanh âm có chút khàn khàn bên cạnh truyền đến, làm Lăng Phượng cả người ngẩn ra.

    “Sư phụ.” Tiểu Lăng nghe tiếng chạy qua, tức khắc nhào vào trong lòng Bùi Dật Viễn.

    Lăng Phượng cũng nhìn về phía đó, nhưng mà…

    Trời ạ! Hắn thấy cái gì? Khuôn mặt người kia tiều tụy không chịu nổi, không chỉ tiều tụy, trên mặt còn tràn ngập ủ rũ, người mà trước kia được xưng “người xinh đẹp nhất” đây sao?

    Bùi Dật Viễn vẫn mặc bố y mộc mạc, nhưng luận tư sắc hay vẻ mặt đều không bằng thần thái dồi dào trước kia, bất quá chỉ mới nửa năm, vì sao một người hoàn hảo lại hao mòn đến như vậy?

    Lăng Phượng không khỏi lui vài bước về phía sau, vô tình đá trúng thực hạp phát ra tiếng vang, tiếng vang kia kinh động đến Bùi Dật Viễn, hắn hướng về nơi đó nhìn qua.

    Nhìn thấy phản ứng của hắn, Lăng Phượng vội vã nhắm chặt hai mắt lại, không dám đối mặt với hắn, nhưng không như hắn dự đoán, không có gì phát sinh cả, Bùi Dật Viễn chỉ thản nhiên hỏi một câu: “Có người ở bên kia sao?”

    “…!” Những lời này làm Lăng Phượng kinh ngạc lại mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào ánh mắt Bùi Dật Viễn.

    Mù? Dật Viễn bị mù? Tại sao lại như vậy!?

    Tiểu Lăng không để ý biểu tình thay đổi liên tục của Lăng Phượng, trả lời qua loa: “Nga, là sáng nay có một thái giám đứng ở trong sân, con cũng không biết hắn, dù sao hắn cũng chỉ là một người câm điếc, sư phụ không cần phải để ý đến hắn, chúng ta ăn cơm đi!”
    “Tiểu Lăng, không được quá đáng.” Nói xong, Bùi Dật Viễn được Tiểu Lăng nâng chậm rãi đứng dậy.

    Hắn nhắc thực hạp chậm rãi bước tới trước mặt Lăng Phượng mỉm cười nói: “Thật ngượng ngùng, Tiểu Lăng không thường tiếp xúc với người ngoài nên có chỗ thất lễ, xin hãy thứ lỗi.”

    Nhìn thấy nụ cười trước kia, Lăng Phượng nên vui vẻ mới phải, thế nhưng hắn làm sao cũng cười không nổi.

    Tiểu Lăng cảm thấy gã thái giám này quả thực kỳ quái, thế là nó kéo kéo ống tay áo Bùi Dật Viễn nói: “Sư phụ, sư phụ, con đã đói bụng, ăn cơm đi!”

    “Hảo.”

    Bùi Dật Viễn chậm chạp như một ông lão được Tiểu Lăng dìu đi ra, Lăng Phượng đi theo phía sau hai người bọn họ, nhìn bọn họ một lớn một nhỏ bên nhau, trong lòng không hiểu sao nổi lên cơn ghen.

    Thằng ku không rõ lai lịch này lại quang minh chính đại chiếm cứ Bùi Dật Viễn, rốt cuộc là ý tứ gì?

    Bùi Dật Viễn ngồi xuống cái bàn đá trong sân, Tiểu Lăng bị hắn ôm lên trên đùi, sau đó lấy các thứ trong thực hạp ra, Bùi Dật Viễn chỉ chọn một khối điểm tâm nhỏ để vào miệng chậm rãi ăn, còn lại đều cho Tiểu Lăng.

    “Sư phụ, người không ăn những thứ khác sao?” Tiểu Lăng hỏi.

    Bùi Dật Viễn cười nói dối: “Sư phụ ăn đủ rồi.”

    “Là thứ Tiểu Trác tử đưa tới?” Tiểu Lăng đã muốn quen với việc này, hoàn toàn không nghi ngờ.

    “Ân.” Bùi Dật Viễn sờ sờ đầu đứa nhỏ “Cho nên những thứ này đều là phần của Tiểu Lăng, con nhất định phải ăn hết.”

    “Nga.” Tiểu Lăng ngoan ngoãn gật đầu, chợt nó phát hiện thái giám câm điếc kia vẫn còn đứng yên lặng bên cạnh bọn họ, thật sự là kỳ quái.

    “Ngươi không đi sao?” Tiểu Lăng hỏi.

    Câu hỏi này cũng làm cho Bùi Dật Viễn âm thầm kinh hãi, ánh mắt vô thần ngẩng đầu tìm kiếm bóng người, thế nhưng phía trước vẫn là một mảnh mờ mịt.

    “Tiểu Lăng, người kia vẫn chưa đi?”

    “Đúng, hắn đứng ở phía tay phải của sư phụ.”

    “Tay phải…” Bùi Dật Viễn nghe vậy, theo thói quen vươn tay chạm đến.

    Đón nhận hắn là một đôi bàn tay to ấm áp.

    Lăng Phượng cầm lấy tay Bùi Dật Viễn, hoảng sợ phát hiện không chỉ riêng gì thân thể, ngay cả hai bàn tay cũng đặc kín vết thương, giữa những vết thương mới cũ còn có những vết chai, nửa năm… nửa năm đã thành như vậy!?

    Hắn đau lòng cúi đầu, môi giật giật, áy náy cùng thương tiếc lan tràn tới mọi ngõ ngách trong lòng.

    Bùi Dật Viễn nhìn không thấy, nên chỉ bình thản nói: “Ngươi biết chữ không? Nếu biết, thì vui lòng viết trong tay ta nói ngươi là ai, tại sao ngươi ở trong này, được không?”

    Lăng Phượng mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn viết trên bàn tay hắn: “Ta là phụng mệnh hoàng thượng đến thăm nương nương …”

    Cảm thấy câu trả lời của hắn, Bùi Dật Viễn sửng sốt một chút, rồi nở nụ cười, “Là như thế này a…” Sau đó hắn nói với đứa nhỏ trong lòng ngực “Tiểu Lăng, con đi vào phòng học Bách gia tính được không? Sư phụ có việc cần nói với người này.”

    “Hảo.” Tiểu Lăng rất nghe lời Bùi Dật Viễn, ăn no xong một mình chạy về phòng.

    Hôm nay Bùi Dật Viễn không vội vã làm việc như mọi ngày, mà cùng Lăng Phượng đi dạo một vòng trong sân, Lăng Phượng thật cẩn thận dìu hắn, Bùi Dật Viễn vì sự cẩn trọng của hắn cảm thấy buồn cười.

    “Ta đã không còn là Thần phi, ngươi không cần cẩn thận như thế.”

    Lăng Phượng viết trong lòng bàn tay hắn nói: “Không, nương nương trong lòng Hoàng Thượng thủy chung vẫn là nương nương.”

    “Chúng ta không nói chuyện này, nói cho ta biết, ngươi lần này trở về tính bẩm báo Hoàng Thượng như thế nào?” Bùi Dật Viễn hỏi.

    “Nói sự thật.” Lăng Phượng viết nói, “Thế nhưng hài tử kia…”

    “Ta chính là muốn nói chuyện này với ngươi.” Vẻ mặt Bùi Dật Viễn trở nên nghiêm túc, “Chuyện của ta ngươi muốn báo lại thế nào cũng được, nhưng hài tử kia tuyệt đối không thể khinh suất, bởi vì nó là đứa con của Hoàng Thượng cùng Trữ quý phi.”

    Cái gì!?

    Lăng Phượng hết sức ngạc nhiên, bốn năm trước Trữ quý phi quả thật có mang đứa con của hắn, nhưng đồng thời nàng cũng cùng nam nhân khác tư thông, cho nên Lăng Phượng không cho rằng đứa bé này là con của mình, không để ý sống chết của nó, sau này cũng không ai đề cập tới nữa, thế là hắn dần dần phai nhạt, hắn làm sao cũng không ngờ, sau này sự việc lại được khơi lại, mà người nhắc tới lại chính là Bùi Dật Viễn.

    Thấy đối phương thật lâu không có phản ứng, Bùi Dật Viễn cười đến bất đắc dĩ, “Không cảm thấy nó giống Hoàng Thượng sao? Thôi, nếu thật sự không tin, thì xin ngươi không cần bẩm báo với Hoàng thượng, ta không muốn đứa bé này gặp chuyện không may.”

    Chương 39

    Bùi Dật Viễn suy nghĩ rất đơn giản, nếu như ngay cả tiểu thái giám cũng không thừa nhận được sự tồn tại của tiểu hoàng tử, như vậy thân là hoàng đế như Lăng Phượng sẽ càng không thể thừa nhận đứa bé này, nếu đã như vậy, thì hắn đành phải chấp nhận sự thật.

    Lăng Phượng hồi tưởng dung mạo của đứa bé kia, quả thật có vài phần tương tự lúc hắn còn nhỏ, thế nhưng đứa bé này lúc tươi cười so với hắn có vài phần sáng sủa vui vẻ hơn, là nhờ… Dật Viễn sao?

    “Ngươi làm sao phát hiện ra hắn?” Lăng Phượng viết nói.

    Bùi Dật Viễn cười phất tay, “Không phải là ta phát hiện, là nó nhận sai ta là cha nó, nhũ mẫu nuôi dưỡng nó trước kia có nói với nó cha của nó là nam nhân duy nhất trong cung, cơ duyên xảo hợp mà thôi.”

    Sân trong Trường Ninh cung không lớn, hai người đi đi một chút đã đến cửa cung bên này, Bùi Dật Viễn tính toán quãng đường đi cũng cảm thấy không sai biệt lắm liền nói: “Chúng ta đã đến cửa cung rồi phải không? Như vậy quay về đi…” Nói xong liền quay trở lại.

    Lăng Phượng không buông tay hắn ra, muốn dìu hắn vào nhà, thế nhưng không ngờ Bùi Dật Viễn lại buông tay hắn, hướng về phía đống củi sờ soạng, Lăng Phượng vừa định hỏi liền thấy Bùi Dật Viễn ngồi xổm người xuống ôm lấy hai bó củi đi về hướng phòng nhỏ.

    “Ta nghĩ ta đã nói nhiều rồi, thời gian cũng không còn sớm, ngươi có thể về được rồi.” Nói xong, hắn cũng không quay đầu chậm chậm bước về phía trước.

    Nhìn bóng dáng hắn rời đi, Lăng Phượng một trận đau lòng, vội vàng đuổi theo chặn đường đi của hắn, giật lấy củi trên tay hắn ném xuống, viết vào lòng bàn tay hắn: “Hoàng Thượng không bắt ngươi phải làm việc mệt nhọc như vậy, ngươi nên hảo hảo nghỉ ngơi.”

    Bùi Dật Viễn hơi hơi sửng sốt, chợt cười nói: “Công công không cần nói đùa, thánh chỉ là do Hoàng Thượng đích thân viết, chẳng lẽ có gì nhầm lẫn sao.”

    Không phải, đây không phải những gì hắn muốn, hắn hy vọng chính là…

    Hắn chưa kịp giải thích, Bùi Dật Viễn đã sờ soạng nhặt bó củi lên, đi vào phòng nhỏ.

    Lăng Phượng ảo não theo sát đi vào, nghe âm thanh cước bộ của hắn, Bùi Dật Viễn cảm thấy kỳ quái.
    Người này sao cứ đi theo hắn vậy?

    Bùi Dật Viễn đi đến chỗ quen thuộc mới dừng lại ngồi xuống, vươn tay mò lấy đao bổ củi rồi cầm lấy một thanh củi đặt cố định trước mặt, sau đó đem lưỡi dao bổ xuống, động tác thuần thục làm Lăng Phượng chết lặng.

    “Thật ngượng ngùng, ta không có nhiều thời gian nói chuyện phiếm cùng ngươi.” Bùi Dật Viễn biết hắn vẫn chưa đi, cho nên có vẻ áy náy nói, “Để cho đứa bé kia có thể có cơm ăn, ta phải cố gắng làm việc mới được.”

    Từng chữ từng chữ nặng tựa nghìn cân đánh vào lòng Lăng Phượng, làm cho hắn không thở nổi, thiếu chút nữa hắn đã thốt lên ── nó không phải con của ngươi, ngươi bận tâm nhiều như vậy làm gì!?

    Lăng Phượng có thể tưởng tượng, để cho đứa nhỏ có thể ăn no mặc ấm, Bùi Dật Viễn đã tốn không ít tâm tư cùng ngân lượng, thậm chí không để ý đến thân thể của chính mình đem cơm canh vốn đã bị cắt xén dành hết cho đứa nhỏ, chính mình mỗi ngày chỉ ăn một chút, cho nên mới gầy yếu nhanh như vậy, còn có đôi mắt xinh đẹp kia nữa…

    Còn hắn thì sao? Lúc Dật Viễn vất vả tại đây, hắn đã làm cái gì? Chẳng những không quan tâm, còn dám đem những việc nặng bắt Dật Viễn làm, hắn đến tột cùng là tính cái gì!?

    Nghĩ đến đây, Lăng Phượng không thể nhẫn nại được nữa lập tức xông ra ngoài, môi dưới bị cắn đến chảy máu hắn cũng mặc kệ, vừa hồi cung hắn liền viết một đạo thánh chỉ, không chỉ ngừng công việc của Bùi Dật Viễn còn phải đem Tiểu Lăng đón ra trước. Bất luận nó có phải là con của mình hay không, nếu không đón nó ra, Dật Viễn không thể hảo hảo nghỉ ngơi, trước hết hắn phải suy nghĩ cho thân thể Dật Viễn.

    Nhưng vẫn còn một chuyện khiến hắn vô cùng phiền lòng, hắn chưa thể thả Dật Viễn ra được, bởi vì hắn vẫn mang tội danh ” Thần phi sát hại hoàng tử”, phải rửa sạch tội danh này mới có thể đưa hắn ra khỏi lãnh cung. Nhưng Lăng Phượng vẫn tìm không thấy lý do, rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể tạm thời gác lại một bên, nếu Dật Viễn ra không được, vậy thì hắn chẳng lẽ cũng không vào được? Thế là Lăng Phượng quyết định mỗi ngày đều lấy thân phận ” thái giám câm điếc ” đến vấn an.

    Sau giờ ngọ ngày đó nhận được thánh chỉ Bùi Dật Viễn cảm thán thực nhanh, nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều, hắn chỉ cảm thấy thái giám câm điếc đã giúp hắn một cái đại ân kia rất có thể là người tâm phúc trước mặt hoàng thượng.

    Ngay sau đó liền có người đến ôm hết củi đi, đến chạng vạng cỗ kiệu nghênh đón tiểu hoàng tử cũng đã đến, bất thình lình chia lìa đã làm Tiểu Lăng hoảng sợ, nó nắm chặt vạt áo Bùi Dật Viễn không chịu buông tay, trong miệng không ngừng nói “phải ở cùng với sư phụ.”

    Mắt thấy thời gian trôi qua, Bùi Dật Viễn ôm đứa nhỏ nhẹ nhàng dỗ dành: “Tiểu Lăng ngoan, con không phải luôn mong chờ cha tới đón hay sao? Hiện giờ cha con đã tới rồi, con phải cao hứng mới đúng chứ.”

    “Mới không phải!” Tiểu Lăng nén nước mắt, tựa vào vai Bùi Dật Viễn nói, “Tiểu Lăng không cần cha, Tiểu Lăng chỉ muốn sư phụ, sư phụ cùng đi với Tiểu Lăng a!”

    “Tiểu Lăng, không được tùy hứng, sư phụ đã nói qua, sư phụ cả đời sẽ ở trong này, chẳng lẽ con đã quên?” Bùi Dật Viễn sờ sờ đầu nó.

    Nửa năm sống nương tựa vào nhau, tình cảm hai người chẳng khác gì phụ tử, nhưng vì tương lai hài tử, Bùi Dật Viễn không muốn vì sự ích kỷ của mình mà bắt nó ở lại làm bạn với một phế nhân như hắn.

    Nhưng tiểu Lăng vẫn khóc không ngừng, không muốn buông tay rời khỏi, cho đến khi cung nhân đến đón hắn cũng chạy tới. Bùi Dật Viễn tuy rằng nhìn không thấy nhưng nghe thấy động tĩnh, tiếng bước chân này không chỉ có mấy người.

    Một thái giám trong đó chạy tới hô: “Cung nghênh hoàng tử điện hạ lên kiệu”.

    Sau đó, Bùi Dật Viễn cảm thấy có người tới gần mình, bọn họ muốn ôm Tiểu Lăng từ trên người hắn xuống, thế nhưng hai tay Tiểu Lăng vẫn bám chặt lấy hắn không buông, khiến cho mấy tiểu cung nữ nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải, cuối cùng phải nhờ đến mấy thái giám vừa kéo vừa khiêng thật vất vả mới đem được tiểu hài tử từ trong tay Bùi Dật Viễn kéo ra.

    Trong tay bỗng chốc mất đi nhiệt độ cơ thể cùng sức nặng của đứa nhỏ, trong lòng Bùi Dật Viễn lướt qua một tia không đành, vô thức đưa tay tìm chỗ của đứa nhỏ, nhưng nghe thấy tiếng khóc kiệt lực của Tiểu Lăng, hắn ngừng lại suy nghĩ rất nhiều, cân nhắc rất nhiều, cuối cùng hai tay vẫn chậm rãi hạ xuống.

    Lăng Phượng thích tiểu hài tử như vậy, nhất định hắn sẽ không bạc đãi Tiểu Lăng, ở bên cạnh Lăng Phượng, tiểu Lăng sẽ nhận được nhiều thứ hơn khi ở chung với hắn, kết thúc như thế này thì tốt rồi, hài tử này vẫn còn nhỏ, tin rằng chẳng bao lâu nữa, nó sẽ quên sự tồn tại của sư phụ mà nhớ đến những việc khác, cho nên … không có việc gì đâu.

    “Sư phụ! Sư phụ! Sư phụ!” Tiểu Lăng trên vai thái giám vừa khóc thảm vừa vươn tay, từng thanh âm như đâm vào tâm khảm mọi người ở đây, “Ta muốn sư phụ, ta muốn sư phụ a! Sư phụ, ta không đi nha! Không muốn đi nha!”

    Tiểu Lăng lệ mờ nhạt hai mắt, liều mạng muốn tới gần Bùi Dật Viễn, thế nhưng chỉ có thể cảm thấy đối phương cách mình càng ngày càng xa.

    Hắn không phải không nghe thấy tiếng gọi cực lực của Tiểu Lăng, không phải không có cảm giác nó đang ra sức chống lại, nhưng Bùi Dật Viễn không thể lưu nó lại.

    Hắn buông tay xuống tự nói với mình không thể khóc, thậm chí cố gắng bức ra một nụ cười đầy dịu dàng, lần thứ hai ngẩng đầu trên mặt đã trở nên bình tĩnh, biểu tình ôn nhu giống như lần đầu tiên gặp mặt, hướng về nơi hắn vốn nhìn không thấy vươn tay vẫy vẫy, ý bảo cáo biệt.

    Tạm biệt, hài tử duy nhất của ta…

    Chương 40

    Dọc theo đường đi Tiểu Lăng khóc không ngừng, ai dỗ cũng không được, cung nhân thật vất vả muốn đưa nó đến chỗ hoàng thượng, nó cứ khóc đòi quay trở về. Mọi người ở đây đều bó tay. Lăng Phượng đã thay một thân long bào đi tới, hắn nhìn thấy tiểu hài tử đứng ở giữa mọi người liền cho tất cả lui xuống, muốn một mình ở chung với nó.

    Cảm giác được những người chung quanh đều đã đi hết, Tiểu Lăng lau nước mắt nhìn, thấy trước mặt là “thái giám câm điếc” mà nó đã từng gặp thì không nén nổi mừng rỡ, vội vã tiến lên kéo vạt áo Lăng Phượng cầu khẩn “Ách ba ca ca, ngươi thả ta trở về đi! Lúc trước ta vô lễ, ta hướng ngươi xin lỗi, ta chỉ muốn ở cùng một chỗ với sư phụ, ta không muốn nhận cha, ngươi đi nói với cha ta…”

    Nó còn chưa nói xong, chợt nghe Lăng Phượng nghiêm túc nói “Trẫm không phải câm điếc, trẫm là phụ hoàng của ngươi.”

    Bị thanh âm của hắn chấn động, Tiểu Lăng sững sờ tại chỗ lặp lại “Phụ…hoàng?”

    “Phụ hoàng cũng có nghĩa là cha.” Lăng Phượng cũng lười nhiều lời với tiểu hài tử, những việc sau này nó sẽ phải học từ từ, “Sau này ngươi không còn giống những hài tử bình thường, ngươi là đại hoàng tử của Huyền triều ta, ngươi cần học tập rất nhiều thứ, cho nên không thể quay lại chỗ sư phụ ngươi được.”

    “Hoàng tử?” Tiểu Lăng tỉnh tỉnh mê mê, nhưng nó vẫn minh bạch một điều, nó không thể trở lại những tháng ngày trước đây được nữa.

    “Vậy sư phụ thì sao? Vì sao không cho sư phụ ra ngoài? Sư phụ dạy ta rất nhiều thứ, lại cho ta ăn ngon mặc ấm…”Mang theo một chút ao ước, Tiểu Lăng hỏi.

    “Sư phụ ngươi đã làm sai chuyện, cho nên…không thể ra được.” Lăng Phượng không có ý định nói rõ cho nó, qua loa có lệ vài câu liền sai người dẫn Tiểu Lăng lui xuống.

    Tuy nói nó là hài tử của mình, nhưng đối với hắn hoàn toàn là khái niệm xa lạ, lại thêm chuyện Trữ quý phi vẫn còn khúc mắc trong tâm hắn, hắn không thể nói hai chữ “yêu thích”. Hiện tại đối với hắn mà nói, “hoàng tử” chỉ là người để giải quyết vấn đề “con nối dòng”, mượn cớ làm cho đám cựu thần câm miệng mà thôi. Vấn đề này hôm nay đã giải quyết xong, xem như giúp hắn một đại ân.

    Buổi tối lại tới, Lăng Phượng không một chút chần chờ, được Tào công công yểm hộ lần thứ hai vào lãnh cung, để phòng ngừa Bùi Dật Viễn phát hiện ra, hắn còn mặc vào trang phục của thái giám.

    Thiếu Tiểu Lăng, lãnh cung khô phục vẻ quạnh quẽ khó có thể nói thành lời, Bùi Dật Viễn đã dừng làm việc, trong lúc nhất thời không thể quen với sinh hoạt hiện nay, một mình hắn ngồi trên cầu thang ở nhà giữa, không biết đang suy nghĩ cái gì.

    Lăng Phượng đến gần liền thấy một màn khiến người ta lo lắng, hôm nay thu ý chính nồng, buổi tối gió thổi đặc biệt âm u lạnh lẽo, mà Bùi Dật Viễn vẫn mặc một chiếc áo đơn bạc ngồi ở trong sân, vẻ mặt mờ mịt, nếu cứ tiếp tục như vậy không chỉ là đôi mắt, ngay cả thân thể cũng sẽ bị phá hủy.

    Lăng Phượng cuống quýt chạy tới, nắm tay Bùi Dật Viễn lên viết “Trễ như vậy sao nương nương vẫn chưa nghỉ ngơi.”

    “…!” Bùi Dật Viễn nhất thời giật mình ngẩng đầu, tuy rằng nhìn không thấy, nhưng hắn biết thái giám câm điếc lại tới.

    “Trễ như vậy, sao ngươi còn ở chỗ này?” Bùi Dật Viễn hỏi lại.

    “Hoàng thượng phái ta đi làm việc gần đây, hiện tại không có việc gì liền đến thăm nương nương.” Lăng Phượng sớm đã nghĩ tốt lý do.
    “…Cảm tạ ngươi.” Bùi Dật Viễn tận đáy lòng nói “Được rồi, Tiểu Lăng thế nào rồi?”

    “Nó rất tốt, ngươi không cần lo lắng.” Lăng Phượng viết nói.

    Bùi Dật Viễn nghe được tin tức này không khỏi vui mừng lẩm bẩm “Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi…Khụ khụ!”

    Nghe hắn ho hai tiếng, Lăng Phượng lập tức kinh hồn táng đảm, vội vã dìu hắn vào nhà, thế nhưng sau khi vào phòng Lăng Phượng mới phát hiện, hàn khí trong phòng chẳng khác gì bên ngoài, tỉ mỉ coi mới phát hiện là giấy dán cửa sổ tả tơi, cũng khó trách lại như vậy.

    Lãnh cung chết tiệt!

    Lăng Phượng vừa oán giận vừa bắt đầu tìm kiếm vài thứ có thể ngăn trở gió.

    Bùi Dật Viễn ở một bên nghe âm thanh thật nhỏ cũng thấy khó hiểu hỏi “Ngươi đang làm gì vậy?”

    Lăng Phượng đi qua trả lời “Cửa này gió lùa vào được, ta muốn tìm thứ gì đó dán lên.”

    “Làm phiền công công hao tổn tâm trí, ta đã quen rồi, hay là công công đi về trước đi, nếu để người khác nhìn thấy ngươi ở trong này thì không hay lắm.”

    Nói xong, Bùi Dật Viễn sờ soạng muốn lên giường nghỉ ngơi, nhưng đi tới thì vấp phải một mảnh ngói vắt ngang mặt đất, Lăng Phượng không tiếp được đúng lúc, liền nhìn hắn cứ như vậy trực tiếp té ngã trên mặt đất, mặt dính đầy bụi đất.

    Lăng Phượng thấy thế vội vàng muốn đi tới nâng hắn dậy, nhưng Bùi Dật Viễn đứng lên còn nhanh hơn hắn dự kiến, hắn vỗ vỗ tro bụi trên người, thanh âm có chút run rẩy nói “Ta đi…tẩy một chút.”

    Nói xong, Bùi Dật Viễn lại bước nhanh ra ngoài, Lăng Phượng theo sát phía sau, nhưng không đi được bao xa, Lăng Phượng lại nhìn hắn bị cành cây quất vào mặt, cũng không biết làm sao, hắn không đi nữa, mà chỉ đứng trước cái cây kia.

    Lăng Phượng nghĩ có thể hắn bị cành cây kia quất bị thương, vội vàng thay hắn kéo nước, rồi lấy khăn thấm nước muốn lau miệng vết thương cho hắn, thế nhưng đến khi đứng trước mặt hắn, mới phát hiện Bùi Dật Viễn không bị thương cũng không chảy máu, so với những thứ kia còn nghiêm trọng hơn.

    Bùi Dật Viễn cắn chặt môi dưới, nắm hai tay cả người run rẩy, ánh mắt không có tiêu cự gắt gao nhìn chăm chú mặt đất, toàn lực ẩn nhẫn điều gì đó.

    Lăng Phượng đưa tay chạm vào hắn, nhưng cảm thấy cơ thể hắn cứng đờ.

    “Công công…xin ngươi…rời đi trước, được không?” Bùi Dật Viễn nói đứt quãng.

    Vì sao muốn hắn rời đi? Dật Viễn lại muốn làm gì? Lăng Phượng lo lắng, rồi lại sợ hắn sinh nghi, cho nên hắn liền lợi dụng Bùi Dật Viễn nhìn không thấy đi tới cửa, đem đại môn mở ra rồi đóng lại, giống như hắn đã rời đi để Bùi Dật Viễn thả lỏng cảnh giác.

    Bùi Dật Viễn chỉ có thể dựa vào âm thanh mà phân biệt, thực sự tin hắn, vừa nghe âm thanh đóng cửa hắn liền mất hết khí lực đứng thẳng, đầu gối lập tức khuỵu xuống mặt đất.

    Lăng Phượng nóng lòng nhưng không thể tiến lên giúp đỡ, đành phải ở một bên lo lắng.

    Dật Viễn xảy ra chuyện gì vậy? Trước đó nhìn hắn làm việc mệt như vậy cũng không có suy sút như hiện giờ, đến tột cùng…

    Lăng Phượng còn không kịp suy nghĩ sâu xa, lại mơ hồ nghe thấy tiếng hút không khí, nhìn lại Bùi Dật Viễn, thân ảnh bình tĩnh thong dong đã không còn tồn tại nữa, hai tay hắn gắt gao nắm chặt áo, thân thể quỳ trên mặt đất bất động co rút.

    Nhìn không thấy nước mặt, nhưng Lăng Phượng biết –Dật Viễn đang khóc.

    Dật Viễn là người ôn nhu quan tâm người khác, mặc kệ trên mình hắn xảy ra chuyện gì, hắn luôn giấu diếm, không muốn cho những người khác quan tâm, mặc dù là khóc cũng không có âm thanh.

    Nhìn thân mình không ngừng co rúm cũng không nghe thấy tiếng khóc, muốn chạy đến trấn an, bỗng thấy hắn run rẩy một trận, sau đó chậm rãi ngã xuống trên mặt đất hôn mê bất tỉnh.

    “Dật Viễn!” Lăng Phượng rốt cuộc nhìn không được hô to tiến lên ôm lấy hắn.

    Nhưng lúc này, Bùi Dật Viễn đã mất đi tri giác, cái gì cũng không nghe thấy.

    Trong mơ mơ màng màng, Bùi Dật Viễn cảm thấy có người ôn nhu ôm mình lay động, thân thể biến thành bộ dáng trước đây, yên tâm an giấc trong ngực người kia.

    “Nữ nhân đẹp là mầm tai họa, nam nhân đẹp là bi kịch, hy vọng con không dẫm lên vết xe đổ này…”

    “Dật Viễn, Dật Viễn, an nhàn, lâu dài…Đặt tên này là cha hy vọng con ngày sau có thể bình an mà sống sót.”

    Thanh âm quen thuộc lại xa lạ, không nhớ nổi đã nghe qua ở đâu, thế nhưng những lời này tràn ngập nhu tình, làm cho người ta muốn nghe mãi, nếu đây là mộng, như vậy hắn hy vọng cả đời không cần tỉnh lại.

    Thuộc truyện: Tiền đồ vô lượng